Tinh Trần bám vào hai chân, những hạt bụi nhỏ bé này tạo thành một đôi ủng.
Đôi ủng ma pháp Mạc Phàm dùng ở Ma Đô đã sớm lỗi thời, nhưng vì thiếu tiền nên vẫn chưa thay được cái mới. Gần đây, Mạc Phàm phát hiện Tinh Trần có thể bám vào chân, như vậy chẳng khác nào hắn đã có một đôi ủng ma pháp cao cấp, với lực đá kinh người.
Chân trái khẽ giẫm một cái, một lực tương tác sinh ra giữa các nguyên tố Thổ, tảng đá ẩm ướt dưới chân hắn lập tức vỡ nát. Mạc Phàm lao đi như mũi tên rời cung, né tránh những cú đâm như đuôi bọ cạp đang phóng tới từ ba phía.
Lạ thật, không phải năm tên kia còn cách mình tận 200 mét sao? Mạc Phàm đáp chân lên một ống khói, người đứng sát bên cạnh cái ống khói hình vuông.
Vừa rồi rõ ràng là ba đòn tấn công từ ba tên tà tăng khác nhau, nhưng vấn đề là năm kẻ bị hắn đánh dấu nguyên tố lại đang ở một nơi khác hẳn.
Chẳng lẽ không phải chỉ còn lại một tên chưa bị đánh dấu sao?
Bọn chúng nhìn thấu được thuật đánh dấu nguyên tố của mình ư?! Mạc Phàm suy nghĩ.
Không đúng, bọn chúng không biết mình đã đánh dấu lên người chúng...
Chết tiệt, suýt nữa thì bị lừa! Nơi này căn bản không chỉ có sáu tên tà tăng.
Mạc Phàm vừa nghĩ thông suốt vấn đề này thì bên trong chiếc ống khói hắn đang tựa vào bỗng phát ra một âm thanh quái dị.
“Rầm!”
Một cái đuôi bọ cạp khổng lồ đáng sợ đâm xuyên qua ống khói, phá nát kết cấu dày chắc của nó rồi lao thẳng tới ngực Mạc Phàm.
Mạc Phàm không kịp phản ứng, vội vàng xoay mạnh người để né đòn móc tim của đối phương, nhưng lại bị hất văng khỏi ống khói, mất đi thăng bằng.
Ống khói cao mấy chục mét. Ngay khoảnh khắc Mạc Phàm rơi xuống cùng những mảnh vỡ, bốn năm bóng người đồng thời xuất hiện, từng chiếc vuốt nhện khác nhau tấn công Mạc Phàm đang mất thăng bằng giữa không trung.
Những chiếc vuốt nhện này dài tới mấy mét, tất cả đều do giáp tay của bọn tà tăng biến thành. Chúng thuộc loại trảm ma cụ, những tấm khiên ma pháp nguyên tố tầm thường không thể nào chống đỡ nổi.
Lượng Tinh Trần của Mạc Phàm còn thiếu rất nhiều, không đủ để ngăn cản những đòn tấn công từ trảm ma cụ này. Hắn bèn cực nhanh phác họa ra khung Tinh Tọa hệ Không Gian.
Dịch Chuyển Tức Thời!
Cảnh tượng trông như mấy con nhện quỷ đang tranh giành con mồi, chỉ trong nháy mắt Mạc Phàm sẽ bị xé thành từng mảnh vụn.
Một giây trước khi những luồng sáng từ vuốt nhọn xẹt qua, Mạc Phàm đã chui vào một khối hình thoi màu bạc.
Khối bạc vừa biến mất, Mạc Phàm cũng biến mất theo.
“Rầm!”
Mạc Phàm đâm sầm vào một bình thép khổng lồ cách đó hơn trăm mét. Năm tên tà tăng vồ hụt kia đồng loạt quay đầu lại, dường như không hiểu tại sao Mạc Phàm lại có thể xuất hiện ở một nơi khác ngay lập tức.
Đứng trên bình thép, Mạc Phàm nhìn về phía ống khói, vừa thầm chửi rủa vừa rắc bột huỳnh quang nguyên tố lên người năm tên kia để đánh dấu.
11 tên!
Ban đầu Mạc Phàm chỉ thấy sáu tên tà tăng, nên sau khi chúng bày trận, hắn cũng theo bản năng ghi nhớ hành tung của sáu tên đó. Ai ngờ sau khi dùng thuật đánh dấu nguyên tố mới phát hiện ra còn có những tên khác đang ẩn nấp, chứ không phải chỉ có sáu tên như lúc đầu.
Nói cách khác, ban đầu đúng là có sáu tên tà tăng bày ra trận đồ mạng nhện, sau đó năm tên khác mới lòi ra từ vài nơi trong công xưởng dưới lòng đất. Bọn chúng đánh lén xong liền lập tức biến mất, trước sau đều tạo cho Mạc Phàm cảm giác chỉ có sáu kẻ tấn công với tốc độ cực nhanh.
Xem ra thuật đánh dấu nguyên tố của Nerenson đúng là một kỹ năng chiến đấu cực kỳ hữu dụng. Nó không chỉ đơn thuần dùng để nhận biết trong địa hình hỗn loạn, mà còn dùng để xác định số lượng kẻ địch cụ thể, phòng ngừa tình huống có những kẻ khác thừa nước đục thả câu.
Đã đánh dấu được 11 tên, Mạc Phàm không biết liệu còn tên tà tăng nào đang ẩn nấp nữa hay không.
Bọn tà tăng này dùng ủng ma pháp nên khi di chuyển gần như không tạo ra mảnh vụn đá nào, vì vậy hy vọng dùng Tinh Trần để phòng ngự là không khả thi lắm.
Huống hồ, phòng ngự cũng không phải phong cách của Mạc Phàm. Tạm thời ăn hành một chút để hiểu rõ hơn thủ đoạn của kẻ địch cũng đáng.
Mạc Phàm bắt đầu di chuyển, khi quay lại phiến đá lúc trước, hắn phát hiện tên tà tăng đầu tiên vẫn đang treo ngược ở chỗ này, chỉ di chuyển trong một khoảng cách rất ngắn.
“Còn chơi trò ôm cây đợi thỏ à?” Mạc Phàm cười gằn.
Đối phương không di chuyển là vì cho rằng Mạc Phàm chưa phát hiện ra chỗ ẩn nấp của hắn. Hắn định chờ những tên tà tăng khác dồn Mạc Phàm tới đây rồi sẽ bất ngờ tập kích, với khoảng cách gần như vậy thì rất dễ dàng nhất kích tất sát.
“Vậy dùng mày để khai đao trước!”
Mạc Phàm ngẩng đầu, đột nhiên tung một quyền lên trên. Một vũng lửa rực cháy hiện ra, từ đó một con hỏa diễm giao long hùng tráng uy vũ bay vút lên, gào thét lao thẳng lên không trung.
Tên tà tăng kia vẫn đang cười khẩy, chờ Mạc Phàm tự chui đầu vào lưới, nào ngờ thứ nghênh đón hắn lại là một con hỏa diễm giao long cực kỳ cuồng dã. Đến khi hắn muốn rời đi thì đầu giao long đã ập tới, ấn chặt hắn vào vách đá.
“Oành!”
Vách đá nổ tung, tạo thành một cái hố lớn, ngọn lửa hừng hực bao trùm tất cả. Tên tà tăng kia bị thiêu thành than, cháy khét trên vách đá.
Cho đến lúc chết, tên tà tăng kia vẫn không hiểu tại sao mình lại bị phát hiện. Cho dù Mạc Phàm có mọc thêm mắt trên đỉnh đầu thì cũng không thể nhìn xuyên qua những sợi tơ xanh thẫm che chắn kia mới phải chứ.
“Đồ khốn chuyên chơi lén!” Mạc Phàm mắng.
“Còn mày nữa, tưởng trốn dưới đất thì tao không phát hiện ra à? Mày đã thích ở dưới đất như vậy thì cứ nằm luôn ở đó cả đời đi!”
Nói rồi, Mạc Phàm đột nhiên giẫm mạnh xuống mặt đá. Một vòng tròn hiện ra, sau đó tầng đá bắt đầu chuyển động kịch liệt.
Tầng đá xung quanh co rút lại rất nhanh. Đất càng dày đặc thì càng cứng rắn, càng thưa thớt thì càng mềm. Tên tà tăng trốn dưới đất thực chất là đang ẩn nấp trong một khu vực đất xốp, di chuyển linh hoạt như nhện hay bọ cạp sa mạc.
Mạc Phàm trực tiếp thi triển thổ thuật, khiến cho đá hai bên ép chặt lại, lấp kín toàn bộ khe hở giữa các hạt cát, biến lớp đất cát mềm xốp thành một khối đá rắn chắc.
Tên tà tăng kia không kịp bò ra ngoài, bị tầng đá ép nát ngay tại chỗ, máu thịt hòa lẫn vào trong đất đá, chết không cần đất chôn.
“Còn muốn đánh lén tao à? Sao không nhìn lại sau lưng mình đi?” Mạc Phàm xoay người, đối mặt với một tia hàn quang đang lao tới.
Tên tà tăng kia nghe Mạc Phàm nói vậy, khuôn mặt lạnh lùng lộ vẻ khinh thường, cho rằng đây chỉ là lời nói gạt trẻ con.
Nhưng khi hắn vừa đến gần Mạc Phàm, cổ họng bỗng bị một cánh tay siết chặt lấy, một lực ghì khủng khiếp khiến hắn nghẹt thở ngay tức khắc.
Động tác của tên tà tăng khựng lại. Hắn cố gắng thoát khỏi thứ đang bóp cổ mình, nhưng một cây chủy thủ đã đâm thẳng vào mắt phải của hắn, cắm vào rất sâu.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi