"Mọi người không sao chứ? Trước đó tôi không tìm được các cậu nên mới đến đây... may là mọi người đều ở đây." Giọng của Mục Bạch truyền đến.
Nghe thấy giọng nói này, phản ứng đầu tiên của Mạc Phàm không phải là yên tâm, mà là ngưng tụ những quả cầu lửa khổng lồ. Động tác miêu tả tinh đồ của hắn nhanh như nước chảy mây trôi, ngay lập tức một chuỗi hỏa diễm bay thẳng về phía phát ra âm thanh.
Nghiệt súc này còn dám giả giọng Mục Bạch để lừa mình, tưởng ông đây ngu chắc!
Vù vù vù vù!
Bọn học sinh trợn tròn mắt, vị đạo sư lý thuyết này cứ như đang làm ảo thuật vậy. Hỏa cầu khổng lồ thế kia, chẳng lẽ muốn san bằng cả khu rừng thiết sam này sao?
"Đông Tức Hóa Trần."
Trong rừng, giọng của Mục Bạch lại vang lên lần nữa.
Những quả cầu lửa của Mạc Phàm đang chuẩn bị bùng nổ dữ dội thì một luồng khí cực hàn ập tới. Chưa kịp chạm đất hay chạm vào cây thiết sam, những quả cầu lửa đã nhanh chóng lụi tàn trong hàn khí.
Hỏa cầu hóa thành tro bụi trắng xóa, theo gió lướt qua những tán lá, rồi tan biến vào không trung.
"Cũng có chút bản lĩnh đấy, xem ra không dùng hàng thật thì không được rồi. Chước Nguyên Thiên Hỏa..." Mạc Phàm đang bốc hỏa, thấy đối phương dễ dàng hóa giải ma pháp Hỏa hệ của mình thì có chút thẹn quá hóa giận.
"Đạo sư Mạc Diệc Phàm, sơn nhân không dùng ma pháp đâu." Saga đứng bên cạnh vội nhắc.
Mạc Phàm đang miêu tả tinh tọa, chuẩn bị dựng nên tinh cung, nhưng câu nói này của Saga đã khiến ngọn thiên hỏa khủng bố đang bao trùm toàn thân hắn phải dịu lại.
Lúc này, Mục Bạch sầm mặt bước tới, trừng mắt nhìn Mạc Phàm, gắt lên: "Cậu bị điên à?"
"Ai mà biết được. Lần sau thì xuất hiện trước mặt mọi người rồi hẵng nói. Tôi làm sao biết cậu có phải sơn nhân hay không? Mà nói đi cũng phải nói lại, cậu đi đối phó với mấy con yêu ma vặt vãnh mà mất cả buổi trời. Lần này cậu là đạo sư hướng dẫn, đừng có chuyện gì cũng đổ hết cho tôi." Mạc Phàm đáp.
"Tôi gặp bọn họ. Họ bị lừa vào hang ổ của sơn nhân, tôi phải tốn không ít công sức mới đưa họ về an toàn được." Mục Bạch chỉ tay về phía sau.
Phía sau Mục Bạch, Miyamoto Karashi cùng ba nhân viên bảo an khập khiễng bước ra. Người họ bê bết máu, có máu của mình, cũng có máu của địch, xem ra vừa trải qua một trận ác chiến.
"Chúng tôi tưởng có học sinh không may gặp nạn, ai ngờ đó lại là cạm bẫy do sơn nhân sắp đặt. May là đạo sư Mục Bạch đến kịp lúc, nếu không tất cả chúng tôi đã bỏ mạng trong cái sào huyệt đó rồi." Miyamoto Karashi nói.
"Lũ sơn nhân này thật sự quá xảo quyệt độc ác." một nhân viên bảo an nói.
Cánh tay của người này bị gãy gập một cách kỳ dị, khớp xương chắc đã nát bét, hoàn toàn không thể cử động hay nâng lên được nữa.
"Các người vừa thoát ra từ sào huyệt của chúng?" Mạc Phàm hỏi.
"Đúng vậy. Con yêu vật lén lút kia chắc chắn là thủ lĩnh của chúng, tiếc là không giết được nó." Mục Bạch thở dài.
Mạc Phàm nở nụ cười.
Biết được sào huyệt của chúng rồi thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều.
Cái lũ sơn nhân gian xảo độc ác này, vừa hay có thể một mẻ hốt gọn.
...
Đa số sơn nhân ở dãy Andes đều sống thành bầy đàn, hành động cũng thường theo cả một gia tộc lớn.
Thực ra, cách căn cứ thực tiễn bỏ hoang khoảng 5 cây số, có một hang động gần Khe Giun.
Trong hang động này có khoảng 30 sơn nhân sinh sống. Lối sống của chúng gần giống với người nguyên thủy, ở trong hang, săn bắn, tích trữ và không ngừng sinh sôi nảy nở.
Trong mắt sơn nhân, nhân loại chính là món thịt nai tươi ngon nhất, có thể ăn sống, hun khói, hoặc luộc lên. Chỉ có điều, những kẻ bước vào Khe Giun đều là các pháp sư có thực lực nhất định. Trước đây, sơn nhân thường dùng thủ đoạn tấn công trực diện rất dã man, kết quả là thường bị các pháp sư dùng ma pháp đánh cho thương vong nặng nề. Dù có thành công giết được nhân loại thì cả sào huyệt cũng chẳng còn lại bao nhiêu thành viên.
Sau này, chúng dần học được cách phân công hợp tác, bắt đầu tính đến việc lợi dụng nỗi sợ hãi trong lòng con mồi.
Giống như bầy sói đi săn đàn trâu vậy. Quy mô của đàn trâu lớn hơn bầy sói rất nhiều, chỉ cần chúng đồng lòng phản kháng thì bầy sói hoàn toàn không phải là đối thủ về mặt sức mạnh. Nhưng nếu khiến đàn trâu hoảng loạn trước, chỉ cần hai ba con sói tấn công là cả đàn mấy chục con sẽ toán loạn bỏ chạy... lúc này, bầy sói phía sau có thể xông lên tùy ý săn giết.
Sơn nhân biết rằng một khi các pháp sư tập hợp thành đội ngũ thì sức chiến đấu sẽ vô cùng khủng bố, tấn công chính diện chẳng khác nào tự sát. Vì vậy, chúng sẽ dùng thủ đoạn chia tách các thành viên trong đội, sau đó tiêu diệt từng người một.
Bằng cách này, dù thực lực của chúng không bằng các pháp sư thì vẫn có thể tóm gọn tất cả vào hang ổ.
"Hống hống hống hống!"
Thủ lĩnh sơn nhân đứng trong hang, nhìn những đồng bọn đang hưng phấn chạy vào huyệt động.
Lũ nhãi này làm cái gì vậy? Người còn chưa bắt được mà đã kích động chạy về nhà làm gì, trong nhà có gái đẹp như tiên chắc?
"Hống hống hống!"
Thủ lĩnh sơn nhân thấy tất cả đồng bọn đều chạy về, không khỏi tức giận gầm lên.
Nó đột nhiên tóm lấy một con sơn nhân cái, tát vào gáy rồi nổi trận lôi đình chất vấn. Con sơn nhân cái tỏ vẻ vô tội, chẳng phải Đại vương ra lệnh quay về sao? Ngài nói đã bắt được một đám người nhốt trong hang, ai về trước thì được hưởng trước mà.
"Hống hống!" Thủ lĩnh sơn nhân nhổ nước bọt vào mặt con sơn nhân cái.
Ngu ngốc, lão tử nói thế bao giờ? Đến một cọng lông của nhân loại còn chưa túm được, mở tiệc lớn cái con khỉ!
Con sơn nhân cái lại càng oan ức, nếu không phải Đại vương truyền lệnh, vậy thì tên yêu ma nào to gan dám truyền thánh chỉ?
Thủ lĩnh sơn nhân và con sơn nhân cái còn đang ngơ ngác thì chợt nghe từ phía dãy núi xa xa vang lên một âm thanh trầm thấp nhưng đầy nguy hiểm, tựa như tiếng chuông báo tử đến từ một gã nhân loại.
"Dung Nham Môn Đồ - Hồng Bộc!"
Có đủ thời gian thi triển, Mạc Phàm ung dung hoàn thành ma pháp Hỏa hệ Siêu giai của mình.
Ngay khoảnh khắc Tinh cung Hỏa hệ hoàn thành, một cánh cổng lửa rực cháy hiện ra ngay trước cửa hang. Cánh cổng từ từ mở ra, dung nham nóng bỏng tuôn trào xuống như thác lũ.
Tựa như một thác nước hình vòng cung khổng lồ bất chợt xuất hiện trên bầu trời. Hàng ngàn, hàng vạn tấn dung nham đỏ rực trút xuống, tạo thành một chiếc cầu vồng lửa bắc ngang qua mấy chục ngọn núi. Dung nham hừng hực va đập dữ dội xuống mặt đất, tạo nên hàng vạn con sóng lửa ngập trời.
Cảnh tượng hùng vĩ đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng giữa một ngọn thác lửa khổng lồ.