Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2256: CHƯƠNG 2190: ĐẾN ĐẠI HỌC LÀM GIẢNG VIÊN

"Tát Lãng chắc chắn sẽ không mai danh ẩn tích, ả ta nhất định sẽ chờ lứa thuốc phiện này được thu hoạch. Chỉ cần chúng ta tìm được những chủ rừng trồng thuốc phiện khác thì cũng sẽ không cách Tát Lãng bao xa đâu," Mạc Phàm nói.

"Đây đúng là một manh mối quan trọng, chúng ta giao cho Thánh Tài Viện hoặc Thẩm Phán Hội để họ tận diệt là được, cần gì chúng ta phải tự mình ra tay chứ?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Đến Thánh Tài Viện còn ngu đến mức để Lãnh Tước trốn khỏi ngục giam, cậu thật sự tin tưởng bọn họ được à? Thẩm Phán Hội Trung Quốc của chúng ta đúng là có quyết tâm lớn đấy, nhưng người của Thẩm Phán Hội rất khó hoạt động ở nước ngoài, các quốc gia khác không đời nào đồng ý cho một tổ chức như vậy hoạt động trên lãnh thổ của họ," Mạc Phàm nói.

"Vậy ý cậu là chúng ta phải tự lực cánh sinh?" Triệu Mãn Duyên mặt mày méo xệch.

"Quá trình điều tra buộc chúng ta phải tự mình thực hiện, nếu không thì dù có kiếm được manh mối cũng sẽ bị người của Hắc Giáo Đình cắt đứt ngay lập tức. Vì để bảo mật thông tin và bảo vệ các thành viên cao tầng, chuyện tàn nhẫn nào chúng cũng dám làm. Thật lòng mà nói, tớ cũng không muốn liên lụy đến quá nhiều người," Mạc Phàm nói.

"Đúng vậy, Kim Diệu Kỵ Sĩ Khương Bân... hai mắt của anh ấy đã bị mù. Nếu ngay cả một người ở cấp bậc đó cũng không thoát khỏi độc thủ của Hắc Giáo Đình, chúng ta có thể trông cậy vào ai để được bình an vô sự đây?" Mục Bạch thở dài.

Chuyện này vẫn luôn là nỗi day dứt trong lòng Mục Bạch.

Nếu sớm biết Hắc Giáo Đình đã giở trò từ bên trong, thì Kim Diệu Kỵ Sĩ Khương Bân đã không đến nỗi suýt chút nữa mất mạng.

"Ba người chúng ta cũng không phải là không làm được, chỉ là trong lòng cảm thấy không chắc chắn lắm... Với lại, chúng ta không thể chuyên tâm cùng Linh Linh và Tương Thiếu Nhứ đi tìm đồ đằng hay sao?" Triệu Mãn Duyên nói.

Hắn luôn cảm thấy đi tìm đồ đằng vẫn an toàn hơn. Sự kiện Lãnh Tước lần trước đã khắc sâu vào tâm trí Triệu Mãn Duyên, cái cảm giác như đi trên lớp băng mỏng, vừa lo lắng vừa phải đề phòng, hắn thật sự không muốn trải qua thêm lần nào nữa.

"Linh Linh và Tương Thiếu Nhứ vẫn đang tìm manh mối, tạm thời cũng không có tin tức chính xác nào về đồ đằng mới. Tiện đây cũng đừng nói gì với hai người họ," Mạc Phàm nói.

Đối phó với Hắc Giáo Đình tuyệt đối không phải là chuyện có thể hình dung bằng hai chữ "hung hiểm". Bất kể Linh Linh có thông minh đến đâu, Mạc Phàm cũng không muốn cô bé bị người của Hắc Giáo Đình để mắt tới.

Trước khi quyết định tử chiến với Hắc Giáo Đình, Mạc Phàm lúc nào cũng chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ trở thành một Hứa Chiêu Đình thứ hai.

"Oa, vậy ra cái mạng của Triệu Mãn Duyên tớ đây rẻ mạt lắm đúng không? Các cậu cũng có thể không cần nói cho tớ biết, tớ cũng chẳng có quyết tâm tham gia đâu. Tớ với Harper một lòng muốn làm tác giả, một tác giả muốn viết thì viết, không muốn viết thì thôi, chứ không phải con chó gõ chữ ngày nào cũng bị giục ra chương, nếu không thì viết mãi chẳng xong," Triệu Mãn Duyên càm ràm.

Than thở chán chê, Triệu Mãn Duyên để ý thấy Mạc Phàm và Mục Bạch đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt đó khiến hắn toàn thân khó chịu, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi rồi chửi: "Được rồi, tớ tham gia. Tuy tớ với Hắc Giáo Đình chẳng có thù sâu oán nặng gì, nhưng các cậu mà không có Triệu gia gia đây thì tớ sợ chưa tới mười phút đã bị Hắc Giáo Đình xẻ thịt. Trên đường đi bớt tán gái thả thính lại, làm nền cho hai cậu thì chắc chắn là nhạt như nước ốc."

Mạc Phàm còn lạ gì cái nết của Triệu Mãn Duyên nữa, nhiều lúc cứ như đàn bà, miệng thì nói không muốn nhưng cơ thể lại rất thành thật.

Cho nên dù Mạc Phàm và Mục Bạch có bảo Triệu Mãn Duyên cút đi cho xa, đừng dính vào vũng nước đục này, thì hắn cũng sẽ không đời nào đồng ý.

"Đúng rồi, còn một việc nữa. Mạc Phàm, cậu đi tìm nhân tình của mình hỏi thăm một chút đi. Lần trước nhờ có lời nhắc nhở của cô ấy, tớ mới nhận ra Quỷ Tể đã trà trộn vào trong đám thành viên Ô Giáo Hội," Mục Bạch nói với Mạc Phàm.

"Nhân tình của tớ? Đừng có ăn nói bậy bạ, tớ với Asha Corea là tình bạn trong sáng," Mạc Phàm nói.

Mục Bạch với Triệu Mãn Duyên làm sao mà tin được. Asha Corea muốn làm "chuyện đó" với Mạc Phàm, người ta là Thánh Nữ, dựa vào cái gì mà phải giúp đỡ Mạc Phàm chứ? Nói cho hay thì là giao dịch đôi bên cùng có lợi, nhưng Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên đều không thấy Mạc Phàm giúp được gì cho người ta, trong khi Asha Corea lại liên tục cung cấp những thông tin tình báo quan trọng.

"Tớ còn tưởng hai người là quan hệ thể xác thuần túy, ai ngờ lại nảy sinh ra tình hữu nghị cơ đấy?" Triệu Mãn Duyên giả vờ kinh ngạc.

"Ném cậu ra Thái Bình Dương bây giờ! Tớ ở chung với hai cô gái mà còn không thèm đụng vào một sợi tóc của họ. Cái quan trọng nhất của đàn ông là biết kiềm chế, hiểu không hả?" Mạc Phàm mắng.

"Đó là do cậu sợ thôi."

"Cái con chó này!"

"Cậu đi xơi tái tiểu hồ ly Asha Corea trước đi, sau đó về Thượng Hải húp con chim hoàng yến nuôi trong nhà trọ. Đàn ông hào hiệp, phụ lòng người khác chính là tội lỗi lớn nhất," Triệu Mãn Duyên nói.

"Hai cái tên ngu ngốc này, đừng có nói lớn, làm tớ quên mất vừa nãy nói đến đâu rồi."

"Im đi, đồ lục trà nam trai tân!" Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đồng thanh.

Khóe miệng Mục Bạch bất giác co giật.

Bình thường, Mục Bạch đã không chịu nổi khi hai tên này gọi mình là "lục trà nam". Thời cấp hai, cấp ba đúng là hắn không có gì nổi bật, nhưng cũng không đến nỗi bị chúng nó nói như bây giờ.

Nhưng "lục trà nam trai tân" là cái quái gì vậy?

Thêm hai chữ thôi mà lòng tự trọng của Mục Bạch đã bị tổn thương gấp mấy vạn lần.

Không cần phải liều mạng với Hắc Giáo Đình nữa, hôm nay Mục Bạch phải xé xác hai con tiện nhân này!

...

...

Nếu đã muốn điều tra, ba người bọn họ cần phải thay đổi thân phận.

Hắc Giáo Đình xưa nay sẽ không đặt đại bản doanh ở một ngọn núi xa xôi nào đó để làm đạo tặc trong hẻm núi. Bọn chúng ẩn nấp trong mọi giai tầng xã hội, trước khi thân phận bị bại lộ thì chúng không khác gì người bình thường, có thể là thương nhân, thành phần trí thức, pháp sư văn chức, quan chức, hoặc dân chúng bình thường.

Nhưng lần này, chủ rừng lại không đặt nơi trồng cây thuốc phiện ở một nơi không ai biết đến, mà lại đặt ở châu Mỹ, gần một trường đại học rất nổi tiếng.

Con gái của chủ rừng khóc lóc với Harper là vì nghi ngờ cha mình đang bao nuôi một nữ sinh viên của trường đại học danh giá đó.

Ở trong trường học mà lại tạo ra Cuồng Lệ Chi Tuyền, nếu không có cuốn nhật ký của Harper, thì cả Thánh Tài Viện và Thẩm Phán Hội có nằm mơ cũng không thể nào nghĩ tới.

...

"Là thế này, sắp xếp cho cả ba đứa vào trường đại học kia với tư cách sinh viên trao đổi cũng không phải là không được, nhưng đột nhiên lại đưa ra đề nghị như vậy cho bên họ, khó tránh sẽ có người nghi ngờ," Tiêu viện trưởng nói.

"Vậy không có cách nào khác để bọn em trà trộn vào đó một cách tự nhiên hơn sao ạ?" Mạc Phàm hỏi.

"Đừng nóng vội, để ta hỏi bên quốc phủ xem sao. Các trường đại học châu Âu có một hội giao lưu giảng viên. Nói trắng ra là giảng viên từ các trường đại học lớn sẽ đến trường chúng ta dạy vài tháng, và chúng ta cũng sẽ cử giảng viên sang bên đó học tập," Tiêu viện trưởng nói.

"Làm giảng viên ạ?" Mạc Phàm trợn to hai mắt.

"Đúng vậy, ta vẫn nhớ trò có giấy chứng nhận tư cách làm giảng viên ở Học viện Minh Châu mà, lần trước làm không phải rất tốt sao?" Tiêu viện trưởng nói.

"Ầy... vậy cũng được," Mạc Phàm lúng túng đáp.

"Giả sử ba đứa lấy thân phận học sinh, thì thực lực sẽ bị hạn chế rất nhiều, một khi dùng sức mạnh vượt trội sẽ dễ bị bại lộ. Nhưng nếu dùng thân phận giảng viên thì lại khác, rõ ràng và tự nhiên hơn nhiều. Các trò có thể không cần che giấu thực lực, mà giảng viên cũng có nhiều quyền hạn hơn học sinh, lúc đó có thể điều tra được những thứ mà mấy đứa muốn," Tiêu viện trưởng giải thích.

Mạc Phàm gật đầu.

Đến đại học làm giảng viên ư?

Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kích thích rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!