"Nhìn cái gì, lẽ nào mấy người cũng đồng tình với con nhỏ này à?" Nữ sinh tóc xù trừng mắt với Mạc Phàm.
"Không, chỉ hơi kinh ngạc một chút thôi," Mạc Phàm trả lời.
Cô gái cầm chổi vốn đã rất ngang ngược, nhìn thái độ miệt thị ban đầu của cô ta là biết, Mạc Phàm biết dù cô ta có dẫn đường cho mình thì thái độ đó cũng chẳng thay đổi.
Nhìn nữ sinh được gọi là học tỷ này một chút, hắn cũng đoán được đại khái nguyên nhân cô ta xem thường những du khách kia. Chắc hẳn ở trong học viện này, cô ta cũng chẳng có địa vị gì, hở ra là bị bắt nạt, nên mới trút giận lên đầu những du khách.
Cái tát kia cũng không nặng lắm, nhiều nhất chỉ để lại một vệt đỏ. Mạc Phàm chẳng hề thấy bất bình thay cho cô gái cầm chổi, hắn vốn lười lo chuyện bao đồng.
Cô gái cầm chổi nuốt cơn giận vào trong bụng. Vì vẫn cần người dẫn đường, Mạc Phàm gọi nữ sinh tóc xù diễm lệ: "Bạn học này, hay là bạn dẫn đường cho chúng tôi đi?"
"Ủa gì kỳ vậy, mấy người mù đúng không? Coi như là mù thật thì bổn tiểu thư đây cũng không có nghĩa vụ phải trợ giúp người tàn tật," nữ sinh tóc xù diễm lệ nói.
Nói xong thì cô ta bỏ đi, chẳng thèm để ý tới ba người Mạc Phàm.
Triệu Mãn Duyên còn định tóm cô ta lại dạy cho một bài học, nhưng Mục Bạch đã kéo tay áo hắn lại: "Thôi bỏ đi, đi dạo cũng đủ rồi, chúng ta tới báo danh thôi."
"Còn nữa, chúng ta đến khá muộn, không kịp dự nghi thức chào mừng, ngày mai là lên lớp rồi, hai cậu soạn giáo án chưa đấy, đừng có để lộ sơ hở," Triệu Mãn Duyên đẩy gọng kính lên, ra vẻ tri thức.
"Chuẩn bị giáo án trước tiết học?" Mạc Phàm tỏ vẻ nghi ngờ hỏi.
"Mẹ nó, cậu không soạn bài trước thì dạy cái gì hả? Mạc Phàm ơi là Mạc Phàm, cậu có thể chuyên nghiệp một tí được không? Người của Hắc Giáo Đình có thể thiên biến vạn hóa, giống như đặc công trà trộn vào bất cứ ngành nghề nào trong xã hội. Chẳng khéo chưa chờ được người của Hắc Giáo Đình lộ diện thì chúng ta đã bị người của Thánh Học Phủ Ojos vạch trần rồi," Triệu Mãn Duyên nói.
...
Để không bị vạch trần, Mạc Phàm đành phải cố ý soạn một bài giảng. Cứ ngỡ sẽ được trải nghiệm sự xa hoa của Thánh Học Phủ Ojos, tình cờ gặp gỡ những thiên kim tiểu thư của các thế gia, ai ngờ lại phải vật vã cả một tối trong phòng đạo sư để nghiên cứu xem làm một giáo viên là như thế nào.
Sáng sớm, đã có một nam trợ giảng chờ Mạc Phàm ở bên ngoài phòng, hiển nhiên là sợ hắn đi lạc.
Nam trợ giảng trông cũng rất bảnh bao, tuổi tầm 27, 28, thấy Mạc Phàm đi ra trong bộ trang phục đơn giản, anh ta nhìn khuôn mặt Mạc Phàm, kinh ngạc phát hiện đối phương cũng không lớn hơn mình bao nhiêu tuổi.
Thực tế, để thân phận của họ không chút sơ hở, cả ba người đều dùng dung dịch biến hình do Mục Bạch điều chế. Tuy không đến mức thay đổi hoàn toàn khuôn mặt, nhưng nó sẽ làm họ trông già dặn đi vài phần, người bình thường nhìn vào sẽ cảm thấy họ khoảng ba mươi tuổi.
Mạc Phàm đi ra thấy một nam trợ giảng, trong lòng cảm thấy hơi thất vọng.
"Kính chào đạo sư Mạc Diệc Phàm, thật vinh hạnh khi mời được một đạo sư Trung Quốc xuất sắc như ngài đến giảng dạy cho học sinh của chúng tôi. Tôi luôn rất mong chờ được tìm hiểu về văn hóa Trung Quốc," nam trợ giảng bày tỏ sự kính trọng.
"Ừm," Mạc Phàm lặng lẽ giả vờ thâm trầm.
Nam trợ giảng gãi đầu, không ngờ vị đạo sư này lại lạnh lùng như vậy, đành nói tiếp: "Tối hôm qua ngài soạn giáo án sao? Xin thiện ý nhắc nhở ngài rằng đám học viên của Thánh Học Phủ Ojos đều là những kẻ khiến người ta phải đau đầu, chúng sẽ đưa ra những vấn đề mà ngay cả nhiều giáo sư cũng không tìm được manh mối. Đến lúc đó, hy vọng ngài không phiền lòng, nhưng đó cũng là do các học viên một lòng hiếu học."
"Biết rồi," Mạc Phàm lại gật đầu.
"À, còn việc này nữa, bởi vì mấy ngài không tham gia buổi nghênh tiếp trước đó nên có thể chưa biết rõ. Tổng cộng có 9 giáo viên danh dự tới Thánh Học Phủ Ojos chúng tôi giảng dạy, kỳ hạn hai tháng. Mà Thánh Học Phủ Ojos khá coi trọng tinh thần thi đấu, bởi vậy hai tháng sau, các vị đạo sư sẽ đưa học sinh của mình tham dự giải đấu do Thánh Học Phủ Ojos tổ chức. Hy vọng các học sinh của ngài có thể kỳ khai đắc thắng," nam trợ giảng nói.
"Ồ, rất thú vị," Mạc Phàm nở nụ cười.
Học hành mà không có cạnh tranh thì khác gì an hưởng tuổi già? Đến mấy bà cô nhảy quảng trường còn muốn cướp địa bàn, sáng tạo điệu nhảy mới, thi đấu xem ai nổi hơn, huống hồ là người học ma pháp sao lại thiếu đi không khí cạnh tranh được chứ?
Điểm này rất tốt, Mạc Phàm thích thi đấu. Cái kiểu không khí hài hòa, an hưởng tuổi già đó sẽ khiến Mạc Phàm phát điên mất.
"Hai vị đạo sư trước đó cũng đã dạy xong hai tiết, mặc dù họ chưa thích ứng lắm nhưng bài giảng thì lại vô cùng đặc sắc," nam trợ giảng nói.
Đi theo nam trợ giảng tới nơi dạy học, Mạc Phàm cứ tưởng đó là một sân tập ma pháp rộng bao la, nào ngờ lại là một phòng học treo đầy đồ án tinh trần.
"Đây là phòng học mà hôm nay ngài sẽ dạy, môn lý luận ma pháp cao cấp. Vậy thì giao lại cho ngài... Tôi sẽ theo dõi toàn bộ buổi học, có dặn dò gì thì cứ nói với tôi là được," nam trợ giảng tươi cười nói.
"Cái gì? Lý luận ma pháp cao cấp?" Mạc Phàm suýt nữa làm rơi cả cặp kính lão đang đeo.
"Có vấn đề gì sao, đạo sư Mạc Diệc Phàm? Đạo sư Triệu Duyên Tổ dạy về yêu ma, đạo sư Mục Hàm dạy về ma pháp thực chiến... lẽ nào tôi nhớ nhầm, để tôi xem lại một chút." Nam trợ giảng vội vàng mở tài liệu ra, thấy không có gì sai.
Đạo sư Mạc Diệc Phàm rõ ràng là một thái đẩu trong giới lý luận ma pháp ở Trung Quốc, chắc chắn là kinh luân đầy bụng, học thức uyên bác, lý luận ma pháp có thể khiến học sinh mở mang tầm mắt.
"... Không có gì, không có gì. Tôi am hiểu tương đối nhiều lĩnh vực, chỉ là không ngờ hai vị đồng nghiệp của tôi lại nhanh tay chọn đề trước," Mạc Phàm nhắm mắt trả lời.
Đúng là chó má thật.
Bảo một kẻ mù chữ về lý luận ma pháp như Mạc Phàm đi dạy môn này, trên thế giới này không có pháp sư nào thực chiến như Mạc Phàm, nếu hắn mà hiểu lý luận ma pháp thì ngày xưa cha hắn cần gì phải bán nhà cho lão già khốn kiếp Mục Hạ chứ?
Bảo một kẻ còn chưa tốt nghiệp cấp hai đi dạy lý luận ma pháp đỉnh cấp ở đại học, cái này không phải rõ ràng là muốn người ta vạch trần sao?
"Ngài có thể bắt đầu giảng bài, học sinh đang chờ ngài," nam trợ giảng nói.
Mạc Phàm nở một nụ cười lễ phép thay vì lúng túng muốn chửi thề, mang theo chút tự tin đàn ông còn sót lại sau khi ở bên Tâm Hạ, nhanh chân bước tới bục giảng.
Vốn tưởng rằng đây chỉ là một lớp học nhỏ hơn hai mươi người, tùy tiện lừa bịp cũng qua được, nào ngờ vừa bước vào đã khiến Mạc Phàm suýt hồn bay phách tán.
Thế này mà gọi là lớp học ư, rõ ràng là một giảng đường đại học!
Lớp học có dạng hình quạt với các bậc thang đi lên, có đến 300 học sinh ngồi đông nghịt.
Từng khuôn mặt trẻ tuổi tràn đầy hưng phấn, khác quốc gia, khác màu da, khác chủng tộc.
Mặc dù đối mặt với trăm vạn đại quân của Kim Tự Tháp Khufu cũng không làm Mạc Phàm căng thẳng như bây giờ.