Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2388: CHƯƠNG 2322: TƯỚNG ĐỊCH PHẢN QUÂN

Tuy nhóm Mạc Phàm không ở tuyến đầu, nhưng ngọn lửa chiến tranh vẫn lan đến chỗ bọn họ.

Cấp trên không cho phép họ lùi lại, càng lúc càng có nhiều pháp sư lao vào chiến trận, đến cả đoàn pháp sư tự do vốn muốn bảo toàn ma năng cũng bị điều lên tiền tuyến.

"Quân thống Blair muốn chúng ta hội quân với đoàn kỵ binh Man Ngưu, đi đột kích một tháp canh thực vật khác của địch," Jason nói.

Vừa phải khổ sở dò đường trong đầm lầy, lại liều mạng phá tan tường thành của địch, quân Liên bang đúng là chưa vắt kiệt sức của đoàn xung phong thì chưa chịu buông tha.

"Vậy thì đánh thôi, trận đầu tiên quả thực rất quan trọng." Mạc Phàm gật đầu.

Cấp trên không cho rút lui thì bọn họ cũng chẳng còn cách nào khác.

Chỉ là lần này họ không phải đi tiên phong, miễn không bị đẩy ra làm tốt thí thì mọi chuyện đều dễ nói.

Kỵ binh Man Ngưu là đội quân tiến vào nơi đóng quân của địch sớm nhất, mục tiêu của họ là tháp canh của Phản quân Nâu.

Cứ cách 300 đến 500 mét lại có một tháp canh của Phản quân Nâu được dựng lên. Những tháp canh này được tạo thành từ mấy cây sam cổ thụ vững chãi, bên ngoài chằng chịt dây leo và bậc thang.

Những tháp canh thực vật này tạo thành một tầm nhìn hoàn hảo cho quân địch. Bên trong mỗi tháp thường có từ 20 đến 50 pháp sư trung giai, tất cả đều là pháp sư hệ Hủy Diệt với sức phá hoại kinh người.

Ma pháp trung giai có phạm vi tấn công khá rộng, đứng trên tháp canh thi pháp có thể gây ra thương vong cực lớn cho hàng trăm binh sĩ.

Có thể nói, tháp canh thực vật chính là những pháo đài hỏa lực của quân địch, nếu không phá hủy chúng thì quân Liên bang chắc chắn sẽ chịu tổn thất nặng nề.

Đoàn kỵ sĩ Man Ngưu của Benoson nhận được mệnh lệnh phá hủy các tháp canh thực vật. Thế nhưng, lần trước họ phá được tháp canh của địch cũng là nhờ vào bầy Ma Mút Băng Sương cực kỳ cường hãn của Mạc Phàm.

Bầy Ma Mút Băng Sương mà Mạc Phàm triệu hoán ra đã bị đám Bạo Long Đoạt Hầu truy đuổi, sau khi lao ra khỏi cánh cổng không gian, chúng mang theo nỗi kinh hoàng tột độ, chính điều này đã khiến sức phá hoại của chúng tăng vọt lên mấy bậc.

Hiện tại, bầy Ma Mút Băng Sương đã trở về vị diện triệu hoán, đoàn kỵ binh Man Ngưu chỉ còn là cáo mượn oai hùm, hiệu quả chiến đấu không còn được như trước, lại còn bị một quân đoàn ngàn người của phản quân bao vây ở một hồ bùn, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

"Chết tiệt, chúng ta xông lên nhanh quá, bỏ lại các binh sĩ khác rồi!" Benoson ảo não nói.

"Cẩn thận, là một Cụm Phong Bàn!" một kỵ binh hét lên.

Cơn mưa to bắt đầu trút xuống một cách hỗn loạn, những cây cối vốn vững chãi phía trước bỗng oằn mình như cành liễu, vô số mảnh vụn thực vật bị cuốn theo, tạo thành một cơn bão xanh gào thét ập đến, suýt nữa thì lật tung cả trung đoàn kỵ binh Man Ngưu.

Cụm Phong Bàn là sự kết hợp của vô số luồng gió lớn nhỏ, xoáy tròn thành một cơn lốc khổng lồ. Cụm Phong Bàn xuất hiện trước mặt đoàn kỵ binh Man Ngưu có đường kính lên tới 150 mét, vòi rồng tàn phá bừa bãi như một con báo đang bung hết tốc lực săn mồi trên thảo nguyên.

Những cây sam cắm rễ sâu dưới đất cũng bị bật gốc, huống chi là những loài thực vật thấp bé, tất cả đều bị cuốn phăng lên trời.

"Nằm xuống! Tất cả nằm xuống!" Benoson gầm lên.

Từng con Man Ngưu bị nhấc bổng khỏi mặt đất, xung quanh họ chẳng có gì để bám víu.

Cụm Phong Bàn đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Những ai trụ vững được thì chỉ bị thương ngoài da, nhưng ai không chống đỡ nổi thì bị hất văng lên trời cao, còn có thể sống sót rơi xuống đất hay không thì khó nói trước được.

Phong Bàn có hình nêm, phần dưới nhỏ, phần giữa vừa phải và phần trên thì khổng lồ.

Những con Man Ngưu cùng kỵ binh sẽ bị quăng từ mặt đất lên nơi cao nhất của cơn lốc, nơi có đường kính lên tới cả ngàn mét. Người bị cuốn lên đó sẽ phải trải qua những gì thì không ai dám tưởng tượng.

Phong Bàn vừa đi qua, Jason dẫn một đại đội pháp sư tự do tới nơi. Nhìn thấy chiến trường tan hoang bừa bộn, gã không khỏi sợ hãi.

Cũng may là đến chậm một bước, nếu không thì cũng gặp xui xẻo rồi.

Nhìn cơn lốc khổng lồ đang di chuyển ở phía xa, Mạc Phàm không khỏi ngẩng đầu, hắn thấy cách đó một hai cây số có những pháp sư đang đứng trên một tháp canh cao sừng sững.

Vòi rồng Phong Bàn này được thổi ra từ tháp canh thực vật, xem ra trên đó có một đội pháp sư hệ Phong với tu vi không thấp, lại còn được trận pháp của tháp canh gia trì, khiến cho ma pháp phóng ra có uy lực cực kỳ mạnh mẽ.

Chẳng trách các lãnh đạo Liên bang lại muốn phá hủy bằng được những tháp canh này, nếu cứ để chúng luân phiên tấn công vài đợt như vậy, quân số trong quân đoàn sẽ chẳng còn lại bao nhiêu.

"Mấy người làm gì mà thương vong nhiều như vậy?" Triệu Mãn Duyên nhìn kỵ binh trưởng Benoson hỏi.

"Bầy ma mút kia vừa biến mất là chúng tôi gặp phải đợt phản kích dữ dội. Chết tiệt, vị đại sư triệu hoán kia không thể duy trì lâu hơn một chút được hay sao?" Benoson oán giận nói.

Hiển nhiên, Benoson không hề biết bầy Ma Mút Băng Sương kia là do Mạc Phàm triệu hoán, lại còn buông lời oán trách ngay trước mặt hắn.

Mạc Phàm cũng thấy oan uổng, thời gian triệu hoán thú triều vốn có hạn, nếu hắn gọi ra bầy sói thì có thể duy trì được lâu hơn một chút.

Nhưng đây là chiến trường, đi vài bước là có ma pháp nguyên tố từ trên trời giáng xuống. Mạc Phàm xót quân đoàn sói của mình nên mới không để chúng nó ra đây bán mạng cho Liên bang.

"Ha ha, còn tưởng đặc công Liên bang là một đám tinh nhuệ mạnh mẽ cỡ nào, hóa ra chỉ là một lũ kỵ binh Man Ngưu quèn, đúng là phí thời gian của ta!" một giọng nói ngạo mạn từ phía trước truyền đến.

Trên mặt đất phủ đầy cành lá tan nát, một người đàn ông đi đôi ủng kim loại nặng trịch, mặc quân phục màu nâu viền vàng, tóc dài ngang vai, da dẻ ngăm đen đang bước tới.

Trên đầu ngón tay hắn ta có những luồng khí lưu xoáy tròn như dây thừng, bên cạnh không có một binh sĩ phản quân nào, vậy mà lại dám một mình tiến đến trước mặt đoàn kỵ binh Man Ngưu.

Đoàn kỵ binh Man Ngưu còn lại khoảng 200 người, bất kể là sức chiến đấu tổng thể hay sức chiến đấu của từng kỵ binh đều vượt xa pháp sư thông thường trên chiến trường cả một bậc. Tên tướng lĩnh phản quân này lại ngang nhiên đi tới như vậy, rõ ràng là không hề coi đám quân Liên bang này vào mắt.

"Ngươi là ai? Mau xưng tên!" Benoson hét lớn.

Tướng lĩnh phản quân này không thèm nhìn Benoson, ngông cuồng tiến lên phía trước chất vấn: "Ai là Jason?"

Jason ban đầu còn trốn sau lưng các kỵ binh, nghe tên thủ lĩnh phe địch gọi thẳng tên mình, không hiểu sao khóe miệng lại bất giác run lên.

"Jason đã giết Vong Linh Sư Barker, xem ra cũng đáng để ta ra tay. Mục đích ta đến đây rất đơn giản, chính là giết Jason. Còn lại... một đám ruồi muỗi thì ta không có hứng thú."

"Ta chính là Jason! Nói tên của ngươi ra đi, ta không có hứng thú với kẻ vô danh tiểu tốt!" Lúc này, Jason lại đứng thẳng người dậy.

Hành động này của gã khiến Mạc Phàm không khỏi tối sầm mặt.

"Thằng tinh tinh đen này, mẹ nó chứ, trong đầu không có não à?"

Thật sự coi mình là danh tướng, có thể đại diện toàn quân ra trận, tự tay chém đầu tướng địch sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!