"Tại sao lại muốn vượt qua con số 5000?" Mạc Phàm hỏi.
Tên vong linh sư kia ngẩn ra, theo lẽ thường, chẳng phải tên này nên nổi giận trước tiên sao?
Dù sao mình cũng sắp giết sạch người ở đây, tên sĩ quan quèn của liên bang này không phải nên lo cho cái mạng của mình trước à?
"À... cứ coi như đây là một loại năng lực của ta. Ngươi biết lò luyện kim không? Nếu muốn luyện ra kim loại tinh khiết chịu được nhiệt độ cao từ quặng thô thì cần một lượng lớn vật liệu. Phần lớn vật chất sẽ không chịu nổi nhiệt độ cao mà hóa thành tro bụi trong lửa dữ, chỉ có tinh hoa chân chính mới được giữ lại. Và khi đạt đến con số 5000, ta sẽ thu được một tinh hoa vong hồn," pháp sư vong linh cũng không ngại trả lời Mạc Phàm.
"Tinh hoa vong hồn này thì có lợi ích gì?" Mạc Phàm lại hỏi.
Pháp sư vong linh phì cười.
Ngón tay hắn vẫn đang ngo ngoe, rõ ràng là đang điều khiển đám Cây Quỷ Khô Lâu từ đầm lầy tiến lại gần đây.
Chỉ là không hiểu sao, khi đối mặt với một kẻ thành khẩn hỏi han như vậy, nếu không trả lời mà đã vội giết người ta thì có vẻ hơi bất lịch sự.
"Chúng ta đang đánh trận đấy," Triệu Mãn Duyên thì thầm.
"Không sao, dù gì thì các ngươi cũng không thoát khỏi cái đầm lầy này đâu."
"Tại sao ngươi lại tự tin như vậy?" Mạc Phàm hỏi.
"Rất đơn giản..."
Pháp sư vong linh nở nụ cười, bàn tay làm động tác như đang nâng thứ gì đó, từ từ nhấc lên.
Theo động tác của hắn, cả khu đầm lầy bỗng hóa thành một đại dương đen ngòm, những mảnh đất cứng mà mọi người đang đứng cũng sụp đổ vào trong vũng bùn.
Chỗ đất cứng là nơi quân liên bang đặt chân, hiện tại chúng đồng loạt lún xuống khiến các binh sĩ chỉ có thể tìm những bụi cây xung quanh, trèo lên mấy gốc cây cổ thụ.
Nhưng bọn họ không hề nhận ra, thứ gây ra động tĩnh lớn nhất trong mảnh đầm lầy này chính là những cây cổ thụ đó.
Lần này, Mạc Phàm không cần dùng đến Hỗn Độn Hệ.
Những cây cổ thụ tự nhổ rễ khỏi bùn lầy, tuy chúng không lộn ngược lại nhưng lại phô bày bộ mặt thật của mình cho các binh sĩ liên bang chiêm ngưỡng.
Ban đầu, chỉ một Cây Quỷ Khô Lâu khủng bố cũng đủ khiến đám binh sĩ liên bang sợ xanh mặt, kết quả bây giờ lại xuất hiện cả một đám.
Những cây cổ thụ trông có vẻ bình thường kia, thực chất chẳng khác gì mấy củ cà rốt, phải đến khi nhổ lên mới biết thứ ẩn dưới lòng đất khổng lồ đến mức nào.
Cây Quỷ Khô Lâu có thể di chuyển với tốc độ chậm, nhưng cành lá của chúng lại vươn dài xum xuê ra mấy trăm mét.
Trong phút chốc, đám lính liên bang như bị lạc vào một khu rừng rậm nguyên thủy, chỉ khác là cây cối ở đây đều là xương cốt, một khu rừng xương trắng cực kỳ khủng bố.
"Một tinh hoa vong hồn là một hạt giống quý giá, có thể bồi dưỡng ra một cây như thế này," pháp sư vong linh vừa trình diễn năng lực chi phối chiến trường của mình, vừa thản nhiên trả lời câu hỏi của Mạc Phàm.
Mạc Phàm gật đầu.
Thì ra là vậy.
Tên pháp sư vong linh này bán mạng cho phản quân màu nâu, nhưng cũng thu được lợi ích khổng lồ từ chiến tranh.
Hắn không ngừng thu thập thi thể của các binh sĩ, biến chúng thành những bộ xương dưới đầm lầy, từ đó tăng cường sức mạnh vong linh của mình.
Cũng khó trách hắn lại nói chiến tranh là thời hoàng kim của pháp sư vong linh.
"Vậy nên những đội trinh sát mà liên bang cử đến trước đó đều do một mình ngươi giải quyết hết? Thế thì ngươi phải là đại tướng bên phản quân màu nâu rồi," Mạc Phàm nói tiếp.
Pháp sư vong linh sửng sốt.
Tên sĩ quan nhãi ranh này bị mù sao? Lẽ nào hắn không thấy có đến chín Cây Quỷ Khô Lâu đang ở trong đầm lầy à?
Tạm thời không tính sức chiến đấu của Cây Quỷ Khô Lâu, riêng đám binh sĩ xương kia cũng đã lên tới hai ba ngàn. Hắn không lo bị ngũ mã phanh thây hay sao, mà đến giờ vẫn không mở miệng xin tha, cứ hỏi mấy chuyện tào lao đâu đâu.
Còn cần Mạc Phàm phải phí lời sao?
Hắn là phù thủy vong linh Barker trấn giữ đầm lầy này, không biết đã có bao nhiêu binh sĩ liên bang bị hiến tế vào lò luyện của hắn rồi.
Trong chính quyền phản quân màu nâu, hắn là một đại tướng vong linh, một mình có thể đối đầu với cả một doanh trại địch lên tới mấy ngàn người. Quan trọng nhất, hắn là một pháp sư vong linh.
Thứ tồn tại nhiều nhất trên chiến trường chính là cái chết, và cái chết mang lại cho pháp sư vong linh nguồn ma lực vô tận, khiến hắn ngày càng trở nên mạnh mẽ.
"Xem ra hắn không phải là trinh sát của phản quân, chỉ là một con chó giữ cửa khá hung dữ mà thôi," Mục Bạch đưa ra đánh giá.
Mạc Phàm gật đầu.
"Đáng tiếc."
Nếu hắn là một tên trinh sát, diệt trừ hắn sẽ giúp bọn họ dễ dàng tiến sâu hơn vào nơi đóng quân trong đầm lầy.
"Chó giữ cửa?" Pháp sư vong linh Barker nghe thấy đánh giá này thì tức đến nỗi da mặt cũng muốn nứt ra.
"Là hung dữ," Mạc Phàm bổ sung.
"Khốn kiếp!"
Ai mà thèm để ý hung dữ hay không hung dữ chứ!
Chó giữ cửa?
Hắn là chó giữ cửa cho chính quyền màu nâu đóng quân ở đầm lầy?
"Ta đã giết 4560 lính liên bang, lẽ nào các ngươi không nhìn xung quanh một chút xem chi đội của các ngươi có thể sống sót rời khỏi đây được không?" pháp sư vong linh Barker gầm lên.
"Ơ, rõ ràng lúc nãy ngươi vừa nói là giết được 4570 cơ mà," Mạc Phàm sửa lại.
Khốn kiếp!
Con số lớn như vậy ai mà nhớ cho rõ được!
Mấy thứ này không phải là trọng điểm!
Trọng điểm là tất cả mọi người ở đây đều sẽ phải chết! Bất kể liên bang có cử bao nhiêu binh sĩ tới, Barker hắn cũng sẽ tàn sát tất cả bọn họ với tư cách là một pháp sư vong linh!
"Xem ra ta đã quá sa đà vào việc nói chuyện với một đám sắp biến thành binh sĩ xương của mình rồi," pháp sư vong linh Barker hít một hơi thật sâu.
Không cần thiết phải nổi giận với người sắp chết làm gì.
Nói mình là chó giữ cửa thì sao chứ, chẳng phải bọn chúng cũng sắp biến thành binh sĩ xương rồi à?
"Ta sẽ không để cho lũ ruồi nhặng ăn xác các ngươi đâu. Ta sẽ treo các ngươi lên cành cây khi vẫn còn đang thở, để các ngươi chảy cạn máu, để thi thể các ngươi khô quắt lại từng chút, cảm nhận sự dằn vặt dài đằng đẵng cho tới khi biến thành một bộ xương khô," vong linh sư Barker dùng những lời lẽ độc địa nhất nói.
"Nơi này đang mưa, đầm lầy lại ẩm ướt, thi thể treo lên cây chỉ có thể thối rữa mục nát, không thể nào phơi khô được. Ngươi làm pháp sư vong linh thì phải biết sự biến đổi của thi thể trong những điều kiện thời tiết khác nhau chứ, đúng là đồ học nghệ không tinh," Mạc Phàm nói.
Học nghệ không tinh!
Bốn chữ này như bốn tiếng sét đánh thẳng vào đầu pháp sư vong linh Barker.
Hắn tức đến độ hai bên sườn cũng thấy đau nhói.
Mình điên rồi hay sao mà lại đi đôi co với một lũ sắp chết, để rồi bây giờ tức đến đau cả hông sườn thế này!
"Chết đi cho ta!" pháp sư vong linh Barker giận dữ hét lên.
Cái tay còn lại của hắn vươn ra như móng vuốt vồ về phía Mạc Phàm, cùng lúc đó, Cây Quỷ Khô Lâu ở gần nhất đột nhiên vung cành xương lên, từng cái vuốt xương khô hệt như hàng trăm con ma đang vồ đến đoạt mạng.