Mạc Phàm nghe xong lời trần thuật của hai người, mất một lúc lâu mới định thần lại được.
Trước đó tìm kiếm cả một thời gian dài như vậy mà không có lấy một manh mối, chẳng khác nào ruồi không đầu bay loạn, kết quả vừa điều tra một chút đã có ngay ba manh mối quan trọng như vậy.
Thật ra thì, Mạc Phàm còn định khoe khoang một phen với hai người họ, nói rằng bên mình có phát hiện trọng đại, không ngờ Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên cũng tìm ra được manh mối.
"Khụ khụ, Lily chính là con gái nuôi của Hắc Dược Sư, vừa nãy bọn tớ đã tìm ra nơi gã chế thuốc Cuồng Lệ dựa vào ký ức của Lily," Mạc Phàm nói.
"Vãi thật!" Triệu Mãn Duyên vốn còn muốn đòi công đầu, ai ngờ bên Mạc Phàm cũng có phát hiện chấn động.
"Xem ra lần này chúng ta đã đi đúng hướng rồi," Mục Bạch nói.
Bước tiếp theo phải làm gì là chuyện rất quan trọng. Đầu tiên, Hắc Dược Sư đã không còn ở Hội Ma Pháp này nữa. Trước đây gã dùng Hội Nghiên Cứu để chế ra thuốc, nhưng hiện tại đã không còn hoạt động ở đây. Điều này chỉ có thể khẳng định rằng người của Hắc Giáo Đình đã thâm nhập rất sâu vào Hội Ma Pháp, đồng thời lợi dụng Hội Nghiên Cứu làm vỏ bọc để luyện chế Cuồng Lệ Tuyền.
Thứ hai là thành viên Hắc Giáo Đình mà Triệu Mãn Duyên đang theo dõi, một học sinh sử dụng ma pháp cao giai. Hắn xóa chứng cứ đi cũng đồng nghĩa với việc thân phận đã bị bại lộ.
Nghĩ lại thì, tên học sinh này vừa mới vào Thánh Học Phủ Ojós để phụ trách quan sát. Bản thân người nhập học cũng không nhiều, hễ có người mới xuất hiện là hắn lập tức bám theo, nhân cơ hội xóa đi những thứ có khả năng trở thành chứng cứ.
Thực tế, vốn chẳng có ai nghĩ đến Hắc Giáo Đình, nên lai lịch của học sinh này vẫn được coi là trong sạch, không khiến người khác nghi ngờ. Chỉ là ba người Mạc Phàm đã mặc định sẵn trong đầu, tất cả đều đáng ngờ, lúc này mới tìm ra được những manh mối mà bình thường không thể nào nghĩ tới.
Nếu để Thánh Tài Viện biết chuyện, không biết họ sẽ nghĩ thế nào khi trong học phủ thần thánh lại tiềm tàng phần tử Hắc Giáo Đình, lại còn lợi dụng một vài chế độ của Thánh Học Phủ Ojós để nghiên cứu chế tạo thứ thuốc hại người.
Cuối cùng, cây thuốc phiện cuồng lệ đã được thu hoạch xong.
Có được những nguyên liệu quan trọng thế này, chắc chắn chúng sẽ chế ra một lượng lớn Cuồng Lệ Tuyền. Mục Bạch dựa theo tình hình suy đoán, lần này có thể sẽ kinh động cả một đế quốc, giống như lần trước bọn chúng lợi dụng Đế Quốc Vong Linh để vây hãm Cố Đô.
"Lão Triệu, cậu phụ trách theo sát học sinh kia, giả như có thể lợi dụng hắn tìm ra được Áo Lam Chấp Sự, thì chúng ta có thể đào sâu hơn vào kế hoạch lần này của chúng," Mạc Phàm nói với Triệu Mãn Duyên.
"Theo đuôi một tên đàn ông thì tớ không am hiểu, nhưng nhất định sẽ làm tốt," Triệu Mãn Duyên nói.
"Mục Bạch, không theo dõi Thôn Lô Hội nữa, chắc đến tám chín phần đó là một cứ điểm quan trọng mà bọn chúng bồi dưỡng, sẽ cảnh giác rất mạnh. Một khi phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta thì việc triển khai hành động sẽ rất khó khăn," Mạc Phàm nói với Mục Bạch.
"Được, tớ hiểu rồi," Mục Bạch gật đầu, nói tiếp: "Có người trong Thánh Học Phủ Ojós cũng là một điểm đột phá của chúng ta, tớ nghĩ cần chú ý nhiều vào người này."
"Cậu nói là Hách Casa sao?" Mạc Phàm nói.
"Ừ."
"Cậu xác định chị Nhan Thu của cậu có vấn đề sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Cậu cũng biết khi chú Mục Hạ của tớ bị vạch trần thân phận, thì tất cả thành viên Mục gia ở Thành Bác đều bị điều tra một lần. Mục Ninh Tuyết, Mục Trác Vân đều chịu ảnh hưởng nghiêm trọng. Về lý thuyết, Mục gia ở Thành Bác không phải là vây cánh của Hắc Giáo Đình, nhưng có một người mà Thẩm Phán Hội không hề biết," Mục Bạch nói.
"Cậu nói là chị Nhan Thu sao?" Mạc Phàm nói.
"Ừ, sự tồn tại của chị ấy chỉ có tớ và mẹ biết, sau khi mẹ mất thì cũng chỉ còn lại mình tớ biết. Vốn cho rằng đến Châu Âu gặp lại chị ấy là một niềm vui lớn sau khi gia đình bọn tớ gặp phải biến cố như vậy, kết quả lại vì thế mà tớ gặp phải họa sát thân," Mục Bạch cay đắng nói.
Nhan Thu đã được đưa tới Châu Âu từ sớm, trên danh nghĩa là người hầu, nhưng kỳ thực cũng do Mục Hạ sắp xếp.
Sau khi Mục Hạ xảy ra chuyện, mười tám đời tổ tông nhà Mục Hạ cũng bị Thẩm Phán Hội tra xét một lượt, chỉ riêng Nhan Thu là con cá lọt lưới, ngay cả Mục Bạch cũng suýt quên rằng mình còn có một người chị gái lưu lạc ở Châu Âu.
Dẫn đến họa sát thân, nguyên nhân cũng rất đơn giản, Nhan Thu không muốn bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của mình, vậy nên Mục Bạch nhất định phải biến thành một người chết.
"Hẳn là không có chứng cứ trực tiếp?" Mạc Phàm hỏi.
"Ừ, ban đầu tớ cũng nghĩ như vậy, không thể mang chuyện quá khứ mà đề phòng từng người được. Tớ và chị ấy nhận lại nhau, không chút phòng bị nào, trước sau vẫn tin chắc chị ấy sẽ không xuống tay với tớ, nhưng kết quả thì hai cậu thấy rồi đấy..." Mục Bạch nói.
"Ả ta ẩn núp trong Thánh Học Phủ Ojós với thân phận hầu gái bên cạnh Hách Casa, thực ra cũng là một cách giải thích hợp lý. Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy," Triệu Mãn Duyên nói, vỗ vai an ủi Mục Bạch: "Người chị này của cậu ác độc như vậy, lại nhiều lần muốn lấy mạng cậu, cậu cũng không cần mềm lòng với ả ta làm gì. Tìm ra ả, nếu cậu không có dũng khí ra tay thì để huynh đệ giúp cậu một tay xử lý ả."
"Vẫn là để tớ tự làm đi, đại nghĩa diệt thân cũng không phải là lần đầu tiên," Mục Bạch nói.
Triệu Mãn Duyên giơ ngón cái, tỏ vẻ kính phục khí phách của Mục Bạch lúc này. Hắn nuốt lại một câu định nói vào trong bụng: *Nhưng có một số việc đến giờ cậu vẫn chưa làm lần nào.*
"Tớ đang nghĩ, Nhan Thu có địa vị gì trong Hắc Giáo Đình?" Mạc Phàm nói.
Nhan Thu được Mục Hạ sắp xếp vào một cơ sở ngầm ở Châu Âu, dù sao thì ả cũng không tham gia vào tai nạn Thành Bác cùng Hạo Kiếp Cố Đô do Tát Lãng gây ra.
Tát Lãng sa cơ thất thế đến Thành Bác, hẳn là có một thời điểm Tát Lãng ở vào thế yếu. Nhan Thu rời khỏi Thành Bác từ sớm, nên được tính là thành viên đặc biệt trong giai đoạn đầu của Hắc Giáo Đình. Tại sao Nhan Thu lại không tham gia vào hai lần hành động của Tát Lãng, hay Tát Lãng còn có tính toán khác dành cho Nhan Thu?
"Quỷ Tể phục tùng Nhan Thu, vậy thì địa vị của ả tám chín phần là cao hơn Mục Hạ rồi, nhỉ?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Ban đầu tớ cũng cảm thấy hắn thuộc cơ sở ngầm của Mục Hạ, nhưng không loại trừ khả năng ả có địa vị cao hơn Mục Hạ... Phụ nữ luôn là đối tượng khiến người ta dễ buông lỏng cảnh giác nhất, Tát Lãng cũng không ngoại lệ," Mục Bạch nói.
Mạc Phàm gật đầu, trước khi Tát Lãng để lộ bộ mặt thật, hắn vẫn theo bản năng cho rằng đó là một gã đàn ông tội ác tày trời, dù có vẻ ngoài nho nhã thì vẫn có thể chấp nhận được.
Không tài nào ngờ được đó lại là một người phụ nữ.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽