Nấm trùng dường như có thể ngửi được mùi da thịt nhiễm độc. Lũ nấm trùng phá vỡ mủ nấm chui ra từ thi thể người lính kia, nhanh chóng lao về phía hai binh sĩ khác.
Kỳ thực kích thước của chúng cũng chỉ như bọ cạp nhỏ, nhưng những binh sĩ bị chúng nhắm trúng sẽ chết rất nhanh.
Chết đã đành, đằng này thi thể của họ lại sinh ra thêm vài cái mủ nấm. Hoặc là thi thể sẽ căng phồng rồi nứt toác, hoặc là máu tươi chảy xuống đất để nuôi dưỡng nên những mủ nấm mới.
Nói chung, một khi mủ nấm vỡ ra thì chẳng khác nào trứng trùng cổ xưa, lập tức sản sinh ra những con nấm trùng đầy tính công kích.
"Tình huống quái gì đây, nấm móng à? Lại còn một lây hai nữa chứ?" Mạc Phàm kinh hãi không thôi.
Tuy Mạc Phàm mang danh hiệu thợ săn cấp cao, đã từng gặp không ít loại yêu trùng ký sinh, nhưng phần lớn chúng đều cần thời gian ủ bệnh.
Thế mà thời gian ủ bệnh của loại nấm trùng này lại quá nhanh. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nó đã giết chết một binh sĩ, sau đó sản sinh ra thêm vài con nấm trùng khác. Lũ nấm trùng mới này lại tiếp tục giết thêm binh sĩ, rồi lại sinh ra càng nhiều nấm trùng hơn nữa.
Loại trùng vật này đâu chỉ là đáng sợ.
Nếu nó xuất hiện trong thành phố, tấn công những người bình thường không có ma năng, chẳng phải chưa đầy một ngày là cả thành phố sẽ bị nấm trùng bao phủ hay sao?
"Những thứ ác độc này, có lẽ là hy vọng nhân loại chúng ta suy yếu đi, trở thành vật nuôi cho hải yêu, sơn yêu," giáo sư Cerence nói.
"Giáo sư, rốt cuộc loại trùng này là cái gì vậy? Tốc độ lây nhiễm, phân liệt và tấn công của chúng quá nhanh rồi," Tô Khê bị dọa đến hoa dung thất sắc.
Loại nấm trùng này đặc biệt khó đối phó. Sau khi chui ra từ mủ nấm, chúng chỉ lóe lên một cái rồi biến mất. Muốn giết chúng thì chỉ có thể tranh thủ khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nếu không để chúng chui vào người binh sĩ thì chẳng có ma pháp nào hiệu quả, cũng không thể trực tiếp tấn công người lính được.
"Cứ gọi là nấm trùng là được rồi," giáo sư Cerence trả lời.
"Cái gì? Cứ gọi là?" Mạc Phàm nghe xong mà thấy khó ở.
Đậu xanh nhà bà chứ! Bà không phải chuyên gia trong lĩnh vực này sao? Gặp phải loại phù thủy trùng tà ác đáng sợ thế này, chẳng lẽ không phải nên nghĩ ra đối sách ngay lập tức à? Sao lại còn đứng đây đặt tên tại chỗ thế?
"Hay là để tôi bắt vài con cho mấy người giải phẫu thí nghiệm nhé?" Mạc Phàm mỉa mai.
"Không cần, đây chỉ là trò vặt của phù thủy trùng thôi. Chỉ cần vạch trần được nó thì chẳng có gì đáng sợ cả," Cerence trả lời. Bà ta nhìn nữ học viên người Nga, chậm rãi nói: "Tiệp Lăng, em có nhìn ra ảo thuật của kẻ địch không?"
Nữ học viên người Nga tên Tiệp Lăng lắc đầu, nghiêm túc nói: "Giáo sư, cô vẫn nên nhanh chóng cho chúng em biết cách giải quyết đi. Loại nấm trùng này phân liệt và ấp nở rất nhanh, trì hoãn càng lâu thì sẽ càng có nhiều người chết."
Mạc Phàm đen mặt.
Đến lúc này mà giáo sư Cerence vẫn còn tâm trí khảo bài học sinh của mình.
"Loại trùng vật có tốc độ sinh sản cực nhanh này, bản thân chúng không có linh hồn, thực tế cũng không được tính là sinh mệnh, chẳng qua chỉ là những con rối có năng lực công kích tạm thời. Tất cả chúng đều xuất phát từ một bản thể, và bản thể đó chính là pháp sư Độc hệ đã tạo ra chúng," giáo sư Cerence nói.
"Vậy nên chúng ta phải tìm ra và giết chết tên pháp sư điều khiển trùng đó?" nữ học viên Tiệp Lăng hỏi.
"Đúng vậy, chỉ là một trò đùa nhỏ của phù thủy trùng, không đáng để cô phải tự mình ra tay. Các em tự giải quyết đi," nói xong, Cerence liền nhắm mắt lại.
Sống chết của những binh sĩ bên cạnh, Cerence dường như chẳng hề quan tâm.
"Tôi không am hiểu về Độc hệ và Thực Vật hệ lắm," Tiệp Lăng quay sang nói với Mạc Phàm.
"Tôi cũng vậy," Mạc Phàm đáp.
Độc hệ và Thực Vật hệ là hai hệ phức tạp và khó lường nhất, thậm chí còn không tuân theo những nguyên tắc ma pháp cơ bản. Chỉ có những người đi theo con đường dược sư mới bỏ công nghiên cứu chúng một cách từ từ.
"Học trưởng, anh có thấy loại nấm trùng này giống với một loại ma trùng trên núi Andes mà chúng ta từng thảo luận không?" Tô Khê đi tới bên cạnh Mục Bạch, nói.
"Độc trùng Ankaman."
"Đúng, giống nhưng lại không hoàn toàn giống. Độc trùng Ankaman không có khả năng ấp nở nhanh như vậy."
Mục Bạch ngẩng đầu, nhìn những con đom đóm ma xanh đỏ lơ lửng trong rừng, trông như một thành thị rực rỡ đèn đường về đêm. Hắn ngẫm lại lời của giáo sư Cerence.
"Đom đóm ấp trứng cực nhanh, độc trùng Ankaman có năng lực lây nhiễm và phân hóa..." Mục Bạch lẩm bẩm.
Mắt Tô Khê chợt sáng lên, vội vàng nói: "Nhất định là chúng đã cho đom đóm cái giao phối với độc trùng Ankaman đực, sau đó sinh ra những con đom đóm ma và nấm trùng này."
Mạc Phàm nghe hai người họ nói chuyện mà như nghe sấm.
Giá như có cách ngăn chặn chúng thì tốt biết mấy.
Lần thất bại trước của liên bang cũng chính là vì những loại độc trùng không thể phân tích này đã thống trị chiến trường, khiến các binh sĩ liên bang sợ hãi đến mức không thể chiến đấu.
Tốc độ lây lan của sự sợ hãi còn nhanh hơn cả độc trùng. Lần trước, số quân liên bang chết dưới tay phù thủy trùng không đặc biệt nhiều, nhưng vẫn tan tác như thường.
Vù vù vù!
Vù vù vù!
Trong rừng, những con đom đóm ma xanh đỏ không chỉ lơ lửng trên không trung. Dường như nhận được mệnh lệnh, chúng đồng loạt bay lên cao hơn.
Đom đóm ma tụ lại cùng nhau, ánh sáng trở nên mãnh liệt, hoàn toàn biến thành một vầng trăng xanh hồng soi sáng cả chiến trường.
Vèo vèo vèo!
Vèo vèo vèo!
Bỗng nhiên, tất cả đom đóm ma nghiêng mình lao xuống. Chúng xuyên qua màn mưa xám xịt, những tia lửa li ti trải rộng khắp chiến trường, sau đó xông thẳng về phía các binh sĩ liên bang.
Bụng của lũ đom đóm đều sưng phồng lên, trông như những ngọn đèn dầu. Một khi "ngọn đèn dầu" này rơi xuống đất, nó sẽ bung ra thành một thảm lửa nhỏ.
Vô số đom đóm ma tấn công tự sát như vậy, bất kể là rơi vào người binh sĩ liên bang hay rơi xuống mặt đất, đều biến nơi này thành một thung lũng đầy khí độc, khiến toàn bộ binh sĩ phải ngâm mình trong bụi độc.
Những binh sĩ bị dịch đom đóm bắn trúng trực tiếp, cơ thể liền tan rã. Thậm chí có người bị chất lỏng của vài con đom đóm ma bắn trúng đã thủng lỗ chỗ ngay tại trận.
"Cái này cũng quá hung tàn rồi chứ?" Triệu Mãn Duyên lẩm bẩm từ một nơi an toàn.
Mạc Phàm cũng cảm thấy bất lực.
Loại thủ đoạn này khiến hắn không có đất dụng võ, trừ khi có thể lập tức tìm ra tên pháp sư điều khiển trùng kia rồi giết chết hắn.
Mục Bạch và Tô Khê vất vả lắm mới nghiên cứu ra thuộc tính và sự biến dị của nấm trùng, ai ngờ lại có thêm loại trùng độc mới xuất hiện.
Rõ ràng, phù thủy trùng không chỉ có một tên.