Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2287: CHƯƠNG 2221: CHẬM MỘT BƯỚC?

"Đạo sư, ngài nói thật chứ?" Lily nhìn Mạc Phàm chằm chằm.

Lily rất muốn trở thành ma pháp sư, được người khác kính trọng, không cần phải làm bất kỳ việc vặt vãnh nào, giống như những sinh viên của Học viện Thánh Ojos, bất luận đến quốc gia nào, chỉ cần mang danh học sinh Học viện Thánh Ojos là sẽ nhận được đãi ngộ như công chúa.

"Đương nhiên rồi, nhưng có thức tỉnh thành công hay không thì phải xem vào chính em." Mạc Phàm nói với Lily.

"Chắc chắn em có thể!" Lily rất tự tin vào bản thân.

"Vậy thì lau sạch nước mắt rồi dẫn đường đi. Thôn trang này vẫn luôn trồng lô hội sao?" Mạc Phàm hỏi.

Có được tư cách trở thành ma pháp sư, Lily lập tức nhiệt tình dẫn đường, hỏi gì đáp nấy, hoàn toàn khác hẳn với con bé đáng ghét lúc trước.

Nghĩ lại thì tư cách ma pháp sư ở châu Mỹ vốn đã hiếm hoi, đá thức tỉnh lại nằm trong tay Hiệp hội Ma pháp, rồi Hiệp hội Ma pháp mới phân chia cho các trường học, chính phủ, quân đội, gia tộc...

Với một người như Lily, đi học còn chưa được mấy năm, có thể giành được một công việc an nhàn đã là không tệ, còn việc trở thành pháp sư thì gần như là chuyện không thể nào.

Mạc Phàm nhìn ra được khát vọng đó, cho cô bé này một cơ hội cũng không sao, dù sao đây cũng là đặc quyền của một đạo sư danh dự, không cần thông qua sát hạch mà vẫn xin được đá thức tỉnh từ Hiệp hội Ma pháp. Mỗi năm sẽ được miễn phí mười viên, tùy tiện cho đi cũng chẳng đáng kể.

"Mạc Phàm, khẩu vị của cậu dạo này thanh đạm thế?" Triệu Mãn Duyên lại đánh giá Lily một lượt, phát hiện thiếu nữ này ngoài tính cách khó ưa ra thì chẳng có gì đặc biệt, không hiểu tại sao Mạc Phàm lại lãng phí thời gian cho một người không quan trọng như vậy.

"Trong đầu cậu cứ hễ nhắc đến nam với nữ là chỉ nghĩ được đến phương diện đó thôi à? Có thể cao thượng lên một chút được không? Hiện tại chúng ta chính là những người thầy của nhân dân vĩ đại đấy." Mạc Phàm nói.

"Haha." Triệu Mãn Duyên cười khẩy.

Lily lớn lên trong thôn này. Nếu là cư dân bản địa, dựa vào việc trồng loại thực vật mọng nước quý giá kia thì đều là những thôn dân giàu có. Còn Lily chỉ là một đứa cháu gái ăn nhờ ở đậu, sống cùng cô của mình nên tính tình càng thêm gắt gỏng.

"Cô của em ngoài việc ngày nào cũng thay bạn trai mới ra thì chỉ biết sai em đi làm việc..."

"Em không cần phải nói những chuyện này, chúng tôi khá hứng thú với loại thực vật được trồng ở đây. Những cây mọng nước ở nơi này có chất lượng tốt hơn những nơi khác, hẳn là có phương thức trồng trọt đặc thù nào đó chứ?" Mục Bạch hỏi.

"Phương thức trồng trọt? Em không biết, em chẳng có hứng thú chút nào, em không muốn làm nông dân." Lời nói của Lily mang vẻ rất xem thường.

"Vậy những thứ này có được mang đi bán ở nơi khác không?" Mục Bạch hỏi tiếp.

"Chắc là có, hợp tác với một vài thương nhân châu Âu. Mỗi khi đến mùa thu hoạch là bọn họ lại tới đây." Lily gật đầu nói.

"Là những thương nhân nào?" Vẻ mặt của Mục Bạch có chút thay đổi, nhưng vẫn tỏ ra hờ hững.

"Cái này em không biết, phụ nữ châu Âu đặc biệt yêu thích sản phẩm của chúng em, có cả những nước khác như Italy, Pháp, Anh, Hy Lạp. Mà cô của em chính là người tiếp đón những thương nhân nước ngoài đó, lúc nào cũng kéo em theo. Hừ, em thừa biết giữa bọn họ có những móc nối bẩn thỉu! Ánh mắt của mấy lão già đó không được bình thường chút nào." Lily nói.

"Lily, với nhan sắc của em thì e là người ta đến không phải để bàn chuyện làm ăn đâu." Triệu Mãn Duyên nói thẳng.

"Đẹp trai như đạo sư ở châu Mỹ chúng em thì rất được các anh chàng cơ bắp chào đón đấy." Lily phản bác.

"Đạo sư, nơi này có vẻ không có gì để tham quan cả, hay là chúng ta đổi sang địa điểm tiếp theo đi."

"Chán thật, chẳng phải chỉ là một cái thôn rách nát sao, nhà ăn còn không có, muốn chúng ta gặm xương rồng à?"

"Chúng ta có thể đến thành Noza, nơi đó vui hơn nhiều."

Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch muốn ở lại đây lâu hơn để quan sát, nhưng đám học sinh này lại đòi đi, chuyện này cũng chẳng hay ho gì. Toàn bộ thôn xóm còn nhiều nơi chưa xem, chỉ lướt qua như vậy làm sao biết được Hắc Giáo Đình có ẩn náu ở đây hay không.

"Phía sau có một ngọn núi bị lưới sắt quây lại, để làm gì vậy?" Mạc Phàm tiện tay chỉ.

"Chỗ đó em cũng không biết nữa, chắc là trồng loại xương rồng quý nhất. Bình thường không cho phép thôn dân vào đó đâu, sợ giẫm hỏng những cái cây còn quý hơn vàng." Lily nói.

"Chúng tôi có thể đến đó xem không?"

"Để em đi hỏi cô xem sao đã."

...

Gặp được cô của Lily, đó là một người phụ nữ có làn da rám nắng, vóc dáng được giữ gìn rất tốt. Nhìn thấy đám người ăn mặc lộng lẫy từ Học viện Thánh Ojos đi tới, bà ta tỏ vẻ vừa mừng vừa lo.

"Các vị muốn xem khu đất phía sau núi ạ? Được thôi, tôi dẫn mọi người đi." Cô của Lily rất nhiệt tình, cũng rất niềm nở, không giống mụ phù thủy trong lời kể của Lily.

Đương nhiên, đối mặt với những thiên chi kiêu tử của Học viện Thánh Ojos thì ai cũng sẽ phô ra dáng vẻ ưu tú nhất của mình.

Mặc kệ đám học sinh đã mệt lả, Mục Bạch vẫn kiên trì muốn xem khu đất sau núi một chút.

"Sao lại không có thứ gì vậy?" Mục Bạch nhìn mảnh đất ẩm ướt đã bị xới tung lên, có chút thất vọng nói.

"Vừa mới thu hoạch xong, những cây lô hội và xương rồng sẽ được đưa tới nhà xưởng, chẳng mấy chốc sẽ biến thành sản phẩm. Các vị nhìn da của tôi xem, tốt thế này cũng là nhờ nhiều năm đều bôi lô hội đấy." Cô của Lily nói một cách quyến rũ, nói xong còn liếc mắt đưa tình với Triệu Mãn Duyên.

Triệu Mãn Duyên rùng mình một cái, giả vờ như không thấy gì.

...

Không phát hiện được gì, lại bị đám học sinh làm cho vướng bận, ba người đành lựa chọn rời đi.

Nơi có khả năng trồng cây thuốc phiện cuồng lệ nhất lại không có phát hiện gì, Mạc Phàm bắt đầu hoài nghi liệu bọn họ có tìm sai phương hướng hay không.

Làm màu dọn dẹp vài cái ổ yêu ma quèn xong, đến ban đêm cả ba người phiền muộn ngồi uống rượu cùng nhau.

"Thật sự không có manh mối gì sao?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Có khả năng chúng ta đã tới chậm một bước, bọn chúng đã mang cây thuốc phiện cuồng lệ đi rồi." Mục Bạch nói.

"Cậu vẫn nghi ngờ cái thôn lô hội đó à?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Ừ, bọn họ xới tung đất lên, điều này không hợp lý chút nào. Thực vật mọng nước có thể hút nước và chất dinh dưỡng trong phạm vi lớn dưới lòng đất, việc xới đất lên chẳng có ý nghĩa gì cả." Mục Bạch nói.

"Mục Bạch, cậu tiếp tục điều tra thôn lô hội, tớ đi kiểm tra một ngôi làng khác." Mạc Phàm nói.

"Ngôi làng khác?"

"Chính là cái làng san hô làm chúng ta phải bồi thường một ngàn kim tệ kia." Mạc Phàm nói.

"Làm gì, cậu muốn đi đòi tiền về à? Miệng thì nói là người thầy của nhân dân quang vinh, giờ lại làm chuyện trái với nhân phẩm thế sao?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Tớ chỉ đang nghĩ tại sao lại phải dùng đến ma pháp cao giai. Học sinh của Học viện Thánh Ojos lại ngớ ngẩn đến thế sao?" Mạc Phàm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!