Mạc Phàm cũng có để ý đến vài tin tức lớn, chuyện Blanche vừa kể thực ra họ đã nghe được từ mấy ngày trước.
Đại khái là vào mấy ngày họ vừa đến Thánh học phủ Ojós, các quốc gia như Peru, Venezuela, Chile, Colombia... đã quyết định liên thủ chống lại hải yêu đang làm loạn ở Thái Bình Dương, thành lập một liên bang Nam Mỹ và lấy tên là dãy Andes.
Liên bang Andes.
Rất nhiều quốc gia có đường ven biển đều áp dụng những biện pháp tương ứng. Trung Quốc có thành phố căn cứ, khu căn cứ Phi Điểu, khu căn cứ Ma Đô, khu căn cứ Yêu Đô... đưa người dân ở phần lớn các thành thị, hương trấn ven biển tập trung về một vài khu căn cứ để tiện quản lý, đồng thời đồng tâm hiệp lực chống lại hải yêu Thái Bình Dương.
Các quốc gia Nam Mỹ như Peru, Venezuela, Chile cũng phải chịu tai họa nặng nề do hải yêu Thái Bình Dương gây ra. Họ không thể xây một con đê biển dài mấy vạn cây số, ngay cả những quốc gia giàu có cũng không làm nổi.
Vì thế, thành lập liên bang là một sách lược bất đắc dĩ của họ, cùng chia sẻ tài nguyên, cùng trao đổi thông tin về hải yêu, đồng thời hỗ trợ lẫn nhau vượt qua khó khăn.
“Xác thực là sau khi thành lập liên bang, tuyến phòng thủ ven biển sẽ vững chắc hơn, nhưng tâm huyết mấy chục năm của các tiền bối chúng tôi cũng vì thế mà tan thành mây khói. Các cô nhi viện ở nhiều nơi đều bị bỏ hoang, liên bang mới lại không dành một chỗ nào cho Cô nhi viện núi Alps của chúng tôi, khiến khoảng 5400 đứa trẻ không còn nhà để về...” Blanche nói.
Hải yêu không ngừng xâm lấn, quốc gia nào, thành thị nào cũng có những đứa trẻ mất nhà mất cửa, thậm chí có những đứa còn chẳng nhớ nổi tên mình. Thêm vào đó, chính quyền ở một vài quốc gia Nam Mỹ lại thường xuyên biến động, hoàn toàn không có một tổ chức nào đứng ra quản lý trẻ mồ côi sau chiến tranh.
Vốn dĩ Học viện Alps có nhiều cô nhi viện, thu nhận được rất nhiều đứa trẻ, nhưng liên bang sắp thành lập nên toàn bộ cô nhi viện đã bị bỏ hoang, biến thành khu vực nguy hiểm, lũ trẻ không còn nơi nào để đi.
Đây chính là điều làm cho Blanche đau lòng.
“Vì thế mà cô tới Thánh học phủ Ojós để hy vọng họ giúp những đứa trẻ này?” Mạc Phàm hỏi.
“Ừm, Thánh học phủ Ojós có đủ quyền uy, tôi chỉ hy vọng họ có thể đứng ra nói chuyện với các lãnh đạo của liên bang về vấn đề này. Hy vọng họ cho Học viện Alps chúng tôi một nơi an toàn, cho những đứa trẻ này một chỗ dung thân,” Blanche nói.
“Thánh học phủ Ojós không đồng ý sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Nếu họ đồng ý thì tôi đã không phải khổ tâm như vậy,” Blanche nói.
“Tại sao họ lại không đồng ý?” Mạc Phàm hỏi.
“Họ nói rằng họ không can dự vào chuyện của bất kỳ quốc gia nào,” Blanche nói.
Đây là chuyện chính trị sao?
“Hiện tại tôi cảm thấy chỉ có thể để học sinh của mình giành chiến thắng trong cuộc thi đấu toàn Châu Mỹ, dựa vào sức ảnh hưởng để chính quyền địa phương coi trọng vấn đề này. Còn kết quả ra sao thì ngay cả tôi cũng không thể khống chế được,” Blanche nói.
Mạc Phàm cũng không biết nói thêm gì.
Thực tế không thể trách các quốc gia đó mất đi nhân tính, mà là do bây giờ hải yêu không ngừng tấn công, ngay cả người trưởng thành còn không có chỗ an toàn để trú ẩn, thì những đứa trẻ mồ côi này có thể cống hiến được gì, tự nhiên sẽ chẳng có ai rảnh rỗi mà đi quản.
Việc Học viện Alps làm chẳng qua cũng như một quỹ từ thiện, mà từ thiện lại chẳng giải quyết được vấn đề xã hội nào cả. Chiến tranh hải yêu không ngừng mở rộng thì số lượng trẻ mồ côi lại càng tăng lên. Học viện Alps là một học phủ, không phải một tổ chức kinh tế, tài chính vẫn luôn dựa vào sự quyên tặng, tài trợ của các thế lực, gia tộc ở Châu Âu. Gánh nặng tài chính lớn như vậy, muốn xử lý được còn khó hơn cả lên trời.
Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra. Chỉ cần nhận được tư cách học sinh của Thánh học phủ Ojós thì có thể sống ở một nơi như thiên đường này, không lo cơm áo, rượu ngon mỹ vị. Nhưng những người không có tư cách thì dù có sống dưới hầm, gầm cầu, hay bãi rác... thì đó cũng là chuyện của họ.
“Thánh học phủ Ojós mặc kệ chuyện này, các người có thể tìm đến Parthenon Thần Miếu, dù sao Parthenon Thần Miếu cũng rất quan tâm tới việc này,” Mạc Phàm nói với Blanche.
“Parthenon Thần Miếu ư?” Blanche lắc đầu: “Cậu quên giữa học viện chúng tôi và Parthenon Thần Miếu có ân oán sao? Bên đó chỉ có thể bỏ đá xuống giếng chứ không đời nào hợp tác với chúng tôi.”
“Các người đã thử rồi sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Chưa, nhưng kết quả đã rõ như ban ngày rồi,” Blanche nói rất khẳng định.
“Vì thế mà cô tình nguyện ở trong này mất ăn mất ngủ, lo đến bạc đầu, nghĩ đủ mọi cách để giành được giải nhất cuộc thi đấu toàn Châu Mỹ, chứ không chịu gạt bỏ ân oán xưa cũ để nói chuyện với Parthenon Thần Miếu một lần?” Mạc Phàm hỏi ngược lại Blanche.
Blanche sững người, nhìn Mạc Phàm hồi lâu không nói nên lời.
Thực ra những chuyện Blanche vừa kể, Mạc Phàm cũng đã nghe Tâm Hạ nhắc qua, cô bé cũng vì chuyện này mà phiền lòng.
Thế nhưng, thế lực của Parthenon Thần Miếu không mở rộng đến Châu Mỹ, mà danh tiếng ở Châu Mỹ lại nghiêng về ủng hộ Học viện Alps.
Học viện Alps đi theo con đường bình dân, chủ yếu là do họ nghèo.
Parthenon Thần Miếu có tiền, nhưng người dân Châu Mỹ chỉ nghe phúc âm của Học viện Alps, bài xích Parthenon Thần Miếu.
Tâm Hạ đến từ Trung Quốc nên không để tâm đến thành kiến giữa Parthenon Thần Miếu và Học viện Alps. Mạc Phàm từng ám chỉ người của Học viện Alps nên liên lạc với Tâm Hạ, nhưng đến tận bây giờ họ vẫn chưa hề thử.
Mạc Phàm không muốn bàn chuyện đúng sai trong cách làm việc của những người nắm quyền, nhưng chỉ vì ân oán trong quá khứ mà bài xích lẫn nhau, làm chuyện gì cũng không xong khiến người ta cảm thấy thực sự phản cảm.
Suy cho cùng cũng chỉ là làm từ thiện, làm được hay không cũng không có ảnh hưởng quá lớn. Nếu như liên quan đến sự tồn vong, thì còn ai quan tâm đến ân oán làm gì nữa.
“Hiện tại… e là đã muộn rồi,” Blanche có chút xấu hổ nói.
“Vẫn nên liên lạc thử xem, biết đâu lại có chuyển biến tốt,” Mạc Phàm nói.
Nói đi nói lại, Mạc Phàm cũng không chắc Parthenon Thần Miếu và Học viện Alps có chịu bắt tay với nhau hay không, dù sao Blanche cũng không phải là lãnh đạo cấp cao gì trong Học viện Alps.
Nhưng mà, ban đầu Mạc Phàm còn tính đến Đỉnh Tụ Nhật, thế nhưng lại nhận được một tin tức cực kỳ buồn bực, đó là Đỉnh Tụ Nhật đã bị một nhánh quân đội của liên bang chiếm đóng, đang khai thác khoáng sản ở đó cả ngày lẫn đêm.
“Chết tiệt, lại bị đứa khác nhanh chân đến trước rồi!” Mạc Phàm bực bội chửi thầm.
“Ngũ Giác Lôi Thạch, có thể dùng làm vật chứa để tu luyện... Oa! Sớm biết thế thì chúng ta đã đến đây hốt trọn rồi! Cả một mỏ vàng đấy, chẳng mấy chốc là tao thành đại gia rồi!” Triệu Mãn Duyên đau đớn gào lên.
Trước đó Mạc Phàm còn định đến Đỉnh Tụ Nhật xem có nhặt nhạnh được viên Ngũ Giác Lôi Thạch nào thừa thãi không, ai ngờ đó lại là cả một mỏ lôi thạch. Nếu như mình độc chiếm được hết chỗ này, liệu Lôi hệ có đột phá lên Cấm Chú không nhỉ?