Thành Prajna.
Hoàng hôn buông xuống, mây giăng kín trời, vầng thái dương mang màu huyết mực tựa như khoác một tấm áo cà sa lên toàn bộ thành phố.
Người đi đường vội lấy điện thoại ra chụp ảnh, cho rằng đây là điềm lành, nào ngờ lại không để ý đến đôi đồng tử màu huyết mực đang đứng sững giữa ngã tư.
"Tránh ra không thì bảo? Pháp sư thì không cần tuân thủ luật giao thông à?"
"Bíp! Bíp! Bíp!"
Tiếng còi xe chói tai vang lên tứ phía, ầm ĩ đến mức Mạc Phàm chỉ muốn nghiền nát hết đám xe cộ này thành sắt vụn.
Hào quang trên người hắn chậm rãi tan đi, khí tức tà dị và tàn bạo cũng dần biến mất.
Dịch chuyển đến đây chỉ trong nháy mắt, Mạc Phàm biết mình đã đuổi sai hướng.
Salan xuất hiện, di chuyển qua dòng chảy không gian hỗn loạn rồi lại tiến vào trận pháp dịch chuyển, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vòng nửa phút.
Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi đó, Hồng Y Giáo Chủ của Hắc Giáo Đình – Salan, đã suýt nữa thì bỏ mạng.
Sở hữu năng lực Ác Ma, Mạc Phàm tự tin có thể đối đầu trực diện với Salan.
Nhưng Salan lại nắm rõ năng lực này của Mạc Phàm trong lòng bàn tay, ả chỉ hiện thân trong chốc lát rồi lập tức rời đi.
Không thể không bực bội, nhưng Mạc Phàm biết Salan sẽ không bao giờ xuất hiện mà không có sự chuẩn bị. Ả đã trăm phương nghìn kế bày ra kế hoạch kia, không có lý do gì lại vì một sai lầm của tên chưởng giáo mà để cho công sức bao năm đổ sông đổ biển.
...
Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn những đám mây đen kịt, bên tai vẫn là tiếng còi xe inh ỏi. Vài chiếc xe lướt qua người hắn, có mấy gã tài xế bạo gan còn hạ cửa kính xuống chửi đổng vài câu.
Mạc Phàm chẳng thèm để tâm đến bọn họ, khi hắn chớp mắt lần nữa, màu huyết mực trong con ngươi cũng đã hoàn toàn biến mất.
Dù đã chọn sai hướng, nhưng may mắn là quá trình biến đổi diễn ra ngắn ngủi, hắn vẫn chưa hoàn toàn hóa thành Ác Ma.
Nếu đã Hóa Ác Ma hoàn toàn mà lại đứng giữa khu phố sầm uất không tìm thấy mục tiêu, Mạc Phàm cũng không biết phải lấy gì để bù đắp cho năng lượng tiêu hao trong lần Hóa Ác Ma tiếp theo.
Nơi này cách giáo đường cũ mà Salan dùng làm trạm trung chuyển không xa. Mạc Phàm thu hồi năng lượng Hệ Ác Ma, trực tiếp đi thẳng đến giáo đường cũ nát đó.
Giáo đường cũ nát nằm ở vùng ngoại ô, cách thành phố Prajna khoảng bảy cây số. Lúc rời đi, hắn đã cố ý để lại một dấu ấn hắc ám.
Ngô Khổ bị Triệu Mãn Duyên nhốt ở trạm gác thứ tám, đây là một chuyện hoàn toàn bất ngờ. Ngay cả một kẻ tính toán mọi thứ như Salan cũng chắc chắn không thể ngờ được ba người bọn họ lại xuất hiện ở Thánh Học Phủ Ojós, thậm chí còn bắt giữ được Ngô Khổ.
Chính vì vậy, lần này Salan mới phải xuất hiện, muốn giải quyết mọi chuyện thật nhanh gọn. Nếu không, ả cần gì phải mạo hiểm chơi trò may rủi 1/6 liên quan đến tính mạng như vậy.
Thánh Tài Viện và Thẩm Phán Hội từng đối mặt với Salan trong kế hoạch vây bắt, lúc đó có 10 vị cao tầng bị giam lỏng, xác suất cũng chỉ là 1/10.
Lần trước, Thẩm Phán Hội đã phải hy sinh không biết bao nhiêu nội gián mới có được cơ hội 1/10 chạm trán Salan. Một kẻ cẩn trọng như ả, tuyệt đối sẽ không đích thân xuất hiện trước mặt mình.
Trừ khi có sự kiện đột xuất, buộc ả không thể không lộ diện.
Tuy lần này rất đáng tiếc, không thể giết được Salan, nhưng sự xuất hiện của ả đã để lộ ra rất nhiều thứ.
Giáo đường cũ nát.
Nơi này được Salan dùng làm trạm trung chuyển. Nếu không phải là nơi ả thường xuyên lui tới, làm sao lại có đến sáu trận pháp dịch chuyển được chứ?
Trận pháp dịch chuyển là loại hình giao thông xa xỉ nhất trên thế giới này, cần chuẩn bị rất nhiều thiết bị và tốn không ít thời gian. Bảo rằng Salan chỉ tình cờ đi lạc vào đây, Mạc Phàm làm sao mà tin được.
Vùng ngoại ô.
Nơi này đáng lẽ là một thôn trang, nhưng dân cư đã dần chuyển hết vào thành phố Prajna, ngay cả con đường cũng đã mọc đầy cỏ dại.
Giáo đường nằm trên một con đường bỏ hoang, phía sau là rừng cây rậm rạp, bên cạnh là một khu đầm lầy.
Xác mấy con dê, con bò không ai dọn dẹp đang bốc lên mùi hôi thối. Mạc Phàm vừa đi qua, một đàn quạ đen đang thưởng thức bữa tối liền phát ra những tiếng kêu chói tai.
Như thể sợ Mạc Phàm cướp mất bữa ăn ngon của chúng, lũ quạ đen kêu càng lúc càng hăng, đồng thời cũng báo cho người trong giáo đường biết có khách không mời mà đến.
Mạc Phàm bước vào giáo đường, một mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi, kèm theo đó là một luồng hơi nóng hầm hập.
"Nhanh tay thật." Mạc Phàm nhếch mép cười.
Hắn đạp tung cánh cửa, một ngọn lửa lớn từ bên trong lập tức ập tới.
Giáo đường cũ nát này đã bị bại lộ, người của Hắc Giáo Đình đang dùng lửa để thiêu hủy mọi thứ.
Chỉ là tốc độ của Mạc Phàm quá nhanh, ngay cả lão già đang tiêu hủy chứng cứ cũng chưa kịp rút lui.
Mạc Phàm phất tay áo, ngọn lửa đang bùng cháy trong toàn bộ giáo đường lập tức bị một luồng sức mạnh vô hình dập tắt.
Một giây trước, ngọn lửa còn đang hừng hực thiêu đốt những hàng ghế dài, giá gỗ và sàn gác, nhưng giây tiếp theo, tất cả đã tắt ngấm. Không khí vẫn còn nồng nặc mùi khét, nhưng không còn một tia lửa nào.
Một lão trung niên trong giáo đường kinh ngạc quay đầu lại, ánh mắt hoang mang nhìn Mạc Phàm.
"Cậu là ai?" Lão trung niên chất vấn.
"Chỉ có một mình ông ở đây đốt phá thôi sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Tôi không hiểu cậu đang nói gì. Giáo đường này sắp sập rồi, để tránh người khác đi nhầm vào đây bị thương, chính phủ đã bảo tôi đốt nó đi." Lão trung niên nói.
"Lão già, hình như mắt ông hơi kém thì phải, sao lại không nhận ra tôi?" Mạc Phàm bật cười trước lời nói dối vụng về của lão.
"Cậu là..."
"Lần trước gặp ông, ông vẫn còn là trưởng thôn San Hô, dẫn theo dân làng đến chỗ tôi đòi bồi thường. Thực tế là do các người trồng cây thuốc phiện Cuồng Lệ, chưa kịp xử lý xong nên mới để đồng bọn dùng ma pháp cao giai dọn dẹp hiện trường." Mạc Phàm nói.
Trưởng thôn San Hô sững sờ, nhìn kỹ lại một lúc mới nhận ra đây chính là vị đạo sư đã dẫn học viên đi thực tập lần trước.
Chết tiệt, sao lại là hắn!
Lần này, giả vờ ngây thơ vô tội cũng vô dụng rồi.
"Tiểu huynh đệ, mặc dù tôi là trưởng thôn San Hô, nhưng tôi cũng là dân gốc ở đây..." Trưởng thôn San Hô vẫn còn muốn ngoan cố.
Nhưng Mạc Phàm đã từng bước tiến lại gần lão.
Liếc nhìn giáo đường, Mạc Phàm phát hiện vẫn còn một trận pháp dịch chuyển chưa bị phá hủy hoàn toàn, xem ra lần này bọn chúng hành động rất vội vàng.
Ngoài ra, trên giá sách vẫn còn sót lại vài cuốn sổ. Nếu những cuốn sách này ghi lại danh sách thành viên của Hắc Giáo Đình, vậy thì đúng là một mẻ thu hoạch lớn.
Thu hồi năng lực Hệ Ác Ma mà không rơi vào trạng thái nợ năng lượng.
Salan chạy thoát, nhưng đổi lại tóm được cả một phân hội của Hắc Giáo Đình, kết quả này cũng không tệ.
"Tiểu huynh đệ, thật sự tôi..." Trưởng thôn San Hô vẫn đang cố gắng thuyết phục Mạc Phàm.
Mạc Phàm đã ngưng tụ liệt diễm ở tay phải, nắm đấm rực lửa như một viên đạn pháo nóng bỏng.
"Còn một ngàn kim tệ của lão tử!" Mạc Phàm tung một cú đấm thẳng vào bụng trưởng thôn San Hô.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽