Mạc Phàm và Chúc Mông nhìn nhau.
"Mau đưa chúng tôi đến xem!" Chúc Mông nói ngay lập tức.
Ba người đến phòng giải phẫu. Chúc Mông tỉ mỉ kiểm tra thi thể của Lam Biên Bức, rồi phát hiện một dấu ấn của Thẩm Phán Hội nằm ngay sau lưng cô ta.
Dấu ấn nằm chính giữa đốt sống lưng.
Đừng nói là Mạc Phàm, ngay cả Chúc Mông cũng chưa từng thấy dấu ấn nào như vậy.
"Hầu hết các thẩm phán viên của Thẩm Phán Hội đều có dấu ấn trên cổ tay hoặc cánh tay. Dấu ấn nằm ngay trên đốt sống lưng chỉ có một khả năng duy nhất: đó là thẩm phán viên nằm vùng bên trong Hắc Giáo Đình," Chúc Mông suy đoán.
"Người nằm vùng? Lam Biên Bức là người nằm vùng của Thẩm Phán Hội ư?" Mạc Phàm có chút không tin.
Không thể nào.
Chẳng lẽ họ đã giết một người nằm vùng?
Không thể nào, nếu Lam Biên Bức là người nằm vùng của Thẩm Phán Hội thì hẳn là đã sớm tiết lộ thân phận.
Vẻ mặt của Chúc Mông vô cùng nghiêm nghị.
"Sống lưng có dấu ấn Thẩm Phán Hội, hơn nữa lại còn là một trong chín môn đồ của Tát Lãng... Ta cần liên hệ ngay cho Thẩm Phán Hội Tối Cao." Một lúc lâu sau, Chúc Mông mới lên tiếng.
Chúc Mông nhanh chóng rời khỏi phòng, hẳn là cần một nơi bí mật để liên lạc với Thẩm Phán Hội Tối Cao.
Mục Bạch và Mạc Phàm ở trong phòng cũng trầm mặc hồi lâu.
"Giả như Lam Biên Bức đúng là thẩm phán viên nằm vùng cấp cao nhất của Thẩm Phán Hội, vậy chẳng phải chúng ta đã đánh mất cơ hội tốt nhất để tóm gọn Tát Lãng sao?" Giọng của Mục Bạch trầm xuống.
Lam Biên Bức là do Mục Bạch giết.
Quá trình giết Lam Biên Bức cũng không khó khăn, trong tay Mục Bạch có quả cầu thủy tinh của Ngô Khổ, vì thế mà Lam Biên Bức trốn tới đâu cũng bị Mục Bạch truy đuổi đến đó.
Nhớ lại thì lúc giết Lam Biên Bức, cô ta dường như không hề phản kháng.
Đã là một trong chín môn đồ của Tát Lãng, vậy hẳn phải có những thủ đoạn phi thường, nhưng Mục Bạch không cảm thấy Lam Biên Bức có thủ đoạn đặc biệt gì.
"Trước khi chết cô ta có nói với cậu điều gì không?" Mạc Phàm vội vàng hỏi.
"Cô ta nói, 'người chết còn có giá trị hơn người sống'. Cũng chính vì câu này mà tớ mới nhận ra việc giải phẫu thi thể Lam Biên Bức sẽ thu được thông tin quan trọng," Mục Bạch nói.
Tâm trạng Mạc Phàm lập tức trĩu nặng.
Câu nói này của Lam Biên Bức rõ ràng là đang ám chỉ Mục Bạch nên giải phẫu thi thể của mình. Sự thật đã chứng minh thi thể của Lam Biên Bức rất có giá trị, dấu ấn này của cô ta không cho bất kỳ ai thấy…
Nói thẳng ra là, chỉ khi Lam Biên Bức chết đi, thi thể được giải phẫu thì người ta mới biết được sự tồn tại của dấu ấn Thẩm Phán Hội này.
"Mạc Phàm, cậu nhớ lại những việc mà Lam Biên Bức đã làm xem," Mục Bạch nói.
"Ban đầu tớ cho rằng Lam Biên Bức chỉ là một chấp sự bình thường dưới trướng Lãnh Tước, mãi đến khi cô ta giết nữ thủ lĩnh tên Unas bên cạnh Lãnh Tước thì tớ mới nhận ra cô ta có thân phận khác. Nữ thủ lĩnh Unas kia giữ một linh hồn nguyền rủa, áp chế ác ma lực của tớ. Thành thật mà nói, xem như cô ta đã giúp tớ, nếu không thì kết quả khó mà nói trước được..." Mạc Phàm kể lại.
Thế nhưng Lam Biên Bức lại tự nhận là người của Tát Lãng, làm theo chỉ thị của Tát Lãng để giết Lãnh Tước.
Mạc Phàm không hề nghi ngờ giả thuyết này, dù sao Tát Lãng đúng là đã xuất hiện ở Thần Miếu Parthenon, cũng tỏ ra bất mãn với những kẻ lợi dụng Tâm Hạ để tạo ra tác phẩm của mình.
Nhưng nếu xét trên thân phận người nằm vùng của Thẩm Phán Hội, thì việc Lam Biên Bức làm quả thật đã giúp mình hóa giải một nguy cơ cực lớn.
Lần thứ hai gặp lại là ở thương hội đảo Crete, Lam Biên Bức bảo vệ thân phận của Hắc Dược Sư, cũng như đi cứu Hắc Dược Sư.
Kỳ thực Mạc Phàm có hoài nghi về chuyện này. Với phong cách làm việc của Hắc Giáo Đình, chúng tuyệt đối không cần thiết phải tự giới thiệu.
Nói trắng ra, ban đầu Mạc Phàm không biết chủ rừng ô-liu là Hắc Dược Sư, cho dù ông ta có mất tích thì cũng không thể nào liên tưởng đến Hắc Giáo Đình được.
Lúc đó, Lam Biên Bức đã giữ lại một mạng cho Kim Diệu Kỵ Sĩ Khương Bân, hành động này thực chất chẳng khác nào nói với Mạc Phàm rằng: chủ rừng chính là Hắc Dược Sư, và Lam Biên Bức đã từng đến đây.
Lần này, cô ta cũng để lại manh mối cho Mạc Phàm.
Lần thứ ba gặp lại là ở trạm gác thứ chín.
Trong căn phòng đá ở trạm gác có thi thể sơn nhân đang được giải phẫu.
Mạc Phàm đuổi theo Lam Biên Bức tới tận công xưởng dưới lòng đất của Hắc Giáo Đình.
Nhắc tới cũng kỳ lạ, tại sao Lam Biên Bức lại nói với mình rằng người bên cạnh cô ta là Chưởng Giáo Ngô Khổ?
Thành viên cấp cao khác của Hắc Giáo Đình không phải nên che giấu thân phận sao?
Lam Biên Bức lại đi khoe khoang thực lực của Hắc Giáo Đình, tiết lộ thân phận của Ngô Khổ cho mình. Nếu không biết Ngô Khổ là Chưởng Giáo, thì mục tiêu của bọn họ chắc chắn chỉ nhắm vào mỗi Lam Biên Bức.
"Cho nên, cậu gặp cô ta ba lần, và cả ba lần đó cô ta đều cung cấp manh mối hoặc trợ giúp cho cậu?" Mục Bạch tổng kết lại những hồi ức của Mạc Phàm.
Mạc Phàm gật đầu.
Là do Lam Biên Bức quá ngốc nghếch hay là quá tự đại?
Không thể nào, nếu Lam Biên Bức ngu như vậy thì làm sao trở thành môn đồ của Tát Lãng được.
Người có thể được Tát Lãng trọng dụng, thực lực không nhất định phải mạnh, nhưng IQ chắc chắn phải cao.
Ba lần Lam Biên Bức gặp mình đều là ba lần thực hiện nhiệm vụ cho Hắc Giáo Đình, nhưng đồng thời cũng cung cấp cho Mạc Phàm sự trợ giúp và manh mối.
Vậy rốt cuộc Lam Biên Bức là người nằm vùng của Thẩm Phán Hội hay là môn đồ của Tát Lãng?
"Mạc Phàm, cậu có cảm thấy khả năng là Ngô Khổ đã bán đứng Lam Biên Bức không? Gã Chưởng Giáo Ngô Khổ này đã nhận ra Lam Biên Bức có vấn đề, cho nên mượn tay chúng ta để giết chết cô ta?" Mục Bạch nói.
Mạc Phàm không khỏi lạnh cả người.
Lam Biên Bức tiết lộ thân phận của Ngô Khổ cho Mạc Phàm.
Mà Ngô Khổ cũng thuận thế bán đứng Lam Biên Bức.
Hành vi của hai người này đều không hợp lẽ thường.
Trừ khi Lam Biên Bức là người của Thẩm Phán Hội và đã bị Ngô Khổ phát giác, hoặc Ngô Khổ không thể kết luận chắc chắn nên mới bán đứng cô ta.
"Cậu đã giết Lam Biên Bức như thế nào?" Mạc Phàm hỏi.
"Nói thật là tớ cảm thấy cô ta như cố tình tìm đường chết," Mục Bạch nói.
"Là sao?" Mạc Phàm không hiểu.
"Tớ và lão Triệu đều muốn bắt sống cô ta, dù sao cũng là một môn đồ, bắt sống sẽ có giá trị cực lớn. Nhưng khi giao thủ, lối đánh của cô ta hoàn toàn là kiểu liều mạng, khiến tớ không thể không xuống tay hạ sát," Mục Bạch nói.
Mục Bạch không phải là người cực đoan, cố chấp.
Dù sao mấy lần thấy Lam Biên Bức hành động, nhìn qua thì như đứng trên lập trường của Hắc Giáo Đình nhưng thực chất lại đang giúp đỡ Mạc Phàm.
Hiện tại lại phát hiện trên người Lam Biên Bức có dấu ấn của Thẩm Phán Hội.
Dấu ấn này không phải như chim hoàng yến Verney, nói phản bội là phản bội được.
Dấu ấn của Lam Biên Bức vô cùng đặc biệt, nằm ở đốt sống lưng, là một loại dấu ấn mà ngay cả người của Thẩm Phán Hội nhìn vào cũng không biết được cấp bậc.
Nếu như Lam Biên Bức không chết, thi thể không được giải phẫu, thì không ai có thể biết được bí mật này.
Quan trọng nhất là, nếu đặt Lam Biên Bức vào thân phận người của Thẩm Phán Hội, thì những chuyện cô ta làm đều được giải thích một cách hợp lý.
Diệt trừ Lãnh Tước.
Vạch trần Hắc Dược Sư.
Theo dấu tới Thánh Học Phủ Ojós.
Phá hỏng kế hoạch san phẳng học phủ của Tát Lãng.
Vì thế, nói Lam Biên Bức là người của Thẩm Phán Hội cũng không phải là không có khả năng.
...
"Ta hỏi được rồi!"
Chúc Mông thở hồng hộc chạy về phòng giải phẫu.
Xem ra ông đã rời khỏi trường học, đến một nơi nào đó để dùng phương thức đặc biệt liên lạc với một nhân vật cấp cao trong Thẩm Phán Hội Tối Cao.
"Dấu ấn đó được gọi là... Phong Thứ!" Vẻ mặt Chúc Mông vẫn chưa hết bàng hoàng.