Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2414: CHƯƠNG 2348: DẤU CHÂN HẮC ÁM

Tai họa ập đến bất ngờ.

Phó quân tướng Dutch đã chết, bị một cường giả của phe phản quân ám sát.

Tình thế hiểm nghèo thế này, sao lại bắt mình xông lên?

Thực lực thật sự của Dutch ra sao, Mạc Phàm không rõ. Nhưng tên cường giả phản quân kia đã giết được Dutch, nghĩa là hắn cũng có thể giết được mình.

Toàn bộ Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn cũng có vài lãnh đạo Siêu Giai, tại sao bọn họ lại không đi?

"Lỡ như đối phương là một pháp sư Siêu Giai mãn tu, tôi đi chẳng phải là nộp mạng sao?" Mạc Phàm nói.

"Khả năng đó không lớn, nhân vật cấp bậc này chịu sự hạn chế của Hiệp Hội Ma Pháp, dù có ra tay cũng cần một lý do vô cùng chính đáng, ví dụ như giáo sư Cerence, cô ta đến đây là vì Phù Thủy Trùng," Viễn Ưng Quân Ty nói.

"Thôi đừng nhắc tới mụ phù thủy đó nữa, cứ tưởng là cao thủ cỡ nào, có thể đại sát tứ phương, ai ngờ ngoài việc làm màu tỏ vẻ thanh cao ra thì chẳng được tích sự gì. Nếu cô ta chịu ra tay xử lý Phù Thủy Trùng, chúng ta đâu đến nỗi rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan như bây giờ?" Triệu Mãn Duyên vừa nghe đến tên giáo sư Cerence liền nổi cáu.

"Cũng không thể trách cô ta được. Cô ta cần bảo vệ danh dự của mình trong xã hội này. Bất luận cuối cùng quốc gia này thuộc về chính quyền nào, cũng đều cần Hiệp Hội Ma Pháp tham gia. Cô ta sẽ không để bản thân tồn tại một vết nhơ lớn như vậy trong ghi chép của Hiệp Hội Ma Pháp," Viễn Ưng Quân Ty nói.

"Các người tìm tướng lĩnh khác mà thế thân đi. Nói tóm lại, tôi sẽ không vì mấy người mà làm cái chuyện mạo hiểm này đâu," Mạc Phàm trả lời một cách dứt khoát.

Muốn thắng trận chiến này thì phải bắt được Ngô Khổ, nhưng quan trọng hơn là không thể ném mạng của mình đi được.

Mạc Phàm chẳng thấy kế hoạch của Viễn Ưng Quân Ty có gì hay ho cả.

Nói trắng ra, Mạc Phàm không muốn làm vật hy sinh để đổi lấy thắng lợi cho cuộc chiến này.

Mạc Phàm không ngu, giờ phút này dù có cho hắn cả một tòa thành, hắn cũng sẽ không làm.

Hiện tại, sự chú ý của kẻ địch đều đổ dồn vào Ưng Mã Quân Đoàn. Thật sự, nhân lúc thế cục hỗn loạn lẻn đến chỗ Ngô Khổ, trảm sát hắn thì ngon hơn làm chim đầu đàn gấp vạn lần.

"Các tướng lĩnh khác bắt buộc phải trấn giữ đại đội của mình, nếu không các pháp sư Siêu Giai bên phe phản quân sẽ tùy tiện dùng dực ma cụ bay lên không trung tàn sát kỵ binh của chúng ta. Kẻ địch đã biết Phó quân tướng Dutch chết trận, chúng biết ý chí của chúng ta sẽ dần tan rã, vì thế sau khi chỉnh đốn lại một chút, sẽ có một nhóm lớn cường giả phản quân bay lên. Không còn nhiều thời gian nữa đâu," Viễn Ưng Quân Ty nói.

Có thể kẻ địch biết Dutch đã chết, nhưng Ưng Mã Kỵ Binh lại không biết chủ tướng của mình đã tử trận. Nếu không, dù có sự cổ vũ tinh thần của Viễn Ưng Duệ Nhãn cũng khó mà phát huy tác dụng.

"Mạc Phàm, hay là để tớ cải trang thành Dutch đi," Triệu Mãn Duyên nói.

"Rất nguy hiểm, kẻ giết Dutch chắc chắn rất mạnh," Mạc Phàm lắc đầu.

"Trên đời này chẳng có mấy người giết được tớ đâu. Cùng lắm không chịu nổi thì tớ chuồn, cậu biết mà, tớ đầy đồ bảo mệnh. Tình hình ngày càng tệ đi rồi, nếu không đột phá vòng vây đến chỗ Ngô Khổ, để khí thế của toàn thể phản quân áp đảo liên bang, chúng ta sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa," Triệu Mãn Duyên nói.

Không có Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn, nơi đóng quân có tới vài vạn quân địch. Dù Mạc Phàm có lẻn được đến trước mặt Ngô Khổ, chỉ cần hắn ta cầm cự một chút, Mạc Phàm sẽ bị mấy vạn pháp sư phản quân vây chết.

Mạc Phàm cũng không muốn Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn bị tiêu diệt.

Suy nghĩ kỹ lại, cũng chỉ còn cách này.

Để Triệu Mãn Duyên cải trang thành Dutch, phối hợp với Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn đối phó với những cường giả biết bay của phản quân, còn mình thì nhân lúc hỗn loạn tiến đến khúc ngoặt hình móng ngựa để bắt Ngô Khổ.

"Được rồi," Mạc Phàm miễn cưỡng đồng ý.

Không phải lúc nào cũng có kế sách vẹn toàn nhất, có thể ứng đối kịp thời đã là tốt lắm rồi, còn lại thì tới đâu hay tới đó.

"Cậu cẩn thận đấy, không có tớ ở bên, cậu yếu ớt như tờ giấy vậy," Triệu Mãn Duyên nói.

Mạc Phàm dẫn theo Triệu Mãn Duyên chính là để đảm bảo khi bị quân địch vây công, mình có một tấm khiên thịt vững chắc, như vậy mới có thể phát huy hết sức mạnh của một pháp sư hủy diệt bạo lực, khiến kẻ địch nghe danh đã sợ mất mật.

Không có Triệu Mãn Duyên bên cạnh, quả thật trong lòng hắn có chút bất an.

"Bất cứ lúc nào tôi cũng sẽ cung cấp tình báo cho cậu, điểm này cậu cứ yên tâm. Nếu không thì làm sao Phó quân tướng Dutch có thể xông vào doanh trại địch mà giết được pháp sư Hỏa hệ Borui kia chứ. Huống hồ, nếu bạn của cậu ngăn được tên cao thủ bí ẩn kia, cũng đã giúp ích rất lớn cho việc đột phá vòng vây của cậu rồi," Viễn Ưng Duệ Nhãn nói với Mạc Phàm.

Cuối cùng, vẫn là phải đơn độc tác chiến.

Quả thực không còn lựa chọn nào khác.

Nhưng so với trước đó, tình hình hiện tại đã rõ ràng hơn nhiều.

Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn xông vào nơi đóng quân của địch chính là một ván cược được ăn cả ngã về không. Hiện tại lại đối mặt với tuyệt cảnh chủ tướng chết trận, việc bị tiêu diệt chỉ còn là vấn đề thời gian.

Mà điều Mạc Phàm cần làm, chính là bắt được Ngô Khổ trước khi toàn bộ Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn bị tiêu diệt.

900 Ưng Mã Kỵ Binh, không biết có thể cầm cự được bao lâu trước lưỡi hái của phản quân.

Mạc Phàm rời khỏi Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn.

Viễn Ưng Quân Ty cũng rất giữ chữ tín, sau khi Triệu Mãn Duyên đồng ý làm con rối, lập tức vạch ra một con đường sáng cho Mạc Phàm.

Lợi dụng Ám Tước Đấu Bồng, Mạc Phàm băng qua khu vực đóng quân dày đặc của địch.

Trong tình huống không có cao thủ Siêu Giai, Ám Tước Đấu Bồng rất khó bị phát hiện. Lúc này, Mạc Phàm như một bóng ma, tiến sâu hơn vào nơi đóng quân của địch.

"Đừng đi về phía trước, nơi đó có ba pháp sư Siêu Giai, trong đó có khả năng một người là pháp sư Quang hệ Siêu Giai Damon. Một khi hắn ngửi được khí tức hắc ám của cậu, cậu chết chắc rồi!" âm thanh của Viễn Ưng Quân Ty truyền đến trong đầu Mạc Phàm.

"Bên trái cậu có một quân đoàn cao giai, hẳn là bọn chúng không phát hiện ra cậu được."

"Cẩn thận, pháp sư Quang hệ Siêu Giai Damon đang đến gần cậu, hẳn là hắn đã nhận ra điều gì đó, phương hướng rất rõ ràng."

"Cự ly chưa tới 300 mét."

"Rất gần rồi."

Mạc Phàm nấp sau một chiếc lều vải lớn, bên cạnh là một bếp lò đang cháy, mấy quân quan cao giai đang ngồi phía sau quan sát trận chiến trên không.

Lúc này, một gã đàn ông có bộ râu rậm màu vàng trắng bước vào, ánh mắt đảo quanh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Gã này chính là pháp sư Quang hệ Siêu Giai - Damon.

Ám Tước Đấu Bồng của Mạc Phàm vẫn sẽ để lại những dấu vết hắc ám rất nhạt. Hiển nhiên, đối phương là một tay thợ săn nhạy bén, một cao thủ có thể lần theo dấu vết mùi hương để lại.

"Ta lần theo một dấu chân hắc ám cực mờ đến đây. Các ngươi có thấy ai hay thứ gì bất thường lướt qua không?" Pháp sư Quang hệ Siêu Giai Damon chất vấn vài tên quan quân cao giai.

Các quan quân cao giai nhìn nhau, đầu óc mơ hồ.

Dấu chân hắc ám gì cơ?

Nếu có một người sống sờ sờ đi vào, làm sao bọn họ lại không thể phát hiện được?

Mạc Phàm đang ở rất gần bọn họ. Trong quá trình di chuyển, Ám Tước Đấu Bồng sẽ để lại dấu chân hắc ám, ngay cả chính Mạc Phàm cũng không hề hay biết.

Nói đi cũng phải nói lại, trước đây hắn chưa từng gặp phải pháp sư Quang hệ đỉnh cấp như vậy.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!