"Tôi là thành viên hội học sinh. Nếu bàn về thực lực, đạo sư muốn dạy dỗ tôi cũng chưa chắc chiếm được thế thượng phong đâu!" Hách Casa sa sầm mặt, nói.
"Chuyện của Richie, lúc thi đấu công khai nó sẽ tự mình tính sổ với cậu. Đạo sư như tôi đây không thèm chấp nhặt với thứ ranh con lòng dạ hiểm độc như cậu, cút sang một bên! Người tôi muốn dạy dỗ là đạo sư Nerenson của cậu kia!" Mạc Phàm mắng.
Hách Casa nghe xong câu này, sắc mặt liền đen kịt lại.
Ai cũng biết Hách Casa không phải học sinh tầm thường, rất nhiều đạo sư của Thánh Học Viện Ojos đều phải nể mặt vài phần. Gã giáo viên ngoại quốc này chắc là chán sống rồi.
"Hách Casa, dù sao cũng là đạo sư, lúc này đừng tùy tiện chống đối." Bộ trưởng Nguyên Tố của Thánh Học Viện Ojos lên tiếng.
Bộ trưởng Nguyên Tố có một bộ râu màu nâu rậm rạp che gần hết cả khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm. Bộ trang phục rộng thùng thình che đi thân hình cực kỳ gầy gò của ông, trông chẳng khác nào một gã bù nhìn cắm trên đồng ruộng.
Đối mặt với vị bộ trưởng Nguyên Tố có vẻ xuề xòa này, Hách Casa dù muốn phản bác mấy câu nhưng cuối cùng vẫn phải nén giận vào lòng.
"Thú vị thật, anh muốn dạy dỗ tôi sao?" Nerenson cảm thấy câu nói của Mạc Phàm thật nực cười.
Nerenson nhìn quanh một vòng, phát hiện các lãnh đạo nhà trường không hề có ý định lên tiếng ngăn cản, ngược lại còn tỏ ra vô cùng hứng thú.
Thánh Học Viện Ojos đúng là Thánh Học Viện Ojos, dù giáo viên mắng chửi học sinh ngay trước mặt cũng không ai can thiệp. Ảnh hưởng đến tác phong ư? Bọn họ còn ước gì mấy vị đạo sư ngoại quốc này lao vào choảng nhau một trận cho vui.
"Bộ trưởng, đây là tiết học công khai, cho dù là đạo sư ngoại quốc nhưng hành động như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc dạy học, cũng là không tôn trọng Thánh Học Viện Ojos của chúng ta." Hữu Ti Tuệ nói.
Hữu Ti Tuệ đã sớm bất mãn với Mạc Phàm, tất nhiên không cho phép Mạc Phàm làm càn như vậy.
Bộ trưởng Nguyên Tố chẳng thèm để lời của Hữu Ti Tuệ vào tai, chỉ ngồi yên tại vị trí của mình rồi nói với Mạc Phàm: "Đạo sư Mạc Phàm, tôi nghĩ chắc hẳn ngài rất hứng thú với phương pháp dạy học vừa rồi của đạo sư Nerenson, muốn tự mình lĩnh giáo kỹ năng ma pháp của ông ấy, đúng không?"
Mạc Phàm ngạc nhiên, không ngờ mình làm loạn như thế mà vẫn có người đứng ra nói giúp, lại còn cho mình một cái cớ hợp tình hợp lý đến vậy.
"Đúng vậy, vừa rồi nghe ông ta truyền thụ mấy thứ đó, tôi cũng muốn biết liệu chúng có hữu dụng trong thực chiến hay không. Đương nhiên đó chỉ là một phần, cái chính vẫn là tôi muốn đòi lại công bằng cho học sinh của mình là Richie. Em ấy không làm gì quá đáng mà lại bị đánh đến nông nỗi kia, kết quả là chẳng ai thèm đếm xỉa, điều này khiến tôi thấy thật buồn nôn." Mạc Phàm nói.
"Nerenson là đạo sư đấu pháp, còn anh chỉ là đạo sư lý luận, thật sự tự tin như vậy sao?" Bộ trưởng Nguyên Tố hỏi.
"Đương nhiên, nếu không tôi chạy tới đây diễn kịch chắc?" Mạc Phàm đáp.
"Vậy thì tốt, vừa hay đạo sư Nerenson cũng giảng gần đủ rồi, rất nhiều lý luận chiến đấu cần phải được thực tiễn kiểm chứng. Nhân đây, đạo sư Mạc Phàm sẽ thử nghiệm kỹ xảo đấu pháp của đạo sư Nerenson, để các học sinh của Thánh Học Viện Ojos được học hỏi thêm một chút. Đạo sư Nerenson, nếu thầy không ngại thì hãy trổ tài đi." Bộ trưởng Nguyên Tố bắt đầu cười, chòm râu dài cũng rung lên theo.
"Đương nhiên là không ngại, vừa hay tôi lại thích biểu diễn trực tiếp. Có người muốn lĩnh giáo thử nghiệm thì tôi mừng còn không hết." Nerenson nở nụ cười, cuối cùng cũng tìm được lý do để đập tên này một trận.
"Thấy hai vị đạo sư hứng thú như vậy, kết giới chiến đấu lần này do tôi chi trả, hai vị cứ thỏa sức tung hoành, không cần lo lắng làm các học sinh bị thương. Đương nhiên là không được dùng Tinh Cung, bổng lộc bộ trưởng của tôi cũng không cao lắm đâu." Bộ trưởng Nguyên Tố Douglin nói.
"Bộ trưởng Douglin, hiếm khi có được buổi biểu diễn chiến đấu giữa các đạo sư như thế này, học sinh chắc chắn sẽ thu hoạch được nhiều điều, sao có thể để ngài bỏ tiền ra được. Yên tâm, chi phí trận chiến này sẽ do học viện chúng tôi chi trả. Chúng tôi cũng rất mong chờ những trận đấu giữa các đạo sư, đều là những người có tiếng tăm trên trường quốc tế. Không được tận mắt chứng kiến họ thi triển ma pháp hoa lệ trên chiến trường thì thật là một điều đáng tiếc." Vị viện trưởng áo trắng nói.
Bộ trưởng Nguyên Tố có quyền uy rất lớn trong trường, ngay cả ông cũng đã cho phép hai đạo sư chiến đấu với nhau thì những người khác cũng chẳng còn gì để nói.
Hơn nữa, vừa nghe tin được phép chiến đấu, toàn thể học sinh đều reo hò ầm ĩ.
Nói thẳng ra, được xem một trận đấu ma pháp trực quan hay một cuộc đối kháng giữa hai đạo sư đều vô cùng đáng giá.
"Ở nước Mỹ có rất nhiều thanh niên lỗ mãng giống như anh, bọn họ cũng làm những chuyện ngu xuẩn y hệt, nhưng cuối cùng thành tựu đều thuộc về tôi. Tôi có được vị thế trong lĩnh vực đấu pháp như ngày hôm nay cũng phải cảm tạ những kẻ như thế này. Vì vậy, trước khi bắt đầu, tôi cũng muốn cảm ơn anh. Không có những kẻ bốc đồng thì cuộc đời dạy học của tôi quả thật tẻ nhạt như nước lã." Nerenson không hề tức giận chút nào.
Nerenson còn đang cao hứng, lại có một kẻ không có mắt đến khiêu chiến mình. Muốn trở thành một đạo sư có danh vọng ở Thánh Học Viện Ojos mà không có những đạo sư ngoại quốc này làm đá lót đường thì quả thật có chút khó khăn.
"Hai vị đạo sư, chờ bên hội học sinh thống kê tiền cược xong thì hai vị có thể bắt đầu." Bộ trưởng Nguyên Tố Douglin đứng ra làm trọng tài, nói.
"Thế này cũng có cá cược sao?" Mạc Phàm nhướng mày.
"Đương nhiên, trước đây đều là học sinh thi đấu, hiếm thấy quyết đấu giữa các đạo sư nên những giáo viên của Thánh Học Viện Ojos chúng ta cũng rất sẵn lòng tham gia. Đạo sư Mạc Phàm, anh cố gắng lên nhé, tôi đã đặt một ngàn kim tệ cho chiến thắng của anh đấy." Bộ trưởng Nguyên Tố Douglin nói.
"Chúng ta vừa mới gặp nhau lần đầu, sao ngài lại ưu ái tôi như vậy?" Mạc Phàm hỏi.
"Không sao, tôi còn đặt bốn ngàn kim tệ cho Nerenson nữa mà." Bộ trưởng Nguyên Tố Douglin đáp.
Mạc Phàm lập tức sa sầm mặt.
"Được rồi, sau khi thống kê thì tỷ lệ là 10:1, thực sự là một ván cược quá chênh lệch. Dù tôi có mất bốn ngàn thì một ngàn kim tệ kia cũng đủ để tôi thu về bộn tiền rồi. Lần này đạo sư Mạc Phàm phải cố gắng hết sức đấy." Douglin cầm một cái máy tính nói.
...
Nerenson cũng ngẩng đầu lên, nhìn tỷ lệ cá cược trên màn hình lớn. Ở Thánh Học Viện Ojos, việc cá cược được hợp pháp hóa, thậm chí còn được tôn sùng.
"Vẫn có một phần mười người không nhìn ra tình thế nhỉ." Nerenson nói.
"Cũng có thể là một số ít người cảm thấy ông chỉ hữu danh vô thực thôi." Mạc Phàm đáp.
"Mi sẽ không còn cơ hội để nói những lời như vậy nữa đâu."