—
Triệu Mãn Duyên nghe nữ giáo sư nói vậy thì khịt mũi coi thường.
Nói nghe hay thật, đơn giản là làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ.
Câu này của Triệu Mãn Duyên được Mạc Phàm khá tán đồng.
Vốn dĩ Thánh học phủ Ojós cũng đã nâng đỡ cho liên bang, nhưng lại không muốn bị người ngoài nói là bọn họ nhúng tay vào chiến tranh quốc quyền, nên mới lấy cớ là phù thủy trùng.
Chúng tôi nghi ngờ có vũ khí sinh học, vì hòa bình của nhân loại.
Loại khẩu hiệu này cứ hô nhiều thì dần dần bản thân cũng sẽ tin theo.
Nhưng chuyện này đối với đám người Mạc Phàm lại là một chuyện tốt.
Phù thủy trùng rõ ràng là những ma pháp sư Độc hệ cực kỳ mạnh mẽ. Căn cứ theo miêu tả của Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên, bọn chúng có thể lợi dụng ma trùng chăn nuôi nhiều năm để hóa thân thành quái vật trùng nhân.
Trùng nhân có sức chiến đấu vô cùng cường hãn, ma pháp sư bình thường khó lòng chống đỡ nổi.
“Quả thật phù thủy trùng đã vi phạm công ước ma pháp, nếu các vị tiêu diệt được chúng thì toàn dân Andes sẽ vô cùng cảm tạ,” vị tướng quân có nhiều nếp nhăn nói.
“Chúng tôi cần một số người có thực lực xuất chúng lại quen thuộc chiến trường để hỗ trợ, các vị hãy chọn ra vài người từ trong quân đội đi,” nữ giáo sư nói.
Dù sao cũng là ra chiến trường, phản quân sẽ không vì họ là người của Thánh học phủ Ojós mà hạ thủ lưu tình.
“Cái này không thành vấn đề, vừa hay có đủ 13 vị quân thống ở đây, họ sẽ đề cử ra những quân nhân xuất sắc nhất trong quân đoàn của mình,” phó tướng quân nói.
Câu này vừa dứt, ánh mắt của Blair lập tức nhìn về phía Jason. Jason lại nhanh chóng liếc sang Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch.
“Mấy người không phải là học viên của Thánh học phủ Ojós sao? Vừa vặn quá,” Jason cao giọng nói.
Lời này vừa thốt ra, Mạc Phàm chỉ muốn một cước đạp chết tên khốn này.
Quả nhiên, ánh mắt của nữ giáo sư lập tức dời sang phía họ, thậm chí toàn bộ quân thống, tướng quân trong lều vải cũng đều nhìn về phía ba người.
Ba người này rõ ràng đang mặc quân phục liên bang, tại sao lại có thân phận ở Thánh học phủ Ojós?
“Các cậu là thành viên của Thánh học phủ Ojós?” Nữ giáo sư hỏi với thái độ dò xét.
“Ừm, cũng có thể coi là vậy,” Mạc Phàm đáp.
“Cho tôi xem huy chương của các cậu,” nữ giáo sư tiếp tục hỏi.
Nữ giáo sư đã hỏi như vậy, chắc chắn thân phận không thể giấu được nữa.
Cái huy chương của phân viện vớ vẩn kia khẳng định là vô dụng, chỉ có huy chương đạo sư mới là hàng thật giá thật, nhưng nếu vậy thì thân phận của họ sẽ hoàn toàn bại lộ.
Có trời mới biết trong quân liên bang có tay trong của Hắc Giáo Đình hay không.
“Ồ, là cậu à, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây,” một nữ học viên bỗng cất giọng nói trong trẻo.
Ánh mắt của cô gái này đang nhìn chằm chằm vào Mục Bạch, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc và vui mừng.
“Là cô sao, tốt... thật là đúng lúc,” Mục Bạch cũng bất ngờ, một lúc sau mới đáp lời.
Nữ giáo sư nghi hoặc nhìn nữ học viên bên cạnh, hỏi: “Tô Khê, em quen cậu ta sao?”
“Vâng, lúc cô giao đề tài sách tranh về các loài trùng đặc biệt ở Andes, em thu thập được Tà Quân Thiên Ngưu cũng là nhờ bạn học Mục Bạch đây giúp em tìm đó ạ. Tụi em thường gặp nhau ở thư viện,” nụ cười của Tô Khê rất có sức sống, không giống người trưởng thành mà như một thiếu nữ mười ba, mười bốn tuổi.
“À,” nữ giáo sư đáp một tiếng, không hỏi về huy chương thân phận của họ nữa.
Mạc Phàm cất huy chương đạo sư lại vào túi, thở phào nhẹ nhõm, đồng thời ánh mắt lại mang theo vài phần dò xét.
“Sao cậu lại gia nhập quân liên bang?” Tô Khê nhiệt tình hỏi.
“À... tôi luôn cảm thấy mỗi ngày không có việc gì làm thì không ổn lắm, muốn làm chuyện gì đó lớn lao, vừa hay quân liên bang lại đang chiêu mộ ma pháp sư,” Mục Bạch giải thích.
“Không phải cậu cũng là ma pháp sư Độc hệ sao? Vừa hay lần này đối phó với phù thủy trùng, cậu có kiến thức sâu rộng như vậy, nhất định sẽ nhanh chóng tìm ra được nhược điểm của chúng,” Tô Khê dường như rất tin tưởng vào năng lực của Mục Bạch.
Thời gian khá gấp gáp, phó tướng quân dùng tốc độ nhanh nhất để sàng lọc ra một số cao thủ từ các quân đoàn, chuẩn bị cho lần xuất binh sau để đánh bại phù thủy trùng của chính quyền màu nâu.
Đêm khuya, mưa rơi tí tách bên ngoài lều. Ba người Mạc Phàm đã được xếp vào đội ngũ chuyên gia diệt trùng. Mọi người tụ họp lại, sau khi trao đổi, trời vừa sáng sẽ cùng đại quân liên bang tiến hành cuộc phản kích lần thứ hai.
“Tiên sư nó, còn nói lão tử húp nữ sinh viên, nhìn lại mình đi... khó coi quá đó,” Triệu Mãn Duyên khinh bỉ nói.
“Tớ còn tưởng cả ngày cậu chạy tới thư viện để bồi dưỡng kiến thức, hóa ra là để làm giá sách rung lên à,” Mạc Phàm lắc đầu nói.
Giá sách rung lên?
Hai người nói linh tinh gì thế?
Chẳng qua là đến thư viện tìm tài liệu, tình cờ gặp rồi trao đổi vài câu, sao qua miệng Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm lại biến thành xấu xa không chịu nổi như vậy?
“Hai cậu đừng có đoán mò,” Mục Bạch nói.
“Cậu nói cho cô ấy tên thật là Mục Bạch luôn à, thế mà còn bảo đừng đoán mò?” Mạc Phàm tinh ranh sớm đã để ý tới chi tiết nhỏ này.
“Nếu cậu đã không có ý đồ gì, sao không nói cho cô ấy biết mình là đạo sư? Chà, mánh khóe của cậu, đàn ông với nhau hiểu cả mà. Đơn giản là nếu nói ra thân phận đạo sư thì cô ấy sẽ sinh lòng đề phòng không cần thiết, ảnh hưởng tới việc cậu phát triển mối quan hệ với người ta.”
Mục Bạch có nói cũng không rõ.
Lúc đó gặp nhau ở thư viện, hai người trao đổi học thuật về các loài trùng ở Andes rất bình thường.
Tô Khê ban đầu cũng không hỏi thân phận của Mục Bạch, qua mấy lần gặp thì cô mới hỏi. Mục Bạch vì không muốn Tô Khê cảm thấy xa cách nên mới lấy thân phận học viên để giao lưu.
“Tớ thừa nhận là ban đầu có một chút xíu hứng thú với cô ấy... nhưng cuối cùng không phải là giờ cô ấy đã giúp chúng ta một việc lớn sao,” Mục Bạch vội lái sang chuyện khác.
Nói cũng đúng.
Xác thực, nếu không thì bà giáo sư khó tính kia thế nào cũng tra xét bọn họ tới cùng.
Giáo sư cao hơn đạo sư một cấp bậc.
Tuy rằng từ trước tới nay chưa từng gặp qua nữ giáo sư này, nhưng Thánh học phủ Ojós lớn như vậy, người chuyên tâm vào ma pháp hệ cũng cực kỳ nhiều.
Bọn họ phần lớn cũng không muốn xuất đầu lộ diện, cũng không thích tham gia vào mấy hoạt động công khai.
“Mau ngủ đi, ngày mai chúng ta còn phải ra chiến trường chính đó,” Mục Bạch nói.
“Còn một thắc mắc nữa,” Triệu Mãn Duyên làm ra vẻ nghiêm túc.
“Nếu liên quan tới Tô Khê thì cậu ngậm miệng lại cho tôi!” Mục Bạch tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn.
“Hầy, Mạc Phàm, cậu nói xem tại sao lần đó Mục Bạch không tìm hiểu kỹ về Tô Khê nhỉ?” Triệu Mãn Duyên quay sang nói với Mạc Phàm ở giường bên cạnh.
“Đại khái là học bá nào đó đang mơ mộng về Nhan Như Ngọc, rồi bỗng một ngày phát hiện ra người ta có bạn trai rồi chăng?” Mạc Phàm cười gian.
Lúc ở trong lều vải, Mạc Phàm đã để ý thấy.
Ngay sau khi Tô Khê nói chuyện xong với Mục Bạch, có một nam học viên đã kéo cô ấy lại, nhỏ giọng giáo huấn. Gã học viên kia tỏ ra rất bất mãn với việc Tô Khê kết bạn với một người đàn ông xa lạ ở thư viện.
Quả nhiên, sau khi Mạc Phàm nói ra những lời này, liền nghe thấy tiếng người trở mình, đau xót quay mặt vào tường ngủ.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh