Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 227: CHƯƠNG 225: HẮC SÚC YÊU MANG KHÍ TỨC NGUYỀN RỦA

“Này, dậy ăn sáng đi. Mục tỷ tỷ tốt bụng mua thêm một phần cho cậu đấy, còn không mau cảm ơn đi.”

Sáng hôm sau, thấy Mạc Phàm vẫn còn đang ngủ gà ngủ gật, Ngải Đồ Đồ liền cầm bữa sáng thơm nức mũi tới dụ dỗ.

Mạc Phàm cũng không khách khí, cầm lên ăn ngay.

“Cái tên này, cậu càng ngày càng không biết phép tắc gì cả.” Ngải Đồ Đồ bất mãn nói.

“Các cô điều tra Hắc Ám Yêu Thú đến đâu rồi?” Mạc Phàm thuận miệng hỏi.

“Không nói cho cậu biết đấy, làm gì được nhau nào? Cậu định hớt tay trên thành quả của chúng tôi à? Tôi nói cho mà biết, con yêu thú này là của chúng tôi, nó đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay này!” Ngải Đồ Đồ vỗ ngực tuyên bố chắc nịch.

“Thật ra thì…” Mục Nô Kiều suy tư một lúc rồi cất lời một cách nghiêm túc, “Tôi cảm thấy bài kiểm tra lần này không đơn thuần là truy tìm Hắc Ám Yêu Thú.”

“Nói vậy nghĩa là sao?” Mạc Phàm hỏi.

Hiện tại, Mạc Phàm cũng chẳng có tâm tư nào đi tìm con Hắc Ám Yêu Thú kia, bởi vì Hắc Giáo Đình đã ra tay với hắn, thậm chí còn liên lụy đến cả Hứa Chiêu Đình.

Hứa Chiêu Đình bị bắt đi, sống chết không rõ. Đây mới là chuyện khiến Mạc Phàm lo lắng nhất lúc này.

“Tiêu viện trưởng đã nói, bắt được Hắc Ám Yêu Thú mang về lồng thuần thú trong trường mới được xem là hoàn thành nhiệm vụ. Nói cách khác, dù có bắt được nó cũng chưa chắc đã xong.” Mục Nô Kiều giải thích.

“Mục tỷ tỷ, ý của tỷ là… trường học không quan tâm ai tìm ra Hắc Ám Yêu Thú, cũng chẳng cần biết ai bắt được nó. Họ chỉ quan tâm ai là người cuối cùng đưa được nó vào lồng thuần thú của trường… Ai bắt được Hắc Ám Yêu Thú trước, người đó sẽ biến thành quả bóng bầu dục, để tất cả mọi người cùng lao vào tranh cướp!” Ngải Đồ Đồ nói.

“Đúng vậy. Cho nên trước khi chúng ta bắt Hắc Ám Yêu Thú, cần phải tính toán thật kỹ lưỡng.” Mục Nô Kiều nói.

“Nói cho cùng, con Hắc Ám Yêu Thú này cũng chỉ là mồi lửa. Cuối cùng vẫn là cuộc tranh đấu giữa các học viên với nhau.” Ngải Đồ Đồ bừng tỉnh đại ngộ.

Nghe Mục Nô Kiều phân tích, Mạc Phàm lập tức thông suốt.

Vậy thì đợi đến lúc đó tranh đoạt là ngon nhất. Bây giờ tốn công tốn sức đi tìm tung tích con Hắc Ám Yêu Thú kia làm gì cho mệt xác.

Ăn sáng xong, Mạc Phàm đến bệnh viện thăm Trương Lộ Lộ.

Thân thể Trương Lộ Lộ đã hồi phục gần như cũ. Pháp sư hệ Trị Dũ có thể khiến cho vết thương sâu đến tận xương nhanh chóng khép lại.

Chẳng qua, tinh thần của Trương Lộ Lộ không được tốt cho lắm. Nàng ăn không nuốt nổi thứ gì, vành mắt lúc nào cũng đỏ hoe, rõ ràng là đang vô cùng lo lắng cho Hứa Chiêu Đình.

Mạc Phàm đưa nàng về nơi ở rồi hỏi tại sao hai người họ lại xuất hiện ở nơi đó.

“Chúng tôi vốn định tìm một bạn học khác hệ để lập đội tìm kiếm Hắc Ám Yêu Thú. Hứa Chiêu Đình va phải một người trong nhà vệ sinh, sắc mặt anh ấy liền thay đổi hẳn. Vì vậy hai chúng tôi đã bám theo tên học viên đó. Đi theo một hồi, chúng tôi phát hiện bên cạnh đám người đó có một sinh vật đen thui cực kỳ gớm ghiếc. Lúc đó tôi đã khuyên anh ấy rời đi, nhưng anh ấy không nghe, cứ thế đuổi theo vào sâu bên trong.” Trương Lộ Lộ kể lại.

“Học viên?” Mạc Phàm nhíu mày.

Chẳng lẽ thế lực của Hắc Giáo Đình đã len lỏi được vào Học viện Minh Châu? Hay là bên trong học viện vốn đã có sẵn con cờ của chúng, chỉ đợi đến nhiệm vụ lần này mới dần dần nổi lên mặt nước?

Mạc Phàm cảm thấy khả năng thứ hai lớn hơn một chút. Học viện Minh Châu quản lý vô cùng nghiêm ngặt, người của Hắc Giáo Đình không thể dễ dàng trà trộn vào như vậy.

“Đúng vậy. Bọn họ nói muốn giết cậu, nhưng lại kiêng kỵ nhà trường và Thẩm Phán Hội, cho nên chỉ có thể dùng cách thức không để lộ thân phận.” Trương Lộ Lộ nói.

“Cách thức không để lộ thân phận…” Mạc Phàm cúi đầu trầm tư.

“Tôi chỉ biết có vậy thôi.” Trương Lộ Lộ nói.

“Cậu nghỉ ngơi cho tốt đi. Tôi sẽ tìm cách tra ra nơi bọn chúng giam giữ Hứa Chiêu Đình.” Mạc Phàm nói.

“Chúng ta không báo cho Thẩm Phán Hội sao…” Trương Lộ Lộ hỏi.

Tổ chức có thể tấn công Hắc Giáo Đình một cách hiệu quả cũng chỉ có Thẩm Phán Hội. Sức của một người căn bản không thể chống lại Hắc Giáo Đình, thế lực có thể điều khiển cả Hắc Súc Yêu.

“Tạm thời thì không được. Thẩm Phán Hội một khi hành động, đám Hắc Giáo Đình kia đánh hơi được sẽ lập tức từ bỏ kế hoạch… Một khi chúng đã rút lui, chúng ta đừng hòng tìm được Hứa Chiêu Đình.” Mạc Phàm nói.

Trương Lộ Lộ không nói gì thêm, lúc này nàng thật sự không biết phải làm thế nào cho đúng.

Sau khi Mạc Phàm rời đi, Trương Lộ Lộ cảm thấy buồn ngủ.

Nàng thiếp đi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Trên đời này, không có gì đáng sợ và ghê tởm hơn lũ Hắc Súc Yêu. Thậm chí đến bây giờ, cái mùi hôi thối tỏa ra từ cơ thể chúng vẫn phảng phất đâu đây nơi chóp mũi.

Trương Lộ Lộ mở mắt, ánh mắt vô hồn.

Căn phòng chìm trong bóng tối. Rèm cửa sổ chỉ kéo một nửa, ánh đèn đường bên ngoài hắt lên tấm thảm trải sàn. Tĩnh lặng đến đáng sợ…

Mùi???

Trương Lộ Lộ đột nhiên bừng tỉnh. Khi nàng hít thở lại lần nữa, quả thật có cái mùi đó.

“Keng keng.”

Đột nhiên, bên ngoài hành lang truyền đến tiếng va chạm.

Nghe thấy âm thanh này, Trương Lộ Lộ sợ đến hồn phi phách tán. Nàng lập tức nhảy khỏi giường, xỏ vội đôi dép rồi lao ra khỏi phòng, chạy thẳng lên sân thượng.

Mùi hôi thối càng lúc càng nồng nặc, kèm theo đó là tiếng bước chân “cách cách”. Trương Lộ Lộ nấp ở cầu thang nhìn xuống, nàng liền thấy một bóng đen kỳ dị đang ngọ nguậy bên dưới.

Là lũ quái vật đó!!!

Trương Lộ Lộ không dám do dự dù chỉ một giây, nàng co giò chạy như bay lên sân thượng.

Nàng biết rõ, nếu còn ở trong phòng, nàng chắc chắn sẽ chết. Chỉ có lên sân thượng, men theo các mái nhà khác mới có đường thoát thân.

Sau khi chạy lên sân thượng, màn đêm buông xuống, trên đường không một bóng người, huống chi trên sân thượng còn ngổn ngang đủ thứ đồ đạc.

Nàng vừa chạy đến chỗ bồn nước trên mái nhà thì cánh cửa gỗ dẫn lên sân thượng phát ra một tiếng “rắc”, như thể bị thứ gì đó hung hăng tông vào.

Thoáng chốc, ba bốn con Hắc Súc Yêu từ trong đó vọt ra. Chúng liếm láp hàm răng sắc bén, đôi mắt ánh lên sự tham lam vô độ, cả người bốc lên mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.

“Cô cô cô…”

Trương Lộ Lộ định nhảy sang mái nhà khác, nhưng ngay lập tức nàng kinh hoàng phát hiện ra, một con Hắc Súc Yêu với khí tức nguyền rủa hắc ám nồng đậm đang đứng sừng sững trước mặt mình.

Khi nhìn rõ con Hắc Súc Yêu này, nàng mới thấy nó gớm ghiếc đến mức nào. Khuôn mặt nó gần như đã thối rữa, da tróc thịt bong, thậm chí còn có thể thấy rõ cả máu thịt bên trong.

Trương Lộ Lộ thấy vậy thì suýt nữa sợ đến ngất đi. Nàng đã không còn đường lui.

“Cô cô cô cô cô ~!!!”

Mấy con Hắc Súc Yêu đuổi theo từ hành lang lên cũng không hành động gì. Chúng chỉ đứng đó, cảnh giác nhìn con Hắc Súc Yêu bị khí tức nguyền rủa bao phủ.

Con Hắc Súc Yêu mang lời nguyền từng bước tiến về phía Trương Lộ Lộ. Đôi mắt đỏ rực của nó hằn lên sự cừu hận và phẫn nộ, từ trong miệng phát ra tiếng gầm gừ khàn khàn.

Mục tiêu của con Hắc Súc Yêu bị nguyền rủa không phải là Trương Lộ Lộ, mà chính là mấy con Hắc Súc Yêu vừa đuổi tới!

Trương Lộ Lộ ngây người.

Bởi vì nàng phát hiện ra con Hắc Súc Yêu mang lời nguyền kia đang xông lên tấn công đồng loại của nó. Trong mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc đến tột độ.

Chẳng phải chúng nó là cùng một loại sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!