*
– Không biết sống chết, lại dám dùng ma pháp Hỏa hệ trước mặt ta à? – Quân tá Dick chỉ thẳng vào mặt Mạc Phàm, gằn giọng.
Quân tá Dick bước về phía Mạc Phàm. Khi còn cách gần 200 mét, hắn đột nhiên nhấc chân phải lên cao ngang gối, dồn lực trong vài giây.
Ánh mắt hắn ghim chặt vào Mạc Phàm, như thể Mạc Phàm chỉ là một con kiến dưới chân, chờ hắn giẫm nát.
Mạc Phàm còn tưởng quân tá Dick định dùng ma pháp Thổ hệ nào đó, kiểu như kỹ năng Địa Chấn Đại Địa, nhưng mặt đất không hề rung chuyển, cũng không xuất hiện bất kỳ vết nứt nào. Ngược lại, một luồng hàn khí chết chóc lại ập xuống từ trên đỉnh đầu.
Vãi!
Mạc Phàm ngẩng phắt lên, kinh hãi phát hiện một chiếc ủng chiến bằng băng thép khổng lồ đang giáng xuống. Từ góc nhìn của hắn, nó chẳng khác nào một ngọn núi băng sắp sụp đổ.
May mà Mạc Phàm đã sớm khuếch tán Ám Mạch ra xung quanh. Những nơi Ám Mạch bao phủ đều có thể trở thành lối đi để hắn dùng Độn Ảnh di chuyển tức thời.
Thân hình hắn chìm xuống, hóa thành một con ảnh nhạn lướt sát mặt đất, nhanh chóng di chuyển sang một sân huấn luyện khác.
Ầm ầm!
Giữa sân huấn luyện, chiếc ủng băng thép to bằng cả một tòa nhà giẫm mạnh xuống, chẳng khác nào bàn chân của một gã Titan khổng lồ.
Mạc Phàm hoàn toàn không có sự chuẩn bị, căn bản không biết quân tá Dick có bản lĩnh đặc thù gì. Cũng may mà Ám Ảnh hệ giờ đã là một trong những át chủ bài của hắn, nếu là trước đây thì không thể nào né tránh trong thời gian ngắn như vậy được.
Tốc độ xuất hiện của chiếc ủng băng thép cực nhanh, tốc độ rơi xuống lại càng nhanh hơn. Nó không giống ma pháp Băng hệ cao giai Băng Phong Linh Cữu, ít ra cũng rơi xuống từ trên cao, cho người ta có chút thời gian để phản ứng. Còn chiếc ủng băng thép này lại đột ngột xuất hiện ngay trên đầu, vừa quái lạ vừa đáng sợ.
– Ngươi tưởng đối phó được với Cương Sơn Cự Nhân thì có thể xưng bá ở Hy Lạp sao? Đúng là ếch ngồi đáy giếng! – Quân tá Dick khinh thường nhìn Mạc Phàm vừa né được đòn.
Nói xong, hắn vung tay ra sau, năm ngón nắm chặt, tụ lực khoảng một giây. Lại một luồng hàn khí quỷ dị ngưng tụ thành hình xoắn ốc.
Vụt!
Quân tá Dick vung quyền phải về phía Mạc Phàm.
Dù cách nhau đến hai, ba trăm mét, trên tay quân tá Dick cũng không hề có năng lượng nguyên tố nào, chỉ có duy nhất một luồng hàn lưu kỳ dị đang xoay tròn. Điều đáng kinh ngạc là sau khi hắn tung cú đấm vào không khí, ngay trước mặt Mạc Phàm lại đột ngột xuất hiện một nắm đấm băng thép khổng lồ, to như một tòa nhà.
Một nắm đấm to bằng cả một tòa nhà, lại được tạo thành từ băng tuyết, Mạc Phàm không hề thấy quỹ đạo ma pháp của đối phương, vậy mà nó lại xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Ầm!
Trong lúc còn đang kinh ngạc, Mạc Phàm vội dùng ý niệm ngưng tụ thành một bức tường thép hòng chống đỡ cú đấm bất thình lình này.
Ý niệm hóa tường là thủ đoạn phòng ngự nhanh nhất của Mạc Phàm, vì Toái Thạch Khuyên chưa hấp thụ đủ năng lượng nên khả năng phòng ngự không cao.
Thời gian quyết đấu với Tổ Hướng Thiên lúc trước, Ý Niệm Thành Cương của Mạc Phàm chỉ vừa mới tiểu thành. Thế nhưng, uy lực từ cú đấm tùy ý của quân tá Dick lại lớn đến kinh người. Nó không chỉ phá tan nát bức tường ý niệm của Mạc Phàm, mà còn đánh văng hắn bay ngược ra sau.
Để không bị đánh bay, Mạc Phàm dùng Thổ hệ cố định hai chân, tạo ra hiệu quả Bất Động Như Sơn. Dù vậy, cú đấm vẫn khiến hắn như đi giày trượt pa-tin, lết một vệt dài trên mặt đất, mãi đến tận cổng trường quân đội mới dừng lại được.
Cánh tay Mạc Phàm hơi tê dại, hắn liếc nhìn hai tay và ngực mình, bên trên phủ đầy vụn băng, cảm giác hàn khí đã thấm tận xương tủy.
– Trước mời thì không đi, lại cứ buộc ta phải dùng đến cách này. – Quân tá Dick nói với Mạc Phàm.
– Quân tá đại nhân, ngài thực sự khiến tôi quá khâm phục! Hôm nay nhất định phải hành hạ thằng ranh này cho ra trò! – Babitt thấy quân tá ra oai, mừng như điên nói.
Trước đó Babitt đã nói với Mạc Phàm rằng sẽ khiến hắn phải hối hận, bởi vì người mà gã tìm đến chính là cường giả hàng đầu ở mấy hòn đảo tại Crete.
Công đoàn Ngạt Lang xưa nay không làm trò trẻ con. Chính khách, quân tướng, ma pháp thái đẩu, bọn họ đều đồng ý đứng ra che chở cho mình, đây mới là cảnh giới tối cao của công đoàn.
– Ông làm chuyện gì mà chọc phải một kẻ như thế này? – Quân tá Dick hỏi.
– Tôi... tôi cũng không rõ lắm.
– Quên đi, giải quyết hắn trước đã. Đừng để người của Thần miếu Parthenon tới, lúc đó muốn giết cũng khó. – Quân tá Dick nói.
– Đúng, đúng, nhất định phải xử lý mau chóng, để rồi lại giống tôi lúc đó...
– Câm miệng!
Quân tá Dick không thèm phí lời với Babitt, hắn vênh váo tiến ra giữa sân huấn luyện, từ từ áp sát Mạc Phàm.
Mạc Phàm lại chăm chú quan sát Dick, có chút không đoán ra được chiêu thức của gã quân tá này, ma pháp này dường như có hơi khác biệt.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng không thể gọi là khác biệt. Khi đến Siêu Giai, ai cũng có con đường của riêng mình, dựa vào khả năng khống chế mà mỗi người đều phát triển những năng lực đặc thù thuộc về bản thân. Cho nên, gã quân tá này không giống với những Siêu Giai pháp sư mà hắn từng gặp. Rõ ràng, gã đã bước vào Siêu Giai từ rất lâu, lĩnh ngộ được thủ đoạn thi pháp cực kỳ quỷ dị.
– Sao, đang nghi ngờ sức mạnh của ta à? – Quân tá Dick nhếch miệng.
Quân tá Dick chắp tay sau lưng, tiếp tục bước về phía Mạc Phàm, dáng vẻ như đang giáo huấn một tên lính mới không nghe lời.
Hắn vừa đi vừa dùng giọng điệu kẻ cả nói:
– Ngay từ lúc ngươi thi triển ma pháp đầu tiên, ta đã biết cái trình Siêu Giai của ngươi chỉ là một đứa trẻ con. Tinh Quỹ, Tinh Đồ, Tinh Tọa, Tinh Cung... đơn giản là rập khuôn máy móc. Cứ việc kỹ năng có chút biến hóa nhưng ta vẫn thấy được cái khung sườn kỹ năng ma pháp ghi trong sách giáo khoa. Đến cấp bậc Siêu Giai như chúng ta, tất cả kỹ năng ma pháp đều đã nắm rõ trong lòng bàn tay. Ngươi dùng những thủ đoạn sách vở này mà đòi thắng ta, gọi là ếch ngồi đáy giếng cũng không hề quá đáng.
Mặc dù quân tá Dick dùng giọng điệu trào phúng, hắn cũng không hề có ý định cho Mạc Phàm thời gian để thở. Mạc Phàm đã nhận ra ở khuỷu tay của Dick lại có một luồng hàn lưu kỳ dị đang xoay tròn.
Trửu kích!
Vẫn cách xa 200 mét, quân tá Dick trực tiếp ra tay với Mạc Phàm.
Lần này Mạc Phàm đã có chuẩn bị, hắn lập tức hoàn thành Tinh Tọa màu bạc, dịch chuyển tức thời đến ngay trước mặt quân tá Dick.
Mặt đối mặt, Mạc Phàm muốn biến thủ thành công.
– Ngươi cho rằng ta không nhận ra gợn sóng không gian ngay trước mặt sao? Ngu xuẩn! – Quân tá Dick cười lạnh.
Mạc Phàm đang định ra tay thì kinh hãi phát hiện một cú trửu kích bằng băng đang lao thẳng tới mặt mình.