“Két két két...” Quỷ Tể phát ra những âm thanh kỳ quái, như một con chuột điên, chẳng biết là thứ ngôn ngữ gì.
Hắn không nhìn thấy Mục Bạch, nhà lao băng mâu đã khép kín 360 độ, dày đặc không một kẽ hở.
Hắn muốn phá lao tù thoát ra, nhưng nhanh chóng nhận ra rằng nếu đánh nát những mũi lao băng này, chúng sẽ không thể tránh khỏi việc đâm vào chính cơ thể mình.
Con ngươi Quỷ Tể đảo một vòng. Gã vốn không thích dùng bạo lực, mà ưa chuộng những cách thức khác thường để hóa giải nguy cơ và hạ sát mục tiêu.
“Trên thế giới này, người khiến ta phải bận lòng đã sớm không còn. Tương tự, kẻ có thù hận với ta... có lẽ cũng chẳng có ai.” Mục Bạch vung tay lên, tất cả băng mâu đang dày đặc bỗng nhiên tản ra.
Trong nhà lao băng mâu xuất hiện vô số khe hở, khoảng cách ngày càng rộng.
“Ngươi đi đi, nói với chị ta, tình cảm lần trước giữa chúng ta đã chấm dứt rồi. Lần này, bằng hữu của ta đã kéo ta từ quỷ môn quan trở về, nếu còn bám riết không buông, Mục Bạch ta đây dù có phải ngọc đá cùng tan cũng sẽ kéo chị ta biến mất khỏi thế giới này!” Mục Bạch lạnh lùng nói với Quỷ Tể.
Quỷ Tể tự biết ảo thuật của mình một khi đã bị nhìn thấu thì khó lòng chống lại Mục Bạch. Thấy đối phương thả người, gã không chút do dự quay đầu bỏ chạy.
Đánh lén không thành thì chuồn xa ngàn dặm, đây chính là phương thức ám sát của Quỷ Tể. Gã vốn chẳng thể đối đầu trực diện với nhiều pháp sư Siêu Giai, huống hồ Mục Bạch lúc này tuy trông cực kỳ suy yếu nhưng lại hoàn toàn khác với dáng vẻ ở Hạ Môn. Tại sao hắn lại tỏa ra một luồng uy nghiêm có thể ngự trị trên cả những sức mạnh tà ác? Chẳng lẽ trong khoảng thời gian chết giả, linh hồn của hắn đã vô hình trung được thăng hoa?
Tên này đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc ở Hạ Môn.
“Ngươi phải biết mình đang nói chuyện với ai. Ta chỉ là một tên lính hầu, thắng được ta không có nghĩa là ngươi có thể chống lại người đó. Ta sẽ không đi, không giết được ngươi thì nhiệm vụ cũng xem như thất bại, đó cũng là một con đường chết. Lấy thực lực thật của ngươi ra đi, ta cũng muốn xem một kẻ sống dở chết dở như ngươi đã lột xác thế nào.” Quỷ Tể không rời đi mà nói với Mục Bạch.
“Được thôi, tác thành cho ngươi!” Mục Bạch nói.
Khi sống lại, cảm giác đầu tiên của Mục Bạch không phải là vui mừng, mà là mất mát.
Người để Mục Bạch phải lo lắng trên thế giới này đã chẳng còn mấy ai, mà kẻ cố chấp muốn lấy mạng hắn, có lẽ cũng chẳng còn ai.
Mục Bạch không ngốc, chỉ là không muốn tin. Dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, hắn vẫn kỳ vọng người thân duy nhất của mình là một người trong sạch.
Nhưng chị ta lại không phải. Và hắn đã phải trả một cái giá vô cùng đau đớn để nhận ra điều đó.
Mất mát thì mất mát, Mục Bạch cũng không chìm đắm trong đó. Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đã cứu mạng hắn như vậy, sao hắn có thể phụ lòng họ được.
Như Quỷ Tể đã nói, gã chỉ là một tên lính hầu, mà trong lòng Mục Bạch hiểu rõ người muốn giết mình là ai.
Nhưng chị ta đại diện cho chức vị gì thì Mục Bạch không rõ lắm.
Có điều, đối phương đã ra tay với mình nhiều lần như vậy, càng lúc càng để lộ ra nhiều thứ hơn.
Chỉ cần mình còn sống, một ngày nào đó sẽ lôi chị ta ra ánh sáng.
Nếu chị ta vẫn ngây thơ cho rằng hắn vẫn là Mục Bạch của ngày xưa, vậy thì chắc chắn sẽ phải rơi xuống hắc đàm.
Soạt soạt...
Quỷ Tể khoác một chiếc áo rách rưới, trên đó còn tỏa ra mùi hôi thối.
Lưng gã còng xuống, cái đầu lại nhỏ một cách kỳ dị, khiến gã trông không khác gì một con chuột cống, ngay cả đôi mắt cũng tỏa ra thứ ánh sáng độc địa của loài chuột.
Gã không trốn nữa. Hai con dao phẫu thuật trong tay gã nổi lên những đốm độc, rồi đột nhiên bị ném về phía Mục Bạch. Chúng xoay tít, sượt qua cổ Mục Bạch rồi cắm phập xuống đất sau khi hắn vừa né được.
Mục Bạch nhìn lại vị trí của Quỷ Tể thì thấy gã đã biến mất. Hắn vừa quay đầu đi, đã thấy Quỷ Tể xuất hiện ngay chỗ hai con dao cắm lúc nãy, và chúng đã trở lại trên tay gã.
Gã lao tới như một mũi tên, dao mổ sắc như móng vuốt rạch một đường về phía bụng Mục Bạch. E rằng nếu nhát cắt này trúng đích, ruột gan của hắn sẽ đổ cả ra ngoài.
Mục Bạch phản ứng cực nhanh, trong lòng bàn tay đã ngưng tụ một viên hàn băng châu. Hắn vẩy nhẹ xuống chân, một chiếc sừng băng khổng lồ lập tức trồi lên từ mặt đất, đâm xiên về phía ngực Quỷ Tể.
Ngươi rạch bụng ta, ta đâm thủng tim ngươi, xem ai chết thảm hơn!
Quả nhiên Quỷ Tể vẫn chùn bước. Gã không phải không dám đổi mạng với Mục Bạch, mà là không đoán được liệu hắn có biến thành người tuyết như lần trước hay không. Gã vốn tự tin rằng dù đối phương có phản công, mình vẫn còn hậu chiêu để đối phó.
Thấy Quỷ Tể lùi lại, Mục Bạch mỉm cười. Hắn phất tay áo, tức thì vô số độc trùng màu vàng kim tựa như bầy bọ cánh cứng bay về phía Quỷ Tể.
Quỷ Tể vội vàng ném hai con dao về phía xa, cắm vào một cây ô liu khá lớn.
Thân thể Quỷ Tể hóa thành một vũng nước màu đen rồi biến mất, một giây sau đã xuất hiện ở chỗ cây ô liu kia.
Dùng vật thể để dịch chuyển tức thời sao? Lần này Mục Bạch đã hiểu rõ cách di chuyển của Quỷ Tể. Nhớ lại ở Hạ Môn, cũng chính vì thủ pháp này mà hắn đã bị trọng thương.
Hiển nhiên là dao mổ bay tới đâu thì Quỷ Tể có thể di chuyển tới đó. Mục Bạch cũng không thể phán đoán được đây là ma pháp hệ nào, trên thế giới này vẫn còn rất nhiều cấm thuật chưa từng được công bố.
Nhưng đối mặt với loại đối thủ này, biết được thủ đoạn và phương thức của chúng là vô cùng quan trọng, nếu không biết gì, chỉ có nước bị giết lúc nào không hay.
“Hóa mãng, truy sát!” Mục Bạch lại vung tay, bầy độc trùng màu vàng kim lập tức tụ lại thành một con mãng xà khổng lồ, điên cuồng đuổi theo Quỷ Tể.
Quỷ Tể lại ném hai con dao mổ sang trái và phải, rõ ràng là muốn tạo ra hai đường di chuyển.
Mục Bạch điều khiển con mãng xà độc trùng tách làm hai, đuổi theo hai con dao mổ đang lượn vòng trên không.
Nhưng lần này Quỷ Tể không dịch chuyển tới chỗ dao, ngược lại sau khi dụ được con mãng xà độc trùng đi, gã trực tiếp lao thẳng về phía Mục Bạch.
Thân thể gã như một vũng nước bẩn, tỏa ra mùi hôi thối khiến người ta nghẹt thở. Gã dùng thứ nước bùn đó bao vây lấy Mục Bạch. Mục Bạch lùi lại một bước, những chiếc lá ô liu xung quanh lập tức bay tới.
Những chiếc lá dưới tác động của ma năng Thực Vật Hệ trở nên cứng rắn như những tấm khiên nhỏ. Tất cả chúng hợp lại thành một tấm lá chắn khổng lồ, ngăn chặn vũng nước bùn hôi thối có thể khiến người ta nghẹt thở kia.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ