Thiên hỏa hừng hực bùng cháy, nhuộm đỏ cả bầu trời và mặt biển đen kịt, cảnh tượng tựa như lạc vào một thế giới dung nham rực lửa.
Hỏa nguyên tố hội tụ. Giờ đây, khả năng khống hỏa của Tiểu Viêm Cơ đã đạt tới trình độ vật chất hóa, vũ khí hiện ra trên tay Mạc Phàm không còn là ngọn lửa thuần túy nữa, mà dần thành hình từ một loại hợp kim mã não.
Titan Ba Kiếm vẫn đang trong trạng thái kiệt sức. Chớp lấy thời cơ, Mạc Phàm dùng cánh tay còn lại nắm lấy vũ khí thiên hỏa đang được rèn đúc ngay trên đỉnh đầu. Uầy, hình như thanh kiếm này hơi bị quá khổ thì phải?
"Tiểu Viêm Cơ, không phải ta đã bảo là kiếm sao, sao con lại nặn ra cái chùy thế này?" Mạc Phàm ngẩng đầu, thứ hắn thấy không phải là mũi kiếm sắc lẹm hay thân kiếm thon dài, mà là một cây chiến chùy khổng lồ được đan kết bởi những đường vân Thiên Kiếp Viêm.
Với vóc dáng của Mạc Phàm lúc này, việc kết hợp với một cây thiên chùy thô bạo như vậy quả thật có chút không tương xứng. Tuy nhiên, Kiếp Viêm Thiên Chùy trông hoàn toàn là một vật thể rắn chắc, cảm giác như được đúc từ hợp kim mã não khiến nó chẳng khác nào một món thần binh lợi khí thực thụ.
Thôi kệ, chùy thì chùy!
Nghĩ lại thì với một sinh vật như Titan Ba Kiếm, loại vũ khí thô bạo như thiên hỏa chiến chùy này có khi lại hiệu quả hơn.
"Nhận một chùy của ta đây!"
Tuy câu nói có hơi mất hình tượng, nhưng uy lực của Kiếp Viêm Thiên Chùy lại vô cùng bá đạo. Thêm vào lực lao xuống, cây chùy này nện thẳng vào sọ não của Titan Ba Kiếm, đánh tan lớp hộ thể ánh bạc, còn làm gã cự nhân cao 200 mét này lún sâu xuống tận đáy đại dương.
Oành!!!
Một chùy giáng xuống mặt biển, một ngọn lửa diệt thế bùng lên ngút trời, uy lực gần như sánh ngang với Chước Nguyên Thiên Hỏa của Tiểu Viêm Cơ lúc toàn thịnh. Nếu như đảo Chồi Xanh vẫn còn ở đây, chắc chắn sẽ bị vạ lây, sinh linh lầm than.
Titan Ba Kiếm dù hung hăng đến đâu cũng không chịu nổi ngọn thiên hỏa từ cây chùy, lớp hộ thể ánh bạc tan vỡ, lớp da thịt Ngân Nguyệt cũng bị thiêu đốt dữ dội.
Nước biển một lần nữa bốc hơi hoàn toàn, vùng biển trực tiếp biến thành một lòng chảo rực lửa, Titan Ba Kiếm nằm ngay trung tâm ngọn lửa hừng hực, chịu đựng sự giày vò.
"Mau đứng lên, đứng lên cho ta! Ngươi là thần linh viễn cổ cơ mà, sao có thể thua một kẻ phàm tục được!" Giáo phụ Hắc Giáo Đình gào thét.
Con ngươi của Titan Ba Kiếm bỗng biến đổi quỷ dị, dần chuyển sang màu đen kịt, lóe lên ma quang.
Cùng lúc đó, vầng trăng lạnh lẽo trên bầu trời đêm cũng không biết tự lúc nào đã biến thành một màu đen vẩn đục. Ánh trăng đen ngòm trút xuống người Titan Ba Kiếm, nhanh chóng dập tắt những tàn dư hỏa diễm.
Hắc Trọc Nguyệt!
Mạc Phàm vừa ngẩng đầu đã thấy vầng hắc nguyệt đáng sợ treo trên đỉnh đầu, cảm giác như có một con quái vật vũ trụ đang dõi theo mình.
Hắc Trọc Nguyệt là trạng thái cuồng bạo của Cự Nhân Titan Ngân Nguyệt. Bình thường, Titan Ngân Nguyệt sẽ trở nên đói khát và tàn bạo vào thời điểm nguyệt thực. Trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, sự xuất hiện của Hắc Trọc Nguyệt mang ý nghĩa Cực Thần viễn cổ đã hoàn toàn mất kiên nhẫn với loài người, nó sẽ vứt bỏ hiệp ước nhận cống phẩm hàng tháng để tiến hành một cuộc tàn sát đáng sợ.
Ở giai đoạn Hắc Trọc Nguyệt, thực lực của Cự Nhân Titan cũng sẽ tăng vọt, đồng thời mất đi lý trí, trở nên hung tợn như một con dã thú.
Hắc Trọc Nguyệt ban cho Titan Ba Kiếm một bộ Hắc Nguyệt Quang Khải, ngay cả ba thanh trọng kiếm Ngân Nguyệt trên tay cũng đã biến thành trọng kiếm Hắc Nguyệt đen kịt. Toàn thân nó tỏa ra Hắc Nguyệt Ma Khí bao trùm cả trời biển, tựa như một cơn bão mây đen lúc nào cũng có thể nuốt chửng phạm vi trăm cây số.
Vụt!
Chỉ khẽ nhún người, mặt biển dưới chân Titan Ba Kiếm đột nhiên nổ tung. Một giây sau, gã cự nhân 200 mét đã lao vút lên không trung, thanh trọng kiếm Hắc Nguyệt giơ cao trước mặt.
Hắc quang khí lượn lờ quanh thân Titan Ba Kiếm hoàn toàn dung hợp với kiếm khí ác liệt tỏa ra từ thanh trọng kiếm.
Rãnh biển cạn khô, mây đen vần vũ. Một luồng kiếm quang Hắc Trọc Nguyệt đâm ngược từ dưới lên trên, những vòng kiếm khí lan tỏa thay thế cả vầng tà nguyệt, soi rọi khắp đất trời.
Mạc Phàm không khỏi hít một hơi lạnh. Hắn hiện đang ở độ cao khoảng 1000 mét, nhưng toàn bộ tầm mắt đã bị những vòng kiếm khí kia chiếm giữ. Hơn nữa, bản thể trọng kiếm của Titan Ba Kiếm đang đâm thẳng tới chỗ hắn, hoàn toàn không có cách nào né tránh.
"Tiểu Viêm Cơ, không cần phải đối đầu trực diện!" Mạc Phàm nói.
Lông vũ rực lửa đồng loạt hướng xuống, một lần nữa nổ tung. Mạc Phàm trong nháy mắt vọt từ độ cao 1000 mét lên 2000 mét, nơi có những đám mây mù của đại dương.
Mây mù dày đặc che khuất tầm nhìn, nhưng Titan Ba Kiếm không dễ dàng bỏ qua như vậy. 2000 mét thì đã sao, lớp hải vụ dày cả chục cây số cũng bị một kiếm cắt đôi, tan biến trong khoảnh khắc.
Lướt ngang!
Tất cả lông vũ chuyển hướng sang trái, liệt hỏa phụt ra đẩy Mạc Phàm đi như một ngôi sao băng xẹt ngang trời.
Lần này Titan Ba Kiếm không bị lừa, thanh trọng kiếm Hắc Trọc Nguyệt có thể thay đổi quỹ đạo. Mạc Phàm bay về phía vùng biển xa xôi, thanh trọng kiếm cũng ráo riết đuổi theo.
Đến vùng biển xa, những tầng mây thấp tựa như những ngọn núi trôi nổi trên mặt biển. Mạc Phàm thử bay lượn theo đủ loại quỹ đạo phức tạp, thậm chí lợi dụng những đám mây đen dày đặc để che mắt Titan Ba Kiếm, nhưng thanh trọng kiếm Hắc Trọc Nguyệt vẫn bám riết phía sau.
Phạm vi của những vòng kiếm khí kia thực sự quá lớn. Khi thân kiếm Hắc Trọc Nguyệt còn cách mặt biển khoảng 800, 900 mét, người ta đã thấy từng đạo kiếm khí đánh xuống đại dương, khiến mặt biển bị cắt ra những vết rãnh sâu hoắm hệt như mặt đất.
Mây đen cũng bị chém nát, nhưng ma quang của Hắc Trọc Nguyệt rất nhanh lại lấp đầy khoảng trống.
Mạc Phàm không ngừng sử dụng các loại ma pháp khác nhau để làm suy yếu khí thế của thanh trọng kiếm, nhưng qua một lúc lâu, tiêu hao không ít năng lượng mà vẫn không thấy nó có dấu hiệu yếu đi chút nào.
"Lao xuống biển thử xem!" Mạc Phàm nói với Tiểu Viêm Cơ.
Nước là vật cản tốt nhất. Nơi này đã là vùng biển sâu, độ sâu hơn 1000 mét sẽ không thể nào bị tách ra hay bốc hơi dễ dàng được.
Cứ việc hắn không sợ nước, nhưng biện pháp tốt nhất để cản lại uy lực của Titan Ba Kiếm chính là dùng sức cản của nước.
Với ngọn lửa cấp bậc thiên hỏa, nước biển gần như không gây ảnh hưởng gì, cũng giống như nước biển không thể nào dập tắt được dung nham.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà