Mark dành cả một đêm không ngủ để kể lại con đường tội lỗi dẫn hắn gia nhập vào Hắc Giáo Đình.
Hóa ra trước đó Mark từng phục vụ cho một hồng y giáo chủ ở Brazil, sau khi Tát Lãng khiến chỗ dựa của hắn bị Thánh Tài Viện xử lý, Mark lập tức mang theo đám đàn em dưới trướng gia nhập vào tổ chức của Tát Lãng.
Chu kỳ trồng cây thuốc phiện cuồng lệ đến lúc thu hoạch không dài, nhưng thành viên của Tát Lãng đã len lỏi và bành trướng với tốc độ cực kỳ nhanh chóng, chỉ trong vài năm đã thâu tóm các hoạt động bên ngoài Học viện Thánh Ojós.
Không chỉ vậy, tất cả các quốc gia ở Nam Mỹ đều có phân hội của Tát Lãng, thành Prajna chỉ là một trong số đó.
Hiện tại Tát Lãng có bao nhiêu giáo đồ, thực sự không có cách nào thống kê được.
"Tốn bao nhiêu công sức như vậy, cứ ngỡ đã chặt được một cánh tay của Tát Lãng, để ả không thể tiếp tục tác oai tác quái, nào ngờ tốc độ quét sạch của chúng ta còn chẳng theo kịp tốc độ bành trướng của chúng." Mạc Phàm lắc đầu sau khi nghe Mark trình bày.
Nói trắng ra, chỉ cần Tát Lãng chưa ngã xuống, sẽ luôn có vô số kẻ ác cam tâm tình nguyện gia nhập Hắc Giáo Đình.
"Người mà anh nói là gã mập đó sao, hóa ra hắn là chấp sự áo lam của Hắc Dược Sư!" Mark giật mình nói.
Hắc Dược Sư là một trong những đại tướng dưới trướng Tát Lãng. Mark cũng không biết chủ rừng ô-liu chính là Hắc Dược Sư, hắn còn tưởng đó là một tổ chức ngầm ở Hy Lạp.
Nghe câu nói này của Mark, Mạc Phàm cũng chỉ biết cười.
Xem ra Hắc Giáo Đình bảo vệ Hắc Dược Sư rất kỹ lưỡng, ngay cả chấp sự áo lam cũng không biết được thân phận thật.
Thế lực của Tát Lãng không ngừng bành trướng, phá hủy một phân hội cũng chỉ làm chậm bước tiến của ả một chút. Muốn tạo thành đòn đả kích chí mạng thực sự cho Tát Lãng, nhất định phải tiêu diệt được một trong ba kẻ đầu sỏ: Hắc Dược Sư, Dẫn Độ Thủ, Chưởng Giáo.
Kể cả môn đồ Lam Biên Bức, Mạc Phàm cảm thấy giá trị của Lam Biên Bức còn kém xa ba người này.
Hiện tại Mạc Phàm cũng rất đau đầu.
Dù đã mơ hồ tìm thấy dấu vết của ba kẻ này, nhưng độ khó để bắt được chúng là cực lớn. Lại như Hắc Dược Sư, kỳ thực lúc đó đã nằm trong tay bọn họ, chỉ là họ không biết chủ rừng ô-liu lại chính là Hắc Dược Sư.
Mà Chưởng Giáo Ngô Khổ...
Cũng là vì lần theo kế hoạch của Lam Biên Bức mà vô tình chạm mặt Ngô Khổ.
Nhìn thì tưởng chỉ cách một bước chân, nhưng Mạc Phàm lại hiểu rõ, khoảng cách để đánh tan bọn chúng vẫn còn rất xa.
"Cậu tiếp tục tra hỏi đi, nếu không moi được thêm tin tức nào có giá trị hơn thì gọi một thẩm phán viên Nguyền Rủa hệ tới đây, để linh hồn hắn sa vào vũng lầy địa ngục." Mạc Phàm nói với thẩm phán viên Thổ hệ.
"Rõ, thưa cấp trên!" Thẩm phán viên Thổ hệ gật đầu.
Khuôn mặt Mark co giật. Có thể trở thành chấp sự áo lam dưới trướng Hắc Dược Sư, những tin tức hắn biết cũng rất có hạn. Hắn cố gắng lục lọi trong đầu, vắt óc đưa ra những thông tin mà Thẩm Phán Hội muốn biết.
Nếu Mark tin vào quốc gia vong linh như lời Tát Lãng nói, vậy thì hắn cũng sẽ tin vào sự giày vò của Nguyền Rủa hệ, đó mới là địa ngục tra tấn thực sự.
Ngáp một cái, Mạc Phàm bước ra khỏi phòng thẩm vấn của Thẩm Phán Hội.
Học viện Thánh Ojós cực kỳ phối hợp với Thẩm Phán Hội Trung Quốc trong lần hành động này, đã thiết lập một vài địa điểm bí mật cho Thẩm Phán Hội sử dụng.
Dù sao thì trường học cũng suýt chút nữa đã bị sơn nhân khắp núi Andes vây quanh, ban lãnh đạo nhà trường hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của sự việc.
Trời sáng, bụng Mạc Phàm sôi lên vì đói.
Cả buổi tối hắn đã không ăn gì, mà trong Học viện Thánh Ojós, ngoại trừ hoa quả ra thì những thứ khác Mạc Phàm đều khó nuốt trôi.
Vù vù vù...
Trên bờ biển trắng xóa, một chiếc máy bay trực thăng nhiều màu sắc đáp xuống khuôn viên Học viện Thánh Ojós. Cát bị thổi tung lên, tạo thành một màn che màu trắng bao quanh chiếc trực thăng.
Học viện Thánh Ojós có rất nhiều cậu ấm cô chiêu, đừng nói là đậu máy bay trực thăng, ngay cả máy bay tư nhân xa hoa đáp xuống cũng là chuyện rất bình thường.
Bốn năm bóng người bước xuống từ trực thăng. Mạc Phàm vốn chẳng có hứng thú gì, ai ngờ điện thoại lại rung lên.
Đầu dây bên kia là giọng nói sang sảng của Chúc Mông.
"Mạc Phàm, tôi vừa đáp xuống rồi."
"Cậu quay đầu lại đi, đối diện con đường này, người đàn ông đẹp trai mặc áo khoác màu nâu nhạt, tỏa sáng cả một góc đường ấy."
Mạc Phàm nhìn về phía sau, phát hiện có một chàng trai trông khá chán nản mặc áo khoác màu nâu nhạt, giống như một thanh niên du hồn vừa bước ra từ quán net sau một đêm cày game, chẳng biết là "tỏa sáng" ở chỗ nào.
"Lên xe đi, tôi đưa cậu tới một nơi."
"Tôi còn chưa ăn sáng nữa."
"Trên trực thăng có cơm hộp."
...
Nghị viên bây giờ đều nghèo khó như vậy sao?
Trực thăng không có một chai rượu vang Château Lafite năm 82 cùng sườn bò hảo hạng à?
Theo Chúc Mông lên trực thăng, chiếc trực thăng này không biết làm thế nào mà không dùng cánh quạt, khi lên đến độ cao nhất định lại dùng hai động cơ đẩy phía sau.
Tốc độ tăng lên gấp bội, đây là lần đầu tiên Mạc Phàm ngồi loại máy bay này, cảm giác như đang đi máy bay chiến đấu.
Chỉ tiếc, cơm hộp vẫn là cơm hộp.
Trực thăng bay thẳng qua vài tòa thành, nó còn có cả chức năng ẩn thân, dù bay qua ma lĩnh cũng không bị yêu ma vây công.
Đương nhiên, loại thiết bị này có khí tràng mạnh mẽ, tiểu yêu tiểu ma cũng không dám đến gây rối.
Mạc Phàm cũng không biết Chúc Mông muốn dẫn mình đi đâu, hiện giờ hắn chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Bay qua một thành thị lớn nữa, Mạc Phàm phát hiện họ đang ở phía bên kia của dãy Andes, là phần cuối phía đông của dãy núi, bắt đầu từ nơi này chính là rừng mưa nhiệt đới.
"Ông đưa tôi tới đây làm gì?" Mạc Phàm không hiểu, bèn hỏi.
"Bên châu Mỹ này tôi có chút sản nghiệp, một phần trong đó là công ty mỏ quặng lôi hợp tác cùng chính quyền địa phương. Tình cờ là gần đây liên bang Andes khai thác mỏ lôi thạch rất sôi động, họ hợp tác với công ty của tôi, vì thế mà tôi chiếm được một ít thuộc tính lôi tốt." Chúc Mông cười nói.
"Đồng chí Chúc Mông, đồng chí đang hủ bại đấy." Mạc Phàm nói.
"Quốc gia chúng ta vốn có hợp tác với những quốc gia Nam Mỹ như Peru, Brazil. Có người đưa cho tôi một công ty sắp đóng cửa, tôi dùng tiền mua cổ phần rồi xắn tay áo vào làm, còn phải được chính phủ quốc tế đồng ý. Tài sản ở nước ngoài do một tay tôi làm ra thì sao gọi là hủ bại được?" Chúc Mông nhíu mày nói.
"Không ngờ một người thô kệch như ông lại hiểu được kinh doanh sản nghiệp." Mạc Phàm nói.
"Nào tôi có hiểu kinh doanh là gì, chủ yếu là do cháu gái tôi lợi hại, tốt nghiệp bằng tiến sĩ Harvard chuyên ngành vật chất khoáng ma pháp. Để cảm tạ tôi đã giúp đỡ tạo điều kiện cho nó đi học, đứa cháu gái này đã định tặng đại lễ là mỏ lôi thạch này cho tôi." Chúc Mông nói tới cháu gái thì nụ cười nở rộ trên khuôn mặt, xem ra rất kiêu ngạo và tự hào về thành tựu của cô cháu gái.
"Vậy đưa tôi tới đây làm gì? Không phải ông định gả cháu gái cho tôi đấy chứ? Thôi cho tôi xin, tôi là người đàn ông có hai vợ rồi." Mạc Phàm tỏ vẻ không vui.
"Giả như con chim hoàng yến kia làm ra chuyện nghiêm trọng hơn, uy hiếp tới an nguy quốc gia, tôi khó thoát khỏi cảnh tù tội. Cậu đã giúp tôi loại trừ mầm họa bên cạnh, sao có thể không cảm tạ cậu cho được? Vừa hay cậu cũng có Lôi hệ, tôi nghĩ người trẻ tuổi như cậu thích hợp với phần đại lễ này hơn là tôi." Chúc Mông nói.
Mặc dù Chúc Mông rất có thành ý, nhưng vẻ mặt lại cho thấy sự tiếc nuối không nỡ.
"Cái này không hay lắm..." Mạc Phàm làm bộ từ chối, nhưng Chúc Mông chưa kịp nói gì thì hắn đã tiếp lời: "Nhưng ông đã có thành ý như vậy, tôi mà không nhận thì lại không nể mặt ông."
... Chúc Mông rưng rưng gật đầu.
Cậu thấy tôi có thành ý ở đoạn nào vậy?
Nếu không phải vì đã phạm sai lầm lớn, Chúc Mông có chết cũng không đời nào tặng thứ này cho Mạc Phàm.
Đây là thứ mà tất cả pháp sư Lôi hệ đều mơ ước.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi