Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2358: CHƯƠNG 2292: XUYÊN QUA CHIẾN TRƯỜNG

Nhắc tới chuyện này, Triệu Mãn Duyên đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

"Đúng rồi, tên hòa thượng chết tiệt kia có thể khống chế nước mưa!" Triệu Mãn Duyên nói.

Lúc đó ở trạm gác thứ tám, Ngô Khổ có thể gom nước mưa xung quanh tạo thành kết giới bảo vệ ba tầng.

Cũng là một pháp sư Thủy hệ, nhưng Triệu Mãn Duyên lại không có được lực khống chế mạnh mẽ như đối phương, hơn nữa năng lực Thủy hệ của Ngô Khổ mang lại cho người ta một cảm giác rất cổ quái.

"Hắc Dược Sư tạo ra Cuồng Lệ Chi Tuyền, mà Ngô Khổ là Chưởng Giáo thì chắc chắn phải có điểm gì đó mà Tát Lãng cực kỳ cần ở hắn." Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào đồng tử châu thủy tinh.

Đồng tử châu thuỷ tinh tuy là hình ảnh thu nhỏ lại nhưng vẫn thấy được thượng nguồn Nhiệt Hà, nơi Ngô Khổ đang không ngừng khuếch tán ra năng lượng nước.

Ngô Khổ đứng đó, như một cỗ máy không ngừng tạo ra mây mù. Từng đoàn mây mù cuồn cuộn bay lên không trung, dường như sắp ngưng tụ thành một ngọn núi màu xám.

Lẽ nào Ngô Khổ chính là kẻ điều khiển cơn mưa?

Lúc mình và Mục Ninh Tuyết tản bộ dưới cung điện Potala, vô duyên vô cớ lại có một cơn mưa rơi xuống, sau đó lại thấy Ngô Khổ làm lễ trên đường phố.

Lhasa rất ít khi mưa, nếu như lần đó không phải trùng hợp thì...

Tát Lãng không tiếc lộ diện để giải cứu Ngô Khổ, điều này cho thấy trong kế hoạch của ả, Ngô Khổ là một nhân vật không ai có thể thay thế được.

Mỗi một lần xảy ra tai nạn đều không thể thiếu mưa. Mà Ngô Khổ chính là kẻ gieo mưa.

Hóa ra là như vậy, hóa ra là như vậy!

Lam Biên Bức chết để lấy được sự tín nhiệm của Hắc Giáo Đình, mục đích cũng là để khiến Ngô Khổ buông lỏng cảnh giác.

Mà đồng tử châu thủy tinh này chính là để cho nhóm Mạc Phàm biết rõ, trong kế hoạch của Tát Lãng, Ngô Khổ là một nhân vật quan trọng đến nhường nào. Chỉ cần bắt được Ngô Khổ thì kế hoạch Tai Vũ của Tát Lãng sẽ không cách nào thực hiện được.

"Ngô Khổ đang ở thượng nguồn Nhiệt Hà. Chuyện của quốc gia khác chúng ta có thể mặc kệ, nhưng dù thế nào cũng phải xử lý gã Ngô Khổ này!" Mạc Phàm siết chặt nắm đấm.

Bất kể là sự hy sinh của Lam Biên Bức hay vong hồn của người dân Bác thành, nhất định phải bắt được tên Ngô Khổ này.

Nhưng những nhân vật trong danh sách kia đều là thành viên không quá quan trọng của Hắc Giáo Đình, chỉ cần bốn kẻ đầu sỏ là Tát Lãng, Dẫn Độ Thủ, Hắc Dược Sư và Chưởng Giáo Ngô Khổ vẫn còn thì kế hoạch của Tát Lãng vẫn sẽ tiếp tục.

Như loại mưa cuồng lệ này đã được nâng cấp đến mức có thể ảnh hưởng tới cảm xúc của con người, điều này còn đáng sợ hơn cả việc yêu ma đột kích.

Tát Lãng có thể không ngừng tái tạo Tai Vũ để tiến hành tội ác, khó mà đoán trước được ả có thể tái diễn bao nhiêu tai nạn ở bất kỳ nơi nào trên thế giới.

Ngô Khổ là nhân vật then chốt trong kế hoạch tội ác của Tát Lãng, đánh bại hắn thì kế hoạch đó sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Mục Bạch đã từng làm thí nghiệm, Cuồng Lệ Chi Tuyền không hòa tan trong nước.

Vậy Tát Lãng làm cách nào để Cuồng Lệ Chi Tuyền hòa vào nước mưa, lại làm sao đảm bảo sẽ có một trận mưa rào xối xả?

Nhất định là phải dựa vào nhân vật then chốt như Ngô Khổ.

Điều mà Lam Biên Bức muốn nói cho Mạc Phàm, e rằng chính là điều này.

"Hắn thật sự đang tạo ra mưa lớn và điều khiển nó!" Triệu Mãn Duyên chỉ vào đồng tử châu thủy tinh, nói.

Lúc này Ngô Khổ vẫn đang thi pháp. Trên đỉnh đầu hắn, tầng mây xuất hiện một lỗ hổng, chính giữa lỗ hổng hình thành một luồng khí xoáy tựa như giếng trời.

Trong luồng khí xoáy, một dòng chất lỏng màu đỏ rực bay vào lỗ hổng, vỡ tan tại đó rồi hóa thành vô số giọt nước có kết cấu ổn định, bắn thẳng vào tầng mây dày đặc.

"Là Cuồng Lệ Chi Tuyền sao?" Mạc Phàm vội vàng hỏi.

"Đúng vậy, xác thực là hắn đang gieo rắc Cuồng Lệ Chi Tuyền vào mây. Tên Ngô Khổ này rất có khả năng là một pháp sư Thủy hệ sở hữu Trời Sinh Hồn Chủng." Mục Bạch nói.

Trời Sinh Hồn Chủng.

Sau khi có Trời Sinh Hồn Chủng, người này đến bất kỳ nơi nào cũng có thể tạo ra tai nạn.

Giống như Tần Vũ Nhi không cách nào sinh sống trong thành phố, bởi vì sự xuất hiện của cô sẽ khiến thành phố bị băng tuyết bao trùm quanh năm suốt tháng, cây nông nghiệp không thể sinh trưởng, giao thông ùn tắc.

Người như thế được gọi là Ly Tai Giả, mạnh đến mức thời tiết cũng bị họ điều khiển.

Tần Vũ Nhi có thể nói là Băng Tai Giả, còn Ngô Khổ chính là Vũ Tai Giả.

Vũ Tai Giả cấu kết với Tát Lãng làm chuyện xấu, lại sắp có một hồi đại kiếp nạn...

Mạc Phàm đã hoàn toàn hiểu ra.

Đây chính là thủ đoạn của Tát Lãng.

Dùng Hắc Dược Sư để chế tạo Cuồng Lệ Chi Tuyền.

Để Dẫn Độ Thủ thu nạp thêm thành viên Hắc Giáo Đình, đồng thời sắp xếp vào những cơ sở ngầm xung quanh.

Chờ cây thuốc phiện cuồng lệ trưởng thành, chờ thành viên thẩm thấu vào Thẩm Phán Hội...

Ngô Khổ hiện thân, triệu hồi một trận mưa lớn cuồng lệ, hòa lẫn Cuồng Lệ Chi Tuyền vào trận mưa hủy diệt đất trời do chính hắn tạo ra.

Đây chính là đại kiếp nạn của Tát Lãng.

Vì lẽ đó, Tát Lãng chẳng phải tử thần gì cả, ả chỉ dùng những thủ đoạn nhìn qua thì cao siêu nhưng thực chất lại cực kỳ đơn giản.

Giống như một màn biểu diễn ảo thuật.

Trước khi biết được thủ thuật, không cách nào biết được ảo thuật gia đã làm như thế nào, phảng phất như họ nắm giữ một loại sức mạnh thần kỳ nào đó.

Nhưng khi biết được chi tiết nhỏ thì sẽ đột nhiên hiểu ra, thậm chí còn cảm thấy chẳng có gì đặc biệt.

Tát Lãng không phải là thần, ả chỉ là một kẻ chủ mưu cực kỳ nhẫn nại và cẩn thận, từng bước sắp đặt cho âm mưu tội ác của mình, chỉ vậy mà thôi.

"Chúng ta không ngăn được cuộc nổi loạn này, nhưng chúng ta có thể bắt được Ngô Khổ, kịp thời ngăn chặn Tai Vũ." Mạc Phàm nói.

Lần này, họ không còn phải phó mặc cho số phận, bất lực trôi dạt trong tai kiếp nữa.

Lại không phải là con thuyền gỗ lênh đênh, khó bảo toàn được bản thân trong đại nạn.

Nhờ có con mắt do Lam Biên Bức để lại này, họ có thể giáng một đòn chí mạng vào phe cánh của Tát Lãng.

Tiêu diệt Chưởng Giáo Hắc Giáo Đình, càng làm cho kế hoạch Tai Vũ của Tát Lãng không cách nào thực hiện được.

...

"Cấp trên... cấp trên yêu cầu chúng ta rời khỏi nơi này." Miyamoto Karashi nói một cách khó khăn.

"Cấp trên nào chứ, tôi còn chẳng phải người của Thẩm Phán Hội các người." Mạc Phàm nói.

"Nhưng trước mắt cục diện liên bang đang hỗn loạn, nếu như ba vị dùng ma pháp ở đây, họ sẽ cho rằng cả ba đều là phản quân. Giữa một cuộc chiến tranh như thế này, sức mạnh cá nhân là vô cùng nhỏ bé." Miyamoto Karashi nói.

Thế cuộc quốc gia hỗn loạn không thể tả, từ Nhiệt Hà tới thành Prajna đều thuộc vùng chiến sự giữa hai phe chính quyền. Dưới tình huống này, mọi quy tắc, pháp luật, công ước đều không có tác dụng. Không phải quân đồng minh thì chính là kẻ địch.

Nhóm Mạc Phàm muốn tới thượng nguồn Nhiệt Hà thì sẽ phải đi qua chiến trường mù mịt khói súng ma pháp này.

Đây không phải là một cuộc đấu tay đôi, mà là chiến trường của hàng vạn pháp sư, thực lực cá nhân không còn nhiều ý nghĩa nữa.

"Các vị có thể chết bất cứ lúc nào trên chiến trường này." Miyamoto Karashi nói.

Khói lửa mịt mù khắp nơi, tự bảo vệ mình mới là quan trọng nhất. Ngay cả Thẩm Phán Hội Trung Quốc cũng không muốn tổ ngoại cần của họ lún sâu vào cuộc tranh đấu này, cớ sao họ lại phải giãy giụa một cách vô nghĩa ở đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!