Chuyến ngoại khóa lần này nhận được phản hồi hài lòng từ học sinh, các đạo sư cũng sẽ được nhà trường khen thưởng tương ứng. Vốn dĩ chỉ có 2500 kim tệ lợi nhuận, nhà trường lại thưởng thêm 1000 kim tệ, vậy là ba vị đạo sư hiện đang có 3500 kim tệ.
Đương nhiên, nhìn vào bảng xếp hạng trận doanh thì cũng không có gì bất ngờ, trận doanh của ba người bọn họ xếp hạng chót. Dù sao thì tiết học lý thuyết chỉ có lời chứ không lỗ, Mạc Phàm cũng không nỡ bòn rút kim tệ của học sinh.
Phân đoạn cá cược đã được triển khai rầm rộ ở các trận doanh khác. Trận doanh của Blanche thu được lợi nhuận rất cao từ các tiết dạy, nhưng Đại vương tử Bembo lại dựa vào cá cược mà thắng liên tiếp, vươn lên chiếm vị trí số một.
Đứng thứ ba là Tự Do Thần Điện New York, trong đó có một đấu pháp đạo sư rất nổi tiếng tên Nelson. Bài giảng của họ không có gì đặc sắc, nhưng về đấu pháp thì căn bản là luôn đủ người, không chỉ kiếm lời từ việc dạy học sinh chiến đấu mà còn thắng lớn từ các vụ cá cược.
"Tiên sư nó, chúng ta ra ngoài cày cuốc mệt gần chết mới kiếm được 2500 kim tệ, còn bọn họ chỉ cá cược một lúc đã bỏ túi một hai ngàn, đúng là chơi lớn thật!" Triệu Mãn Duyên nói đầy oán khí.
Đối mặt với Sơn Nhân đầy nguy hiểm, tiền boa mà mấy vị khách hàng kia nhất trí gật đầu cũng chỉ có vài ngàn, thế mà mấy ván cược của đám học sinh lại nổ ra mấy trăm ngàn kim tệ, một vài kẻ tham gia cá cược cũng kiếm lời được mấy ngàn. Sự chênh lệch quá lớn này khiến người ta chẳng còn mấy hứng thú với việc đi dã ngoại nữa.
"Học sinh của chúng ta có đứa nào thực lực tăng mạnh không?" Mạc Phàm hỏi.
Bên khác dựa vào học sinh mạnh để điên cuồng vơ vét của cải, bọn họ cũng không thể tụt hậu được. Dù sao cũng có nguồn tài chính khổng lồ, mở một khóa học lớn với sân bãi, đạo cụ, kết giới, giáo viên đều sẽ được cung cấp đầy đủ. Một khóa học lớn ở Thánh Học Phủ Ojos còn hoành tráng hơn cả buổi biểu diễn của minh tinh.
"Có một người, thực lực rất mạnh, có thể cử đi," Triệu Mãn Duyên nói.
"Cậu quen sao?"
"Không phải lúc di tản ở Khe Suối Giun sao, tớ dẫn 20 học sinh đi, không chỉ gặp đủ loại Sơn Nhân quấy rối mà còn đụng phải một bầy Sơn Lĩnh Thú đang uống nước. Có 5 học sinh bị tách khỏi nhóm, một học sinh tên Richie đã dẫn theo 4 người còn lại thoát ra khỏi vòng vây của bầy Sơn Lĩnh Thú," Triệu Mãn Duyên kể lại.
"Đúng rồi, cá cược không cho phép dùng Tinh Cung, vì thế mặc cho đối thủ có là học sinh Siêu Giai biến thái thì cũng không phải là không có khả năng chiến thắng," Mục Bạch nhắc nhở.
Tinh Cung tạo ra sức phá hoại quá lớn, đừng nói pháp sư đối diện khó lòng chống đỡ, mà đa số kết giới cũng không chịu nổi lực xung kích của nó. Trước đây, lúc Mạc Phàm quyết đấu với Tổ Hướng Thiên cũng phải diễn ra ở cố đô, khán giả đều phải quan sát từ rất xa.
"Vậy thì tốt quá rồi. Trong hội học sinh hẳn là có mấy đứa Siêu Giai, nếu bọn họ cũng có thể dùng Siêu Giai để cá cược thì đúng là không công bằng," Mạc Phàm nói.
"Vậy thì gọi Richie tới, sau đó chọn thêm vài đứa có thực lực khá mạnh."
Đối chiến một chọi một, còn phải cân nhắc đến sự tương khắc giữa các hệ. Trừ khi hai học viên có tiếng tăm tiến hành một trận chiến nảy lửa, nếu không thì sức hút sẽ kém hơn rất nhiều so với đoàn chiến. Dù sao không phải ai trên thế giới này cũng đạt tới cảnh giới như Mạc Phàm và Tổ Hướng Thiên.
Triệu Mãn Duyên gọi học sinh Richie tới, kết quả lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
"Thưa các vị đạo sư, bên Tự Do Thần Điện muốn em qua đó làm thành viên chủ lực, bọn họ đồng ý trả cho em mỗi trận 500 kim tệ dù thắng hay thua." Richie vẫn mỉm cười, lễ phép nói tiếp: "Nói thật là em không có ý định tham gia buổi ngoại khóa, nhưng vì chưa đủ học phần nên mới chọn đại một chủ đề để bù vào."
"Bạn học Richie, nói như vậy làm thầy đau lòng lắm đấy," Triệu Mãn Duyên nói.
"Đạo sư Triệu Mãn Duyên, thầy là một đạo sư rất ưu tú, có thể bảo vệ nhiều học sinh dưới sự tấn công của kẻ địch, nhưng cá cược cũng liên quan tới danh vọng của học sinh chúng em. Em nghĩ sau khi vào hội học sinh, chờ đến khi đứng đầu Thánh Học Phủ Ojos thì sẽ tới Trung Quốc một chuyến..." Richie nói.
"Đến Trung Quốc làm gì?" Triệu Mãn Duyên tỏ vẻ vô cùng nghi hoặc.
"Các thầy không phải đến từ Trung Quốc sao? Trung Quốc có một pháp sư chiến đấu rất mạnh tên Mạc Phàm, là đệ nhất của Học Phủ Chi Tranh, cũng được vô số người tung hô là pháp sư trẻ mạnh nhất thế giới. Cách đây không lâu còn đánh bại thiên tài trẻ tuổi Tổ Hướng Thiên. Vì thế mà em sẽ đại diện cho hội học sinh Thánh Học Phủ Ojos đi quyết chiến với người này... Ừm, có người nói Mạc Phàm còn tổ chức võ đài ở Phàm Tuyết Sơn để khiêu chiến tất cả cao thủ trong thiên hạ," Richie nói.
...
Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, cả ba người đều á khẩu không nói nên lời.
Hóa ra người mà bạn học Richie muốn đánh bại lại chính là đạo sư Mạc Phàm của cậu ta.
Mạc Phàm đau đầu, chuyện đó mà cũng lan tới tận châu Âu rồi sao.
Nhưng nếu không có Richie, trận doanh học sinh của bọn họ sẽ tan đàn xẻ nghé. Ba người họ không có quan hệ với hội học sinh như các đạo sư của trận doanh khác.
Saga đúng là chủ tịch hội học sinh, hẳn là học sinh lợi hại nhất, nhưng người ta đã biểu hiện rõ là đừng có lôi kéo vào chuyện chiến đấu.
"Bạn học Richie, có điều em không biết rồi, người tên Mạc Phàm mà em một lòng muốn đánh bại, kỳ thực là đồ đệ của chúng tôi. Rất nhiều cách thức chiến đấu của hắn cũng do ba người chúng tôi tự tay chỉ dạy. Không phải hắn ở Quốc Phủ sao, ba người chúng tôi cũng đến từ Quốc Phủ Trung Quốc đấy," Triệu Mãn Duyên thấy Richie định rời đi, vội vàng nói.
Richie đột nhiên dừng bước.
"Các vị đạo sư nói thật chứ?" Trong đôi mắt Richie lóe lên ánh sáng.
"Thật 100%!" Triệu Mãn Duyên lập tức nháy mắt với Mạc Phàm.
Mạc Phàm vừa rồi vẻ mặt còn đang ngơ ngác, chờ Richie nhìn tới thì lập tức nhập vai, trưng ra vẻ mặt cao thâm khó dò nói: "Em biết rõ về Mạc Phàm được bao nhiêu?"
"Hiểu rất rõ, em cũng đã xem qua Học Phủ Chi Tranh, Lôi hệ và Hỏa hệ của hắn rất mạnh," Richie nói.
"Ồ, nếu em đã xem qua Học Phủ Chi Tranh, vậy thì đơn giản rồi... Bạn học Richie, hẳn là em biết Thương Lôi Trảo là chiêu bài của Mạc Phàm, vậy em xem chiêu Thương Lôi Trảo - Quần Ma Hàng Thiên này của ta thế nào?" Mạc Phàm nói rồi giơ một ngón tay lên.
Chỉ búng nhẹ một cái, không thấy Tinh Tọa đâu, trên ngón tay Mạc Phàm chỉ có hắc lôi u tối. Ngay sau đó, trên bầu trời sân huấn luyện cách đó 50 mét, từng vuốt lôi ma đầy hiểm ác hiện ra, những tia điện bạc lóe lên dữ dội. Âm thanh xé rách không gian đầy uy lực, tựa như ác quỷ đang không ngừng gào thét phẫn nộ, điên cuồng cào xé không gian.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽