Mạc Phàm nghe được tiếng Viêm Cơ Nữ Vương thì thầm bên tai, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười rực lửa.
Viêm Cơ Nữ Vương nói với Mạc Phàm, Thiên Địa Kiếp Viêm bây giờ đã không còn là Hồn Hỏa đơn thuần nữa.
Viêm Cơ ở hình thái trưởng thành đã sở hữu thứ hiếm có nhất trên thế gian này – Chước Nguyên Thiên Hỏa.
Thổ hệ của Mạc Phàm là Á Thiên Chủng, có ba hiệu ứng phụ mạnh mẽ đến cực điểm, đồng thời ma pháp Thổ hệ dù chưa đến Siêu giai cũng đã tạo ra được lực phá hoại còn khủng bố hơn cả ma pháp Siêu giai, đó chính là sự bá đạo của Á Thiên Chủng.
Mà thứ Viêm Cơ nắm giữ lại là Thiên Chủng chân chính thuần khiết nhất.
Hỏa hệ Thiên Chủng – Chước Nguyên Thiên Hỏa, Mạc Phàm thậm chí còn nhớ như in ở phía Bắc Đôn Hoàng, một trận Thiên Hỏa đã khiến cả Chước Nguyên Bắc Giác sinh linh đồ thán, bao trùm cả một vùng bình nguyên, khiến vạn thú phải bỏ chạy.
Mà Tiểu Viêm Cơ cũng được nuôi dưỡng trong Thiên Hỏa, kết thành quả trên Tinh Hà Cổ Thụ, lại được người mẹ Hỏa Diễm Ma Nữ Khương Phượng liều mạng bảo vệ rồi sinh ra.
Hỏa Diễm Ma Nữ Khương Phượng không phải Viêm Cơ chân chính, cùng lắm chỉ là kế thừa Hồn Chủng Kiếp Viêm, Tiểu Viêm Cơ mới đúng là người thừa kế của Thiên Hỏa, là Hỏa Chi Thánh Linh.
Thiên Hỏa, được lắm, Thiên Hỏa đến quá đúng lúc! Giờ khắc này, Mạc Phàm mừng như điên.
Vào lúc cần sức mạnh nhất thì Tiểu Viêm Cơ đã ban tặng cho hắn Thiên Hỏa.
Á Thiên Chủng Thổ hệ đã khiến Mạc Phàm chấn động không ngớt trong trận chiến với Tổ Hướng Thiên, bây giờ mình lại nắm giữ Thiên Cấp Chi Hỏa chính thống nhất, chẳng trách khi Tiểu Viêm Cơ phụ thể, Mạc Phàm có cảm giác một luồng sức mạnh điên cuồng truyền vào cơ thể, không khác gì lúc hóa thành Ác Ma.
Hắn liếc nhìn lớp viêm vũ Chước Nguyên Thiên Hỏa bao bọc toàn thân, không hề có tạp chất, khi không lay động thì trông như một bộ giáp vảy mã não, cứng cỏi bao bọc lấy cơ thể, vẻ lộng lẫy và tinh khiết của Phượng Hoàng Hỏa Diễm cũng chỉ đến thế mà thôi.
Giáo Phụ của Ô Giáo Hội thấy cảnh này mà ngây người, trong nhận thức của hắn chưa từng thấy người nào có thể dung hợp hoàn toàn với thú khế ước, triệt để biến thành một vị Viêm Vương như vậy.
"Mặc kệ là cái gì, nghiền nát hắn cho ta!" Giáo Phụ Ô Giáo Hội cao giọng ra lệnh.
Tam Kiếm Ma Thản vọt tới trước mặt Mạc Phàm, toàn thân nó có Ngân Nguyệt Ma Quang bao bọc như một lớp khí thuẫn, theo đà lao tới, Ngân Nguyệt Ma Quang tạo ra một luồng sóng gợn hủy diệt lan tỏa ra mọi hướng.
Sóng gợn hủy diệt biến cả khu rừng ô-liu thành gỗ vụn, từ góc nhìn của Mạc Phàm, cảnh tượng ấy tựa như mặt trăng rơi xuống, phá tan lực ràng buộc của vũ trụ, trực tiếp nện thẳng vào hòn đảo này.
Ầm ầm ầm!
Nơi nó đi qua đều hóa thành tro bụi, bao gồm cả nước biển cũng bị sức mạnh khổng lồ làm cho bốc hơi, để lại một đường quỹ đạo kéo dài tít tắp trên mặt biển bao la đến tận cuối tầm mắt.
Mạc Phàm hứng trọn sức mạnh va chạm, thân thể bị đẩy lùi gần một cây số.
Tam Kiếm Ma Thản cao 200 mét, đánh lui đối thủ xa đến thế nhưng rõ ràng vẫn chưa thỏa mãn, bởi phần lớn sinh vật không thể nào chịu được một cú xung kích Ngân Nguyệt của nó mà vẫn còn toàn thây.
Vút!
Tam Kiếm Ma Thản há miệng, nhắm vào Viêm Vương Mạc Phàm đang có chút lảo đảo mà phun ra một luồng sóng âm tựa như ánh trăng.
Sóng âm xuyên qua với tốc độ cực nhanh, đến cả tầng mây trên trời cũng bị khoét một lỗ thủng, dường như nó xảy ra quá đột ngột khiến người ta không kịp chuẩn bị.
Lớp viêm vũ đỏ rực như hợp kim nhanh chóng hình thành sau lưng Mạc Phàm, mỗi chiếc lông vũ dài đến 4 mét, khi xòe ra phía trước vừa vặn có thể che chắn toàn thân hắn.
Chước Nguyên Thiên Hỏa của Viêm Cơ Nữ Vương không còn là hình thái nguyên tố thuần túy nữa, khi độ tinh khiết của hỏa diễm được luyện đến cực hạn, những ngọn Chước Nguyên Thiên Hỏa này sẽ ngưng đọng lại trong một khoảng thời gian ngắn, biến thành những tấm viêm khải mảnh trông như ở trạng thái bán hợp kim, bán mã não.
Dựa vào lớp viêm vũ dạng rắn để tạo thành tấm chắn viêm khải, luồng sóng âm của Ngân Nguyệt bị chặn lại, biến thành một vòng hào quang vô hại.
"Viêm khải rắn lại?" Mạc Phàm ngạc nhiên nhìn những tấm khải vũ màu hồng trong suốt trước mặt, nhất thời cảm giác như mình đang mặc một bộ ma khải chiến sĩ không gì xuyên thủng được. Hắn không ngờ sau khi tiến cấp Thiên Chủng, Chước Nguyên Thiên Hỏa của Tiểu Viêm Cơ lại có công hiệu kỳ lạ như vậy.
Viêm Cơ Nữ Vương vui vẻ reo lên, dường như rất phấn khích khi được thể hiện năng lực mới của mình trước mặt Mạc Phàm, quan trọng hơn là sức mạnh này có thể giúp cha trừ gian diệt ác.
"Bay được không? Đối phó với con đại ma thản này thì bay được sẽ tốt hơn nhiều." Mạc Phàm hỏi Tiểu Viêm Cơ.
Viêm Cơ Nữ Vương không trả lời, bắt đầu điều khiển những ngọn Chước Nguyên Thiên Hỏa trên người Mạc Phàm.
Lớp viêm khải vốn cứng như hợp kim, sau một tia sáng lóe lên lại nhanh chóng trở nên mềm mại, biến thành một bộ lông vũ lộng lẫy như chim công, phía trên còn có những ngọn thiên hỏa nhỏ chập chờn theo từng sợi lông vũ.
Đôi cánh mềm mại một lần nữa xòe ra sau lưng, trở nên dẻo dai linh hoạt. Mạc Phàm thử khống chế những tấm viêm khải hình cánh này, và rất nhanh đã bay vút lên cao.
Trước đó, Mạc Phàm lơ lửng trên không trung là dựa vào ma pháp Không Gian hệ và Hỗn Độn hệ, chẳng khác nào hắn phải tạo ra một trường lực đặc thù, một khi rời khỏi không gian trường lực này sẽ rơi xuống ngay lập tức, khác xa với việc bay lượn thực sự.
Nhưng đôi cánh viêm khải mà Viêm Cơ Nữ Vương mang lại, sau khi được làm mềm, đã trở thành một đôi cánh mạnh mẽ, khiến cho Mạc Phàm, một kẻ vốn là "vịt cạn", cuối cùng cũng có thể tung hoành trên không trung, nghênh chiến với sinh vật khổng lồ này.
Xung quanh đa phần là nước biển, không gian để Mạc Phàm hoạt động rất hạn chế, nếu có thể bay thì không cần phải lo lắng về vấn đề địa hình nữa.
"Nó đến rồi, trước tiên kéo dãn khoảng cách một chút, thăm dò tốc độ thực sự của nó." Mạc Phàm thấy Tam Kiếm Ma Thản lại lao tới, lập tức nói với Viêm Cơ Nữ Vương.
Khoảng cách một cây số, Tam Kiếm Ma Thản sải những bước chân khổng lồ, vẫn còn đang trong giai đoạn tăng tốc, Mạc Phàm liền vung đôi cánh viêm khải bay về phía xa.
Trong quá trình đó, Tam Kiếm Ma Thản không ngừng tăng tốc, nhanh như một tia chớp truy đuổi con mồi. Mạc Phàm quay đầu lại đã thấy khuôn mặt của nó ở rất gần, ngay cả con mắt của nó so với Mạc Phàm cũng to như một cái hang động sâu thẳm.
Mạc Phàm bay ở độ cao 500 mét, khuôn mặt của Tam Kiếm Ma Thản ở ngay phía sau, chiếm gần hết tầm nhìn của hắn. Cảm giác này cũng giống như một con muỗi bay qua trước mặt người, chỉ có điều tốc độ phản ứng của muỗi nhanh hơn con người gấp mấy chục lần, trong mắt chúng, loài người cực kỳ chậm chạp.