Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 231: CHƯƠNG 229: HIÊN NGANG ĐI TỚI

Rõ ràng đây là một căn nhà được cải tạo thành một nhà kho bỏ hoang. Nhà kho này có diện tích bằng một phòng học lớn, bên trong chất đống những đồ vật lộn xộn.

Lúc này, trong nhà kho đang tỏa ra một luồng hàn khí nhè nhẹ. Nguyên nhân là vì ở chính giữa căn phòng có một tảng băng dài và hẹp đang khóa chặt một sinh vật có hình dáng giống như báo.

Con vật này có bộ lông dày, thậm chí còn che phủ cả mắt. Cái đuôi rất dài của nó lấp lánh ánh huỳnh quang trong bóng tối, trông vô cùng đẹp mắt.

“Trông chừng nó cho kỹ. Đợi qua nửa đêm, chúng ta sẽ đem nó đến mục tiêu. Tới lúc đó, nhiệm vụ lần này của chúng ta xem như hoàn thành.”

Trầm Minh Tiếu phân phó với đồng đội của mình.

“Lão tử mệt chết đi được, thiếu chút nữa là để nó chạy thoát. Không được, giờ ta chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.” La Tống vừa nói vừa vuốt vuốt thân hình đẫy đà của mình.

“Ba người các ngươi ở lại đây canh giữ nó.” Trầm Minh Tiếu nói với ba người còn lại.

Trong lần vây bắt Hắc Ám Yêu Thú này, Trầm Minh Tiếu và La Tống là người tốn nhiều sức lực nhất, còn ba người kia chỉ như tham gia cho có lệ. Vì vậy, việc canh gác này giao cho họ là hợp lý nhất.

Ba người kia cũng không có ý kiến gì, chuẩn bị chịu đựng ngồi canh con vật này suốt đêm trong kho.

La Tống và Trầm Minh Tiếu khoác vai nhau rời đi. Cả hai cứ thế đi vào một nhà hàng đánh chén một bữa no say. Sau khi rượu chè say sưa, hai người mới hàn huyên tâm sự rồi quay về chỗ ở.

“La lão đệ, cậu cứ yên tâm. Chờ chúng ta tiến vào Tam Bộ Tháp rồi, cái tên mà cậu muốn trừ khử kia cần gì phải nhờ tới mạng lưới quan hệ của tôi nữa. Hai chúng ta cũng đủ sức làm việc đó. Ha! Buồn cười thật. A ha ha ha… Nếu không phải Trầm Minh Tiếu ta ra trường muộn một chút, thì làm gì có chuyện một tên tiểu tử nhà quê như hắn lại dám vênh váo uy phong như vậy chứ.”

Trầm Minh Tiếu cười cười, vỗ vai La Tống.

“Còn không phải sao. Cái học phủ Minh Châu này vốn là nơi để chúng ta hô phong hoán vũ. Tôi và cậu, hai nhà chúng ta liên thủ, còn phải sợ đám Bạch Gia, Mục Gia kia à?” La Tống cũng nhếch môi cười.

Hai người ăn uống no nê, chân xiêu chân vẹo đi về phòng định đánh một giấc. Ai ngờ, đúng lúc này tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Trầm Minh Tiếu vừa nhìn đã biết là đại ca Trầm Lâm gọi tới, nên vội vã ân cần nói chuyện:

“Đại ca, anh gọi để hỏi tiến độ phải không? Yên tâm đi, em làm sao phụ lòng đại ca đã phải vận dụng thông tin từ Liên Minh Thợ Săn để giúp em hoàn thành nhiệm vụ lần này được chứ. Chúng ta đã bắt được con Ám Ảnh Yêu Thú đó rồi.”

“Thật không vậy? Tại sao ta nhận được tin, sáng mai một tên gọi là Mạc Phàm sẽ mang con Hắc Ám Yêu Thú đó tới lồng sắt thuần phục thú?” Trầm Lâm bình tĩnh hỏi.

“Làm sao có thể! Con Hắc Ám Yêu Thú kia đang bị chúng ta canh giữ cơ mà. Chắc chắn là tên kia đang phô trương thanh thế.” Trầm Minh Tiếu khinh thường nói.

“Hay là để tôi gọi điện qua bên đó hỏi xem một chút.” La Tống có chút lo lắng.

La Tống lấy điện thoại ra, gọi cho ba tên đang trông chừng Hắc Ám Yêu Thú. Kết quả là điện thoại đổ chuông một lúc lâu mà không có ai bắt máy.

Điện thoại của cả ba tên đều không liên lạc được. Trầm Minh Tiếu và La Tống nhìn nhau, trong đầu thầm nghĩ: Hỏng rồi!

Hai người chạy như bay tới nhà kho. Kết quả phát hiện cửa nhà kho mở toang, bên trong làm gì còn con Hắc Ám Yêu Thú nào nữa, chỉ có ba tên đồng đội đang ngất xỉu nằm trên sàn nhà.

“Thằng khốn! Thế mà hắn lại dám cuỗm tay trên của chúng ta. Đi! Chúng ta đi tìm hắn tính sổ!”

Trầm Minh Tiếu nhất thời giận sôi máu.

Bọn họ đã bỏ ra bao nhiêu công sức mới bắt được con Hắc Ám Yêu Thú này, ai dè lại bị người khác nẫng tay trên. Với tính cách cao ngạo của Trầm Minh Tiếu, làm sao hắn có thể dễ dàng bỏ qua chuyện này được.

La Tống thì càng thêm tức giận. Tại sao vẫn là cái tên Mạc Phàm này? Hắn cứ hết lần này đến lần khác đối nghịch với mình. Lần này, bất kể thế nào, hắn quyết không tha cho tên Mạc Phàm này!

…………..

Lồng sắt thuần phục thú của học phủ Minh Châu được cung cấp cho học sinh hệ Triệu Hoán sử dụng, nhằm phòng ngừa trường hợp Thú triệu hoán xuất hiện tình huống dị thường.

Lồng sắt thuần phục thú nằm sát biên giới Thanh Giáo Khu của học phủ Minh Châu, được xem như một khu vực riêng biệt trong học phủ. Bình thường nơi này cũng rất ít người lui tới.

Thế nhưng, khi tin tức Mạc Phàm bắt được Hắc Ám Yêu Thú lan truyền ra, hầu như tất cả học viên vốn còn chưa có chút manh mối nào đều sáng mắt lên. Toàn bộ đều đã mai phục ở nơi đó từ lâu.

Nực cười nhất là, có quá nhiều kẻ cùng chung ý tưởng này. Những nơi có thể ẩn nấp được cũng chỉ có vài chỗ. Thế nên mới có cảnh mấy gã to con chen chúc trong một cái tủ áo bé tí, ai nhìn thấy cũng phải phì cười.

“Mẹ kiếp! Ta nhất định phải đấm cho tên khốn khiếp này sưng vù mặt mày lên, sau đó gọi tất cả mọi người tới xem bộ dạng thảm hại của hắn.”

Trầm Minh Tiếu lúc này đã điên tiết lắm rồi.

Dù Trầm Minh Tiếu có bản lĩnh đến đâu, hắn cũng không thể một mình chống lại cả ngàn học viên ở đây.

“Mục tỷ tỷ, Mạc Phàm thật sự cướp được Hắc Ám Yêu Thú sao?” Ngải Đồ Đồ đứng trên ban công, nhỏ giọng hỏi.

“Hình ảnh kia không phải em cũng nhìn thấy rồi sao?” Mục Nô Kiều đáp.

“Nhưng mà, đầu óc hắn có vấn đề à? Rõ ràng bắt được Hắc Ám Yêu Thú rồi, tại sao còn đăng ảnh cho người khác biết làm gì?!” Ngải Đồ Đồ nói.

Ngải Đồ Đồ vốn vừa mới ngủ dậy, vẫn đang mặc áo lót. Nàng định đi rửa mặt thì ai ngờ bạn bè gửi tới một bức ảnh. Người trong ảnh rõ ràng là Mạc Phàm, bên cạnh hắn là một con U Lang Thú đang khống chế Hắc Ám Yêu Thú.

Trời ạ! Tên này bị điên rồi à? Tự nhiên lại đi khoe chuyện mình bắt được Hắc Ám Yêu Thú làm gì không biết? Bất cứ ai bắt được con thú kia đều sẽ lén lén lút lút đưa nó tới lồng sắt thuần phục. Còn tên Mạc Phàm này thì hay rồi, hắn lại làm ngược lại, trực tiếp phơi bày ra hết. Hắn tưởng mình là thần chắc?

“Có lẽ hắn cố tình trêu đùa mọi người.”

“Muốn biết cậu ta có đùa giỡn hay không, cứ chờ sẽ biết.”

Hai người trầm mặc một lát, ánh mắt nhìn quanh khu vực nhỏ hẹp nhưng lại đang ẩn náu gần một ngàn người.

Hai người cũng vì nhận được tin tức đó mà chạy tới nơi này.

“U Lang Thú!! Ta nhìn thấy U Lang Thú…”

“Hắc Ám Yêu Thú kia kìa. Nó ở phía sau U Lang Thú!!”

“Trời ạ! Tên đại ma đầu kia quả nhiên tới thật!!!”

Nhất thời, góc sân trường vốn đang yên bình đột nhiên sôi trào hẳn lên. Hầu như trong đầu mỗi người đều quanh quẩn một câu hỏi: Tên Mạc Phàm này, đầu óc hắn có vấn đề thật rồi sao?

………………..

Mạc Phàm đúng hẹn mà tới. Hắn đi dọc theo con đường nhỏ, hai bên là hàng cây phong rũ bóng, cứ thế tiến về phía trước.

Hai bên hàng cây phong, có thể dễ dàng thấy được bóng dáng các học viên đang dùng những thủ đoạn ẩn thân cấp thấp. Lúc này, mặt mày ai nấy đều ngây ra như phỗng. Bọn họ không thể tin nổi vào mắt mình rằng tên đại ma đầu này thật sự mang Hắc Ám Yêu Thú tới.

Cuối con đường là một quảng trường phun nước. Nước phun ra từ mấy pho tượng Thú triệu hoán. Những bức tượng này ngâm mình trong nước lâu ngày nên rêu xanh mọc dài, bám đầy trên thân, trông như đã trải qua bao năm tháng.

Phía sau pho tượng là nhóm của Bạch Tàng Phong đang ẩn nấp. Ánh mắt bọn họ dán chặt vào Mạc Phàm đang đi tới, càng nhìn càng cảm thấy khó hiểu.

Trên một cây to ở hướng khác của quảng trường, bộ ba Tư Văn, Cổ Văn Thanh và học trưởng Phó Thiên Minh đều mở to mắt nhìn, trong ánh mắt hiện rõ sự kinh ngạc không thể tin nổi.

Mạc Phàm vẫn tiếp tục đi về phía trước. Lúc này, đã có một số người không kìm nén được mà xông ra.

Chẳng qua là, không một ai dám ra tay đầu tiên.

Ai cũng biết tên đại ma đầu này có thực lực siêu quần. Ở nơi đông người thế này, ai ra tay trước chắc chắn sẽ thành bia đỡ đạn

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!