Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2304: CHƯƠNG 2238: LỜI MỜI ĐẾN BUỔI HÒA NHẠC

Trò chuyện với Sancha một lúc, Triệu Mãn Duyên phát hiện cô gái này rất hoạt ngôn, chủ đề trò chuyện cũng rất rộng, từ âm nhạc đến du lịch, gã nhận ra cả hai có rất nhiều sở thích chung.

Thế nên chẳng cần phải cố tình lấy lòng, hai người cứ thế thong thả dạo bước trên bãi cát trắng mềm mại. Dù biết cuộc trò chuyện sẽ kết thúc khi đến khu nhà ở của các đạo sư Thánh Học Viện Ojós, nhưng cả hai vẫn vô cùng tận hưởng khoảnh khắc này.

“Rất vui được làm quen với anh. Lâu lắm rồi tôi mới được nói chuyện với một người thú vị như vậy.” Sancha đứng bên cửa, duyên dáng vén tóc, mỉm cười nói với Triệu Mãn Duyên.

Nếu là bình thường, khi đã đưa gái về đến tận cửa, Triệu Mãn Duyên thể nào cũng phải kiếm cớ vào uống ly cà phê, đi nhờ vệ sinh. Đùa chứ, thời buổi này ai nấy đều bận rộn tu luyện ma pháp, nửa đêm nửa hôm mà không vào phòng ngủ hay phòng khách làm vài nháy thì đúng là không tôn trọng đối phương.

Nhưng hôm nay, Triệu Mãn Duyên lại không hề có ý định lên lầu. Chẳng phải vì người này tương lai có thể trở thành chị dâu mình, mà vì gã phát hiện ra mục tiêu mà mình cố tình tiếp cận lại thú vị hơn gã tưởng. Giống như Sancha đã nói, lâu lắm rồi gã cũng không gặp được một người thú vị như vậy.

“Ngày kia có một buổi hòa nhạc. Tôi nghĩ thay vì tranh luận về nghệ sĩ dương cầm Dahl, chúng ta nên đến đó trực tiếp lắng nghe rồi xem ai đúng ai sai. Tôi vẫn giữ vững quan điểm của mình.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Sao anh biết tôi định đi buổi hòa nhạc đó?” Ánh mắt Sancha thoáng chút dò xét.

“Có lẽ là từ lúc tôi bắt đầu tìm cách tiếp cận cô. Cô thấy sợ à?” Triệu Mãn Duyên hỏi.

Sancha không trả lời, chỉ xoay người bước vào nhà.

Triệu Mãn Duyên mỉm cười, tình huống thế này thì trong lòng ai cũng đã hiểu rõ. Đến hôm diễn ra buổi hòa nhạc, mình chỉ cần ăn mặc bảnh bao đến đây chờ trước ba tiếng là được. Cùng nhau dùng bữa tối, sau đó thưởng thức âm nhạc, tận hưởng cảm giác thuần khiết khi tâm hồn được thanh tẩy.

Trở về chỗ ở chỉ cách đó một con đường, Triệu Mãn Duyên vừa đi vừa ngân nga thì gặp Mạc Phàm từ sân luyện tập trở về.

“Bên cậu thế nào rồi?” Triệu Mãn Duyên hỏi.

“Cũng ổn, Lily nhớ ra một địa điểm. Mấy ngày tới tớ định đi thăm dò thử, kết quả thế nào phải đến đó mới biết được. Còn bên cậu thì sao?” Mạc Phàm đáp.

“Rất thuận lợi, tạm thời chưa bị phát hiện.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Sao tớ nhìn cái mặt cậu là thấy toát ra mùi đa tình rồi, cậu chắc là đang lần theo manh mối đấy chứ?” Mạc Phàm tỏ vẻ hoài nghi.

Dù gì cũng là bạn cùng phòng bao năm, chỉ cần nhìn vẻ mặt, ánh mắt, thậm chí chỉ cần ngửi mùi trên người là đủ biết Triệu Mãn Duyên có vừa đi phóng túng về hay không.

“Ngày kia tớ vào thành một chuyến.” Triệu Mãn Duyên nói xong liền leo lên giường ngủ.

“Cậu cẩn thận một chút, đừng dính líu quá sâu vào Hắc Giáo Đình, bọn chúng phản công rất lợi hại đấy.” Mạc Phàm dặn dò.

“Sẽ không có chuyện gì đâu.”

Đến cuối tuần, Triệu Mãn Duyên đã chuẩn bị tươm tất, đến chờ Sancha dưới lầu từ trước bữa tối.

Sancha mặc một chiếc váy trắng bồng bềnh, dường như không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Triệu Mãn Duyên, chỉ nhìn gã mỉm cười.

Triệu Mãn Duyên đã đặt sẵn nhà hàng trong thành phố, cách Thánh Học Viện Ojós hơn 100 cây số.

Thành phố này là một đô thị quan trọng của Liên bang Andes, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ trở thành thủ đô tương lai. Nó vừa phồn hoa vừa rộng lớn, là nơi giao thoa của mấy quốc gia, với mạng lưới đường sắt, đường biển, đường bộ, và hàng không chằng chịt kết nối đến các thành thị khác trong liên bang.

Triệu Mãn Duyên cùng Sancha đến thành phố. Thánh Học Viện Ojós dù có tinh xảo, mỹ lệ đến đâu cũng không thể sánh bằng sự sầm uất của một đại đô thị. Ngắm nhìn những tòa nhà cao thấp san sát dưới nền trời hoàng hôn màu cam rực rỡ, thành phố tỏa ra một vầng hào quang tráng lệ, mang lại cảm giác thân thuộc đến lạ. Hết cách, ai bảo gã đã quen với cuộc sống ở Ma Đô Thượng Hải, nên khi đến Thánh Học Viện Ojós, thật sự có chút không quen.

Thành phố tắc đường không phải vì nhiều xe cộ, mà vì rất nhiều tuyến đường bị phong tỏa do các cuộc biểu tình.

Người nước ngoài rất thích biểu tình, chỉ cần một sự việc đụng chạm đến lợi ích của một nhóm nhỏ nào đó là ngay lập tức sẽ có những cuộc tuần hành quy mô lớn để thị uy, cứ như thể chỉ cần gây náo loạn là sẽ có tác dụng vậy.

“Thành phố này lúc nào cũng náo nhiệt thế này sao?” Triệu Mãn Duyên lần đầu đến đây, ngồi trên xe mà cảm thấy thà bay thẳng đến nơi còn nhanh hơn.

“Từ khi thành lập liên bang thì đã như vậy rồi. Hai người muốn hòa hợp với nhau đã nảy sinh bao nhiêu khác biệt, mâu thuẫn, huống chi là mấy quốc gia với dân số hàng trăm triệu người muốn hợp nhất.” Sancha nói với vẻ hơi bất đắc dĩ.

“Nói cũng phải. Tôi nghe nói hiện giờ Liên bang Andes chia thành mấy phe phái, đấu tranh nội bộ rất gay gắt.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Hiện tại có hai phe chính. Một là Thanh quốc phái, do chính quyền các quốc gia cũ đứng đầu. Lá cờ của họ màu xanh nên mới có tên gọi như vậy. Họ muốn các quốc gia tự quyết định vận mệnh của mình, nói trắng ra là cực kỳ phản đối việc thành lập liên bang, cảm thấy sau khi liên bang hình thành, họ không thể thích ứng với một số chế độ hà khắc của nước khác, đồng thời cũng gây tổn hại đến lợi ích quốc gia của họ. Phe còn lại là Hoàng quốc phái, lấy màu vàng của Liên bang Andes làm biểu tượng. Họ hy vọng các quốc gia có thể hoàn tất thỏa thuận liên hiệp cuối cùng, thành lập một siêu cường quốc có thể đối chọi với Mỹ, thậm chí thống trị toàn bộ Nam Mỹ.” Sancha giải thích.

“Ý tưởng hay đấy.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Dãy Andes chủ yếu dựa vào khoáng sản. Trước đây, các mỏ khoáng sản đều có ranh giới phân chia rõ ràng, thuộc về ai thì là của người đó. Không lâu trước, quyền sở hữu mỏ Lôi Thạch ở đỉnh Tụ Nhật đã gây ra tranh cãi lớn. Người cầm quyền đưa ra quyết định như vậy là do áp lực từ hải yêu, nhưng họ vẫn phải cân nhắc rất nhiều chi tiết, nếu không sẽ gây ra những vấn đề xã hội còn nghiêm trọng hơn.” Sancha tỏ ra rất lo lắng cho tình hình đất nước.

Chuyện của quốc gia khác thì Triệu Mãn Duyên lười quan tâm. Các nước khác vốn không được hòa bình như quê nhà của gã, việc thay đổi chính quyền ở Nam Mỹ và châu Phi là chuyện thường như cơm bữa.

“Chúng ta từ chuyện buổi hòa nhạc mà lại nhảy sang chuyện quốc gia đại sự, đúng là lo bò trắng răng rồi.” Triệu Mãn Duyên đổi chủ đề, không muốn lún sâu vào vấn đề của Liên bang Andes, vì điều này chẳng giúp ích gì cho việc bồi đắp tình cảm cả.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!