Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2386: CHƯƠNG 2320: ĐÔNG SƯƠNG MA MÚT

Nhờ có Ma Môi Giới, Mạc Phàm có thể không ngừng dùng tàn hồn tinh phách cấp cao để mở rộng sức chứa của cánh cửa triệu hoán.

Hiện tại, sức chứa của nó đã không còn nhỏ, chỉ là trong tình huống này, gọi ra cả bầy sói thì có tác dụng gì không?

Đàn sói trắng là sinh vật của núi rừng hoang dã. Môi trường đầm lầy với thảm thực vật rậm rạp này sẽ khiến chúng khó mà thi triển được móng vuốt.

Hơn nữa, bộ lông của chúng lại kém xa lớp da dày của Man Ngưu, một khi nhảy vào bức tường thực vật đầy gai nhọn kia, chắc chắn sẽ bị thương tích khắp mình.

Trừ khi tất cả sói trắng đều đạt tới cấp bậc của Phệ Nguyệt Bạch Lang hoặc Phi Xuyên Ngai Lang.

“Mạc Phàm, cậu thật sự chỉ triệu hồi được mỗi đàn sói thôi à?” Triệu Mãn Duyên hỏi.

Mạc Phàm gật đầu.

Học kỹ năng Triệu Hoán Thú Triều lâu như vậy, nhưng Mạc Phàm vẫn rất ít khi triệu hồi những sinh vật khác. Chủ yếu là vì khi triệu hồi bầy sói trắng, sức chiến đấu tổng thể sẽ mạnh hơn, lại còn dễ điều khiển.

Chuyện này cũng giống như một vị tướng, luôn sẵn sàng chỉ huy đội quân do chính tay mình huấn luyện, chứ không muốn tiếp quản binh lính của người khác.

“Có cách nào gọi ra sinh vật có lớp mai giáp cứng như Man Ngưu không? Như vậy mới có tác dụng khi xung kích bức tường thực vật này,” Mục Bạch nói.

“Để tớ thử xem sao,” Mạc Phàm đáp.

Hệ Triệu Hoán có rất nhiều nhánh, như Mạc Phàm thì vẫn là pháp sư theo khuôn phép cũ, từ triệu hồi thứ nguyên hoặc khế ước, lại tới Triệu Hoán Thú Triều, các pháp sư Hệ Triệu Hoán đều có nhiều hướng đi khác nhau.

Triệu hồi của Mạc Phàm cũng chỉ có vài loại. Triệu hồi thứ nguyên chắc chắn là Phi Xuyên Ngai Lang, còn khế ước thì cố định là Tiểu Viêm Cơ và tiểu Medusa Apas.

Chẳng hiểu sao thú khế ước của người khác thì con nào con nấy hùng tráng, thô bạo, cuồng dã, gặp núi phá núi, gặp biển lấp biển.

Còn hai thú khế ước của Mạc Phàm thì toàn là trẻ con.

Tiểu Viêm Cơ thì đối thủ quá “gà” sẽ không thèm ra mặt, Apas lại càng không cần phải nói, dù gì lúc thu phục nàng cũng tốn cả triệu con chữ, mà số lần ra tay ít đến mức Mạc Phàm có thể đếm trên đầu ngón tay.

Còn Triệu Hoán Thú Triều thì cố định là đàn sói trắng.

Phải thừa nhận rằng Mạc Phàm dành quá ít tâm tư cho Hệ Triệu Hoán, lão sói cũng bị Mạc Phàm vứt xó từ lâu, dù gì nó cũng là cấp Thống Lĩnh kỳ cựu.

Lần này không thể triệu hồi bầy sói trắng, thứ Mạc Phàm cần là một sinh vật da dày thịt chắc, hắn đành phải tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, thử dùng linh hồn ý thức tiến vào vị diện triệu hoán, đi đến “chợ triệu hoán” để lựa chọn một sinh vật phù hợp.

Thời gian vẫn còn coi như dư dả, nếu không giải quyết được bức tường thực vật gai ngược này thì cũng không thể ra lệnh cho đại quân phía sau tấn công.

Hắn tìm một nơi được cho là “phong thủy bảo địa” rồi ngồi xuống.

Triệu hồi thứ nguyên cùng Triệu Hoán Thú Triều, nếu như triệu hồi ngẫu nhiên thì phải xem vận khí.

Rất nhiều pháp sư lần đầu triệu hồi còn phải tắm gội thay đồ, rửa tay thắp hương, Mạc Phàm làm thế này đã được xem là cực kỳ qua loa rồi.

“Cánh cửa vị diện, mở!”

Mạc Phàm ra vẻ rất chuyên nghiệp, ngón tay nhanh chóng vẽ vời trước mặt, cũng chẳng biết có tác dụng gì hay không.

Ý thức tiến vào thế giới vị diện, Mạc Phàm nhắm mắt lại, nhưng trong biển ý thức của hắn lại hiện ra vô số đường nét núi non hùng vĩ.

Vị diện triệu hoán vẫn luôn cằn cỗi tiêu điều, so với thế giới loài người thì tài nguyên nơi đó khá thiếu thốn, thú triệu hồi ở đây thường vì tranh giành chút tài nguyên ít ỏi mà đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu.

Trước đây, Phi Xuyên Ngai Lang cũng phải ăn bữa nay lo bữa mai, ngày nào cũng chém giết, ngày nào cũng phải trốn trong hang liếm láp vết thương.

Mãi cho tới khi lên được cấp Thống Lĩnh, có được tộc sói của riêng mình, cuộc sống của nó mới coi như ổn định, xem như đã xây được một mái nhà trong thế giới vị diện.

Đây chính là nguyên nhân mà sinh vật triệu hoán lại nguyện ý hợp tác với pháp sư triệu hoán.

Ký khế ước với nhân loại, thú triệu hồi chẳng khác nào có được “biên chế”, công việc ổn định, lương lậu đàng hoàng.

Khi Mạc Phàm qua lại trong thế giới vị diện, sông núi lùi nhanh về phía sau, giống như một thần hồn có thần thông quảng đại, đang du hành với tốc độ cực nhanh trên mảnh đất của chính mình.

Để tìm kiếm thú triệu hồi thích hợp, Mạc Phàm cần phải đi đến một nơi rất xa.

Từng ngọn núi lướt qua người Mạc Phàm, rốt cuộc một bình nguyên tương đối bằng phẳng xuất hiện trước mặt hắn. Bình nguyên chủ yếu là cát, Mạc Phàm cảm thấy mình như đang đến một trại chăn nuôi rộng lớn vô tận, với từng đàn sinh vật đang vui chơi trong đó.

Trọng Giáp Tê Giác?

Da thì dày thật, nhưng chân lại ngắn, dễ bị đám thực vật kia cản bước.

Cân nhắc đến tình hình hiện tại, Mạc Phàm không chọn Trọng Giáp Tê Giác chân ngắn.

Địa Đà Thú?

Đúng là chân dài miên man, nhưng lông lại không đủ cứng.

Mạc Phàm vuốt cằm, bắt đầu sàng lọc những sinh vật triệu hồi mà mình cần trên khối bình nguyên hoang dã này.

Đương nhiên, cũng chỉ khi không chiến đấu thì hắn mới có thời gian đi sàng lọc. Nếu là trong trận chiến, hắn sẽ để hệ thống chọn ngẫu nhiên, cho cái gì thì dùng cái đó.

Nhưng dù đã đích thân tiến vào vị diện triệu hoán, hắn vẫn cần một chút may mắn, khó mà nói trước sẽ gặp phải thứ gì.

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!

Mặt đất bỗng nhiên rung lên kịch liệt, Mạc Phàm nghe thấy tiếng vang, phía sau lưng, bụi mù cuồn cuộn bốc lên như một trận bão cát, gần như che kín cả đường chân trời.

“Thứ gì mà cục súc thế nhỉ?”

Mạc Phàm lập tức bay xuống rồi chui vào trong đám bụi mù kia. Trong bụi, từng thân ảnh cường tráng lướt qua Mạc Phàm, chúng nó gặp tảng đá cũng lười né, trực tiếp húc thẳng vào làm những tảng đá vỡ tan.

“Đông Sương Ma Mút!” Mạc Phàm vui mừng thốt lên.

Lũ voi ma mút viễn cổ này có cặp ngà băng sương chọc thẳng lên trời, trông còn khoa trương hơn cả lợn rừng vài phần. Da của chúng có hiệu ứng băng giá, cứng rắn như hàn băng trăm năm, đám thực vật gai góc kia chắc chắn không thể làm gì được.

Hình thể khổng lồ, sức mạnh vô song, không cần năng lực tác chiến quá mạnh mẽ, chỉ cần phá tan chướng ngại vật là đủ rồi.

Băng Sương Ma Mút quả thật quá thích hợp.

“Quyết định chọn các ngươi!” Mạc Phàm chỉ tay, hăng hái nói.

Vừa dứt lời, mấy thân ảnh khổng lồ khác từ phía sau bầy ma mút đột ngột lao ra.

Những thân ảnh cao to này sượt qua ý thức của Mạc Phàm, suýt nữa thì va nát hắn.

Chỉ lướt qua trong nháy mắt, Mạc Phàm đã cảm nhận được một sinh vật uy vũ dữ tợn có thân hình dài như cá sấu, với những chiếc nanh ma quái trông mà kinh tâm động phách. Chưa kể đến đôi mắt của nó, sáng rực như đèn pha ô tô.

Thân hình của sinh vật này còn to hơn Đông Sương Ma Mút vài lần. Kinh khủng hơn là nó cúi đầu xuống, ngoạm lấy một con ma mút, rồi quẳng sống nó lên không trung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!