Tựa như một con chim bằng bằng đằng khổng lồ vỗ cánh, vô số lông vũ băng sắc bén tức thì phóng thẳng đến sau lưng Vong Linh Sư Barker.
Barker kinh ngạc há hốc miệng.
Gã quan quèn này cũng là cao thủ ẩn thân à, lực khống chế Băng hệ còn hung hãn hơn pháp sư tầm thường rất nhiều.
Băng Bằng Triển Sí, những mũi băng sắc lẻm xuyên thẳng vào lồng ngực Vong Linh Sư Barker, gã vội vàng triệu hồi dấu ấn linh hồn.
Trong vũng bùn hiện ra những khúc xương đùi trắng hếu, nhanh chóng dính lên người Barker, đồng thời còn có thứ màu trắng như tơ nhện lấp đầy những kẽ hở giữa các khúc xương.
Cốt Ti Ngực Giáp.
Barker không ngờ mình lại bị mấy tên quan quèn của liên bang ép đến mức phải dùng cả ma cụ, trong lòng quả thực vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
Mấy viên quan trẻ tuổi này có thực lực cao hơn hẳn những pháp sư chiến đấu tự do của liên bang, dù quân hàm của họ trông không cao cho lắm.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Cũng có một số pháp sư thực lực không tệ đầu quân cho liên bang, nhưng vì chưa có bất kỳ công lao gì nên cũng chẳng khác gì những sĩ quan bình thường, ví dụ như một số sinh viên tốt nghiệp từ các học viện danh tiếng.
Lập trường của Thánh Học Phủ Ojós đã rõ ràng là đồng ý hỗ trợ liên bang.
Với thực lực hơn người như thế này, lại đang ở thành Prajna, vậy thì không khó để đoán ra thân phận của họ.
"Các ngươi là học sinh của Thánh Học Phủ Ojós đúng không?" Vong Linh Sư Barker lên tiếng.
Hắn dùng tay phủi đi những mảnh băng trên ngực giáp, mặc cho chúng rơi lả tả xuống đất.
Mục Bạch đáp lại một tiếng, không nhiều lời với Barker.
"Cuồng Đằng Ma Thừng!"
Không cho Barker nhiều thời gian, Mục Bạch lo những đội quân áo nâu khác sẽ kéo đến chi viện, vì thế nếu không dùng đến ma pháp Siêu Giai thì phải tốc chiến tốc thắng.
Ngón tay Mục Bạch thon dài tinh tế, tựa như một bác sĩ ngoại khoa đang khâu lại vết thương cho bệnh nhân, thuần thục bện nên Sợi Dây Ma Đằng.
Barker thấy Mục Bạch bện dây nhanh chóng và thành thạo, đầu óc có chút mơ hồ.
Trong tầm mắt của Barker, trên tay Mục Bạch ngoài một ít dây đằng nhỏ màu xanh lục ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt.
Chẳng lẽ tên này định giở trò xiếc khỉ à?
"Vút!"
Bỗng nhiên, ngón tay Mục Bạch bật mạnh ra, sợi dây đằng tức khắc bay vút tới như một cây đinh, đồng thời vẽ ra một vòng cung màu lục.
Barker vội vàng lùi lại, phát hiện những sợi dây đằng này cũng không khó né như trong tưởng tượng.
Tuy nhiên, khi sợi dây đằng bay đến gần mặt hắn, Mục Bạch xòe năm ngón tay ra, sợi dây đằng tức thì bung ra như một đóa sen xanh.
Vô số sợi dây đằng tỏa ra, Barker chỉ cảm thấy hoa cả mắt, giống như có hàng trăm cánh tay màu xanh đang vồ về phía mình.
Dây đằng che kín tầm mắt, không chỉ ở phía trước mà cả sau lưng Barker cũng bị những sợi ma thừng này bao phủ, không gian né tránh của gã đã bị triệt tiêu hoàn toàn.
"Trói Buộc!"
Năm ngón tay Mục Bạch kéo ngược về sau, tựa như ngư ông thu lưới.
Trong nháy mắt, hàng ngàn sợi ma thừng siết chặt, căng ra như dây thép, Cốt Giáp Ngực trên người Barker cũng bị cắt đứt dễ dàng.
Barker lập tức rơi vào trong lưới ma thừng, da thịt hằn lên từng vết máu.
"Chịu chết đi!"
Ngay khi Barker bị khống chế, một bóng người đen thui lao ra từ trong đám cỏ lau.
Viên quan Jason không biết đã nấp trong bụi lau sậy từ lúc nào, ngay khi Barker bị Mục Bạch trói chặt liền lao ra hạ sát thủ.
"Khoan đã..." Mục Bạch vừa muốn ngăn cản, nhưng viên quan Jason đã giơ lên một thanh Liệt Phong Phủ tạo thành gió lốc, không chút lưu tình chém về phía Barker.
Barker lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Không ngờ ma pháp của Mục Bạch lại bá đạo như vậy, sợi ma thừng nhìn qua vô cùng đơn giản nhưng lại dễ dàng phá vỡ phòng ngự của hắn, còn khiến hắn không thể động đậy.
Điều càng làm Barker không ngờ tới chính là sau lưng Mục Bạch còn một người khác.
Phần lớn sự chú ý của Barker đều dồn vào Mục Bạch và Mạc Phàm, đặc biệt là Mạc Phàm, Barker hận không thể băm vằm Mạc Phàm ra thành trăm mảnh.
Còn viên quan Jason thì Barker chẳng thèm để vào mắt, căn bản không cần để ý tới một tên mãng phu như vậy.
"Chết đi!" Jason gầm lên, phảng phất như trận chiến kéo dài mấy trăm hiệp cuối cùng cũng đến hồi kết.
Liệt Phong Phủ là trảm ma cụ của Jason, hắn còn rót toàn bộ ma năng Phong hệ vào đó, mặc dù uy lực không thể so với bất kỳ ma pháp nào của Mạc Phàm hay Mục Bạch, nhưng khí thế ngút trời.
Liệt Phong Phủ hạ xuống, da thịt Vong Linh Sư Barker nát bét, toàn thân từ trên xuống dưới không có một chỗ nào lành lặn.
Hết cách rồi, Barker bị Thiên Đằng Ma Thừng của Mục Bạch trói thành một cái bánh ú, nằm trên thớt chờ làm thịt, bất kỳ ma pháp nào giáng xuống cũng không thể chống đỡ.
"Này thì giết bộ hạ của tao! Này thì giết bộ hạ của tao!" Jason điên cuồng hét lên, đem tất cả phẫn nộ và sợ hãi trước đó trút hết lên người Barker.
Barker đã hoàn toàn biến dạng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn về một hướng khác. Hắn biết mình không sống nổi, nhưng đám vong linh của hắn sẽ không vì cái chết này mà biến mất.
Thậm chí, vong linh của hắn còn mang một loại oán niệm báo thù, những vong linh đã ký kết linh hồn với hắn sẽ nhanh chóng chiếm đoạt linh hồn hắn, sau đó sẽ tiến vào trạng thái cuồng bạo.
Barker có nhiều Khô Lâu Quỷ Ma Thụ như vậy, Khô Lâu Binh Sĩ cũng lên tới một hai ngàn, một khi chúng nó rơi vào trạng thái cuồng bạo thì tất cả sinh vật sống trong phạm vi 5 cây số sẽ bị xé thành thịt vụn.
"Rầm rầm!"
Bất thình lình, một luồng sét liên hoàn quỷ dị giáng từ trên trời xuống, sau khi bổ vào một Khô Lâu Quỷ Ma Thụ thì lập tức phân hóa thành mấy chục luồng sét nhỏ hơn, lan truyền với tốc độ cực nhanh.
Đừng nói là những Khô Lâu Binh Sĩ bị luồng sét đánh trúng, dù chỉ chạm phải một tia lửa điện thôi cũng sẽ tan vỡ ngay lập tức.
Luồng sét liên hoàn quỷ dị này đã quét sạch hơn một nửa số Khô Lâu Binh Sĩ sắp cuồng bạo trong nháy mắt, chỉ nghe tiếng xương trắng vỡ vụn rơi loảng xoảng như quân cờ domino sụp đổ, phủ kín cả đầm lầy.
Trước khi chết, Barker còn được chứng kiến cảnh tượng chấn động này.
Ma pháp quái dị của tên tiểu bạch kiểm này thì cũng thôi đi, tại sao thằng oắt con chọc tức người khác kia cũng bỗng dưng mạnh như được thần linh tương trợ?
Rốt cuộc bọn chúng là ai?
Tại sao ma pháp vong linh của mình trước mặt chúng lại yếu ớt không chịu nổi một đòn?
Barker mang theo sự khó tin và nghi hoặc không lời giải đáp này mà chết đi, đầm lầy cũng khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Jason vẫn còn đang trút giận lên thi thể của Barker, các binh sĩ khác vốn bị dọa cho sợ hết hồn, khi thấy kẻ địch đã bị tiêu diệt cũng từ từ tiến lại gần.
"Cấp trên vừa giết một đại tướng của phản quân!"
"Hóa ra là một Vong Linh Sư, lẽ ra chúng ta nên nghĩ tới sớm hơn."
"Những vong linh kia sẽ không đứng dậy lần nữa chứ?"
Các binh sĩ cũng không tham gia vào trận chiến này, trong đầm lầy có quá nhiều bộ xương, mục tiêu của chúng nó là Mạc Phàm, nên những binh sĩ khác đã chạy đi rất xa.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ