Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2281: CHƯƠNG 2215: NGŨ GIÁC LÔI THẠCH

“Đạo sư, em có đặt mua một Đại Hồn Chủng, xứng đôi với thiên phú trời sinh của em, chỉ là Đại Hồn Chủng này có chút xung đột với Phong Hệ của em, nên việc hợp nhất đã thất bại,” Richie nói.

“Dung hợp thất bại là do thể chất của em có vấn đề, em đang dùng Bồn Chứa Tu Hồn thuộc tính Lôi, đúng không?” Mạc Phàm nói.

“Đúng vậy, làm sao đạo sư lại biết ạ?” Richie tỏ rõ vẻ kinh ngạc.

Bồn Chứa Tu Hồn, thứ này ma pháp sư nào cũng giấu như báu vật, Richie chưa từng cho ai xem bao giờ, nên càng kinh ngạc không hiểu sao Mạc Phàm lại biết được.

Mạc Phàm lại nở một nụ cười khó dò.

Làm sao mà biết được ư?

Mấy ngày nay lão tử đã khuyên Tiểu Nê Thu đến khô cả họng rằng đừng có nuốt Ma Khí Tu Hồn của người ta rồi!

Bất kỳ Bồn Chứa Tu Hồn nào Tiểu Nê Thu cũng nuốt, huống chi là một Bồn Chứa Tu Hồn mang thuộc tính Lôi, thứ đó là đại bổ với nó.

Vốn Mạc Phàm cho rằng sau khi thu nạp tinh phách của Lão Đại Trảm Không, Tiểu Nê Thu hẳn phải rơi vào trạng thái no căng khó mà động đậy nổi, nào ngờ gần đây nó lại muốn ăn để tăng trưởng, ngay cả những món lương thực trước kia không thèm ngó tới thì nay cũng có ý định nuốt chửng, hễ gặp cực phẩm là không tài nào kìm lại được.

Trên người Richie rõ ràng có một Ma Khí Tu Hồn cực kỳ giá trị, hơn nửa nguyên nhân cũng do cậu ta còn trẻ mà đã bước vào Siêu Giai, Tiểu Nê Thu vừa sáng sớm đã nhìn chằm chằm vào Ma Khí Tu Hồn của người ta, chẳng lẽ Richie không muốn liều mạng với mình sao?

“Lôi Hệ được xem là một hệ khá bá đạo, nhiều lúc còn mang theo sự bài xích với các nguyên tố khác. Trong quá trình tu luyện, em không ngừng tưới tắm cho Ma Khí Tu Hồn thuộc tính Lôi này, cho tới bây giờ linh hồn và thể chất của em đều thấm đẫm khí tức cuồng bạo của Lôi Hệ... Không phải trên lớp tôi đã nói rồi sao, nguyên tố không quan trọng, sở dĩ Hồn Chủng được gọi là Hồn Chủng bởi vì nó có bản tính, có linh hồn, tựa như một sinh mệnh nhỏ. Mà sinh mệnh nhỏ lại có ý thức. Cơ thể em mang thuộc tính Lôi mạnh mẽ đến vậy, dĩ nhiên Hồn Chủng kia không muốn theo em,” Mạc Phàm giải thích.

Richie ngẩn người, suy ngẫm một lúc rồi bỗng nhiên bừng tỉnh.

“Đạo sư, thầy quả là người học rộng tài cao, sao trước đó em không nghĩ tới vấn đề này nhỉ. Bồn Chứa Tu Hồn này được rèn đúc từ lôi thạch trên Đỉnh Tụ Nhật, dựa vào lôi chủng bá đạo cùng lực chấn nhiếp để khóa lại tinh hồn của một bộ tộc, giúp tốc độ tu luyện của em nhanh hơn người thường gấp mười lần, nhưng mỗi lần minh tu em đều có cảm giác như bị lôi điện xuyên qua... Chuyện này em còn chưa từng nói với ai, đạo sư thực sự quá lợi hại!” Richie bội phục Mạc Phàm sát đất.

“Đỉnh Tụ Nhật này ở đâu?” Mạc Phàm hỏi.

“Ở nơi cao nhất của dãy núi Andes, lúc đó là mấy vị trưởng bối trong gia tộc dẫn em đi. Nhắc tới cũng lạ, em chỉ nhớ mang máng là đã tới Đỉnh Tụ Nhật, còn những chuyện sau đó thì không nhớ rõ. Nói chung là chúng em lấy được một khối Ngũ Giác Lôi Thạch, sau đó rất thần kỳ rèn đúc ra được Bồn Chứa Tu Hồn mà em đang dùng hiện tại. Sau khi có nó, rất nhanh em đã bỏ xa các bạn học khác.” Richie quả là một học sinh khá đơn thuần, đối mặt với một đạo sư lợi hại như vậy thì cũng chẳng có gì giấu diếm.

“Ngũ Giác Lôi Thạch...” Mạc Phàm lẩm bẩm.

Ngũ Giác Lôi Thạch, rõ ràng là Tiểu Nê Thu hứng thú với thứ này.

Việc rèn đúc Bồn Chứa Tu Hồn đòi hỏi sự tỉ mỉ rất cao, mà muốn rèn đúc Bồn Chứa Tu Hồn cao cấp thì lại càng khó hơn. Một thế gia sở hữu Bồn Chứa Tu Hồn cao cấp thì về cơ bản đều dùng để truyền thừa.

Tu vi là quan trọng nhất, Bồn Chứa Tu Hồn cũng có giá trị tương đương.

Trước đây Mạc Phàm từng cho rằng nếu Tiểu Nê Thu cứ tiếp tục tăng cấp, hắn cũng phải đi mua một ít Bồn Chứa Tu Hồn trên thị trường về cho nó hấp thu, để nó không ngừng trưởng thành. Nhưng sau này Mạc Phàm phát hiện ra trên thị trường không hề bán Bồn Chứa Tu Hồn.

Dù cho là Bồn Chứa Tu Hồn cấp thấp nhất, những gia tộc nhỏ cũng cất giấu như báu vật.

Nhớ lại hồi còn học cấp ba, Bồn Chứa Tu Hồn đều phải luân phiên sử dụng, Mạc Phàm biết rõ, bất kể là Bồn Chứa Tu Hồn cấp bậc nào cũng không phải là thứ có thể vứt bỏ.

“Đạo sư, có cách nào giúp em không ạ? Chủ tu của em là Phong Hệ, phụ tu là Thực Vật Hệ, tứ tu là Băng Hệ, không thể chỉ vì Bồn Chứa Tu Hồn mang thuộc tính Lôi mà em không thể dung hợp được tất cả Hồn Chủng của các hệ khác chứ?” Richie nói.

Dựa vào một hệ để bá chiếm thiên hạ là rất khó. Lôi Hệ mà gặp phải Tâm Linh Hệ hay Âm Hệ thì có khi nổ tung tại chỗ, cho dù gặp phải pháp sư Thổ Hệ thì cũng chẳng khác gì cục đá trong hầm cầu, vừa cứng vừa thối.

“Mạc Phàm, cậu có cách nào giúp bạn học Richie giải quyết vấn đề này không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.

“Để tớ thử xem sao,” Mạc Phàm nói.

“Thầy định thử thế nào ạ?”

“Tôi cũng có một Bồn Chứa Tu Hồn, nó khá thích hấp thụ năng lượng hỗn độn. Nếu nó có thể hút đi tác dụng phụ từ Ngũ Giác Lôi Thạch thì có lẽ em sẽ không còn gặp phải vấn đề này nữa,” Mạc Phàm nói.

“Trên đời này còn có thứ thần kỳ như vậy sao?” Richie kinh ngạc.

“Đưa Bồn Chứa Tu Hồn của em đây cho tôi,” Mạc Phàm nói.

“Cái này... được rồi.” Richie gật đầu, lựa chọn tin tưởng Mạc Phàm.

Làm giáo viên có cái lợi là thế này, phần lớn đều được học sinh tin tưởng. Nếu đổi sang thân phận khác, bảo người ta đưa Bồn Chứa Tu Hồn cho mình nghiên cứu một chút, có khi người ta tự bạo tại chỗ luôn ấy chứ.

“Hai người tránh ra xa một chút, tôi sợ làm cả hai bị thương,” Mạc Phàm đuổi hai người đi.

Chờ Triệu Mãn Duyên cùng Richie rời khỏi sân huấn luyện, Mạc Phàm chạm vào Bồn Chứa Tu Hồn Ngũ Giác Lôi Thạch của Richie. Không cần Mạc Phàm làm gì cả, Tiểu Nê Thu đã nhào tới như một con sói đói.

“Tiểu Nê Thu à, ngươi vừa mới xơi một cái tinh phách cấp Đế Vương xong mà vẫn còn kêu đói à? Đây là mạng sống của người ta đấy, đừng có nuốt bậy!” Mạc Phàm vỗ nhẹ vào mặt dây chuyền tham lam.

Tiểu Nê Thu bị vỗ một cái, oan ức run lên mấy lần, miễn cưỡng ngoan ngoãn hơn một chút.

“Trên này có bám nhiều tạp chất Lôi, ngươi chỉ được ăn tạp chất Lôi thôi, còn những thứ khác không được đụng vào, biết chưa?” Mạc Phàm dặn dò.

Lúc này Tiểu Nê Thu mới cẩn thận từng chút một tiến lại gần, bắt đầu hút Lôi khí từ bên trong Bồn Chứa Tu Hồn Ngũ Giác Lôi Thạch.

Lôi khí hiện ra màu tím bình thường, Mạc Phàm phải trợn mắt canh chừng, đề phòng Tiểu Nê Thu lại giở trò mượn gió bẻ măng.

“Tiểu Nê Thu, ngươi thích thứ này lắm à?”

“Thằng nhóc Richie kia nói tìm được Ngũ Giác Lôi Thạch từ Đỉnh Tụ Nhật, cũng không biết ở đó còn không. Nếu ngươi thích thì chúng ta tìm cơ hội đi một chuyến, đến lúc đó cho ngươi ăn no căng bụng thì thôi,” Mạc Phàm thầm nghĩ.

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!