Bọn yêu thú ăn no uống đủ xong vẫn không quên cúi đầu hành lễ với Mạc Phàm.
Mạc Phàm khóc không ra nước mắt, lại một lần nữa hối hận vì chuyến đi mượn vật phẩm của truyền tống trận.
Không cử động được thì tu luyện một chút vậy, cũng lâu rồi mình chưa ghé thăm tinh trần của Ác Ma hệ.
Ác Ma hệ mang một màu huyết mực, tĩnh lặng xoay tròn trong thế giới tinh thần mênh mông của hắn. Nó quan sát tất cả, giống như một phi tử tà mị nhìn thấu toàn cục, bất kể hoàng hậu Lôi hệ quyền cao chức trọng, hay hoa phi Hỏa hệ kiêu căng ngang ngược, nó đều không tranh không đoạt, với vẻ mặt chắc chắn rằng cuối cùng tất cả sẽ thuộc về mình.
Tinh trần Ác Ma hệ hoàn toàn khác biệt so với những tinh trần khác, không phân chia thành các cấp bậc như tinh tử, tinh vân, ngân hà, tinh hải. Bên trong nó chỉ có duy nhất một vệt màu huyết mực tựa như vết nứt sâu thẳm, nối liền với những vì sao ngoài vũ trụ.
Mạc Phàm đưa ý thức của mình lại gần, Ác Ma hệ chẳng hề chào đón, ra cái vẻ muốn tới thì tới, không tới thì bổn tọa đây cũng tự tại.
"Thời buổi này mà cứ tỏ vẻ thanh cao thì chỉ có nước húp cháo. Ta đang bị thương đây, ngươi là một hệ có đại chiêu biến thân với thời gian hồi chiêu nửa thế kỷ, thì tốt xấu gì cũng tặng ta thêm một cái thuộc tính bị động đi chứ," Mạc Phàm nói với Ác Ma hệ.
Giao tiếp, trên đời này chẳng có gì là không thể giao tiếp được, kể cả một khối năng lượng.
Ác Ma hệ khẽ vặn vẹo vết nứt của nó, tỏa ra một tầng huyết quang diễm lệ nhàn nhạt. Cùng lúc đó, Mạc Phàm cảm nhận được một luồng hơi ấm bao bọc lấy mình, lại như đang ngâm mình trong một bể bùn đã phơi nắng cả buổi chiều, tuy sền sệt nhưng cực kỳ thoải mái.
Dễ nói chuyện vậy sao? Ngay cả Mạc Phàm cũng không ngờ tới.
Cứ tưởng phải thao thao bất tuyệt với Ác Ma hệ, khuyên hết nước hết cái, thậm chí là van xin, ai ngờ chỉ tùy tiện nói một câu mà nó đã lập tức chăm sóc mình đến không tưởng.
Ác Ma hệ sở hữu thể phách mạnh mẽ, bao gồm cả năng lực tự hồi phục của cơ thể. Mạc Phàm bị rơi máy bay trọng thương, nếu không có pháp sư Trị Dũ hệ nào đến giúp, hắn đoán mình còn phải nằm trong tư thế này thêm mấy ngày nữa... Nhưng hiện tại được Ác Ma hệ quan tâm như vậy, Mạc Phàm cảm thấy xương cốt bắt đầu có cảm giác, cánh tay cũng có thể cử động được.
Không ngờ Ác Ma hệ trông như một thanh niên tự kiêu thanh cao, mà thực chất lại không chịu nổi một chút lời ngon tiếng ngọt, chẳng khác nào dạo một vòng kỹ viện đã khiến toàn thân Mạc Phàm khoan khoái tột cùng.
"Rắc, rắc."
Cuối cùng Mạc Phàm cũng đứng dậy được, hắn bẻ lại mấy khớp xương cứng ngắc.
Tốc độ hồi phục của cơ thể còn nhanh hơn trong tưởng tượng. Hắn lôi thuốc mà Tâm Hạ đưa cho, nào là Phục Cốt Tề, nào là Thông Gân Hóa Ứ, mặc kệ vết thương là gì cứ thế dùng hết, chẳng mấy chốc đã khỏe như trâu.
"Lẽ nào không gian loạn lưu đã đưa mình đến một nơi khác so với điểm chỉ định? Coi như mình rơi máy bay bị thương nặng thì cũng phải ở trạm gác thứ chín chứ, sao lại ở nơi rừng hoang núi thẳm thế này?" Mạc Phàm lẩm bẩm.
Vừa dứt lời, Mạc Phàm bước về phía trước, bỗng nhiên suýt ngã chúi đầu xuống một cái hố sâu. Lá cây rậm rạp đã che khuất tầm mắt hắn, vén chúng ra, Mạc Phàm trông thấy một cảnh tượng kinh người.
Quả thật hắn đã đến trạm gác thứ tám, nhưng bây giờ nơi này đã biến thành một đống phế tích.
Những tảng đá màu xanh nhạt là tường của trạm gác, được xây dựng dựa vào địa hình trập trùng, có chỗ nhô lên như bình phong, có chỗ lại tạo thành những bậc thang cách trở, biến bên trong trạm gác thành một thung lũng nhỏ. Mấy công trình chiến đấu thì dựa vào vách đá, tám chín phần là có liên thông với một vài hang động để tiện cho việc rút lui.
Chỉ có điều, tuy vẫn nhìn ra được quy mô phòng ngự đại thể, nhưng bất kể là những tảng đá xanh hay các hang động liên thông kia, giờ đây đều đã sụp đổ tan hoang, không còn ra hình thù gì nữa.
Trạm gác là tuyến phòng thủ cảnh giới của Thánh Học Phủ Ojós, tại sao trạm gác thứ tám bị phá hủy mà nhà trường lại không hề có tin tức gì? Mạc Phàm vô cùng kinh ngạc.
Thánh Học Phủ Ojós được xây dựng dưới chân núi Andes, nói thẳng ra là nằm ngay ngoài ma quật. Đế quốc thú tộc ở Andes không lúc nào an phận, thi thoảng sẽ xuống núi mở rộng địa bàn. Nếu Thánh Học Phủ Ojós không nhận được tin tức từ sớm, việc bị các bộ lạc yêu ma bao vây kín như bưng chỉ trong một đêm cũng là chuyện bình thường.
Việc thiết lập các trạm gác cũng không khác gì các trạm dịch, cứ điểm tiền tiêu của thành thị.
Trước đó Mục Bạch nói trạm gác thứ sáu có vấn đề, mà bây giờ trạm gác thứ tám đã bị hủy diệt, Thánh Học Phủ Ojós lại không hề hay biết. Nếu thật sự có yêu ma tập kích áp sát đến trạm gác thứ tư, thứ ba, thứ hai, thì lúc đó muốn ứng phó cũng đã muộn.
"Là do Hắc Giáo Đình làm sao?" Mạc Phàm trầm tư.
Phá hủy trạm gác tương đương với việc phá đi tuyến cảnh báo của Thánh Học Phủ Ojós.
Hơn nữa, nơi này vẫn đang có mưa.
Rõ ràng là trời quang mây tạnh, nhưng mảnh rừng này lại mưa như trút nước, điều này khiến lòng Mạc Phàm căng như dây đàn.
Mẹ nó, đây chẳng phải là dấu hiệu cho hành động của Hắc Giáo Đình sao?
Trời mưa, phòng tuyến tê liệt, sau đó là thú triều đột kích trong cơn mưa xối xả. Khi mọi người vẫn đang yên bình thì tai họa bất ngờ ập đến, máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng.
Hóa ra mục tiêu lần này của bọn chúng là Thánh Học Phủ Ojós!
Hắc Giáo Đình ẩn núp trong Thánh Học Phủ Ojós, mượn nơi này để trồng cây thuốc phiện Cuồng Lệ, dùng Thánh Học Phủ Ojós để chế tạo Cuồng Lệ Tuyền, và cuối cùng là xóa sổ ngôi trường này khỏi thế giới.
Mạc Phàm, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên đều dồn sự chú ý vào các thành thị trung tâm quan trọng của liên bang Andes, cứ ngỡ mục tiêu tiếp theo của Tát Lãng nhất định là một thành phố nào đó, ai ngờ lại chính là ngôi trường này.
Lũ súc sinh Hắc Giáo Đình đúng là đáng chết vạn lần!
Tuyệt đối không thể để bọn chúng thực hiện được âm mưu.
Nếu Thánh Học Phủ Ojós bị san bằng, thì hắn biết tìm đâu ra một nơi có chế độ hôn nhân tâm đầu ý hợp với mình như vậy nữa?
Lại nói, tại sao trước đây mình lại như nước với lửa với Hắc Giáo Đình, hóa ra tất cả đều là định mệnh.
"Hắc Giáo Đình, Tát Lãng chó má, chúng ta ăn thua đủ đến cùng!"
Tìm một vòng quanh trạm gác thứ tám cũng không thấy một thi thể nào, có lẽ đã bị đám dã thú, sơn nhân du đãng quanh đây xử lý hết rồi. Mạc Phàm muốn tìm người để hỏi cũng không được.
Cũng may trước khi đến, Mạc Phàm đã có chuẩn bị, biết được đường đi từ trạm gác thứ tám đến trạm gác thứ chín.
Nếu Lily đã nói từng tới trạm gác thứ chín, Hắc Dược Sư cũng đã đem thuốc tới đó, vậy thì chỉ cần đến trạm gác thứ chín rồi xử lý tất cả là được.
Mà Hắc Giáo Đình làm thế nào để tạo ra mưa nhỉ?
Dù là pháp sư Thủy hệ thì bán kính tạo mưa cũng chỉ khoảng 10 cây số, nhưng đám mây mang mưa này lại trải rộng trên trăm cây số. Chẳng lẽ bọn chúng lập đàn cầu mưa sao?