Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2417: CHƯƠNG 2351: LUYỆN NGỤC - LÔI LONG VĨ

– Chuyện gì thế, sao sấm sét lại đánh xuống chỗ chúng ta? – Chỉ huy Cook phát hiện ra điều gì đó không ổn.

Dàn đồng ca có mấy trăm người, lúc này bọn họ không thể yên ổn luyện giọng.

Lẽ nào bọn họ hát dở đến mức ngay cả ông trời cũng nghe không lọt tai nên mới giáng sấm sét xuống, mà còn toàn giáng ngay đầu bọn họ nữa chứ.

– Đó là cái gì?

Rốt cuộc đã có người chú ý tới một vòng hồ quang điện nứt toác xuất hiện sau lưng dàn đồng ca.

Từng vòng hồ quang điện xoắn vào nhau thành từng sợi dây thừng khổng lồ, to như mấy con cự mãng viễn cổ đang nối đuôi nhau, khiến người ta sợ mất mật.

– Luyện Ngục - Lôi Long Vĩ!

Giữa vòng hồ quang điện, Mạc Phàm hô to một tiếng, lực lượng lôi điện phóng ra từ quanh thân hắn đã được tăng cường không biết bao nhiêu lần.

Điện quang chói mắt, toàn bộ khúc ngoặt hình móng ngựa như bị kéo vào Luyện Ngục Lôi Thần, vạn vật bên trong đều trở nên tĩnh mịch trắng xám. Chỉ thấy thân hình một con lôi long viễn cổ khí thế ngút trời đang bay vút lên.

Nó lao thẳng lên đỉnh mây, thân thể xoay chuyển, rồi cái đuôi rồng che kín cả bầu trời hung hăng quật xuống!

Cái đuôi rồng ấy được tạo thành từ xương đuôi, gai nhọn và lông cứng, vừa có độc như đuôi bọ cạp, lại vừa cường tráng như đuôi cá voi.

Cứ cho là thân hình của Luyện Ngục Lôi Long chưa hoàn toàn hiển lộ, nhưng chỉ riêng cái đuôi rồng vẫy lên đã đủ kinh thiên động địa.

Oành!

Cái đuôi rồng kinh thiên động địa quật xuống, khiến khúc ngoặt hình móng ngựa như sắp vỡ tan, bờ sông bị chiếc đuôi rồng đánh cho tan hoang.

Mấy trăm thành viên của dàn đồng ca, cảnh tượng cuối cùng trong mắt họ chính là chiếc đuôi lôi long từ trên trời giáng xuống, sau đó là hồn phi phách tán.

Cook ở ngay dưới tâm của chiếc đuôi lôi long, hắn liều mạng vận dụng hết sức bình sinh để giãy dụa, nhưng luồng sấm sét khủng bố vẫn thiêu cháy cả thân thể lẫn chiếc áo bành tô của hắn.

Vẻ ngoài bảnh bao của hắn nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một cái xác cháy đen.

Đuôi Lôi Long giáng lâm khiến cho Vũ Tế Đàn Nhiệt Hà kinh hãi hỗn loạn. Ở Nam Mỹ có rất nhiều pháp sư tin vào thần linh, tin vào đủ loại thần khác nhau.

Không ít người sau khi nhìn thấy cảnh này thậm chí còn lầm tưởng là thần linh nổi giận, sai khiến Thần Lôi Long xuống phá hủy tất cả.

Nhưng một số pháp sư có tu vi cao hơn lại nhìn chằm chằm vào vị trí của Mạc Phàm, ánh mắt như gặp phải đại địch, không dám manh động dưới khí thế kinh hoàng của đuôi Lôi Long.

Dàn đồng ca mấy trăm người, trong hàng ngũ phản quân, giá trị của họ còn vượt xa một chiếc phong hạm. Sau cơn chấn động trời đất, toàn bộ bọn họ đã biến thành những mảng da cháy đen, khúc ngoặt hình móng ngựa cũng bị xung kích đến khô cạn, cháy khét.

Gã mặc trường bào bạc đứng rất gần đuôi Lôi Long, cũng kinh hãi triệu hồi toàn bộ ma cụ phòng ngự trên người.

Đến khi mọi thứ dần lắng lại, hắn vô cùng phẫn nộ nhìn chằm chằm Mạc Phàm, kẻ đã tạo ra trận lôi diệt kinh hoàng này.

– Ngươi là ai? – gã mặc trường bào bạc giận dữ hỏi.

Ở bờ sông bên kia, Ngô Khổ cũng bị đuôi Lôi Long làm cho kinh động mà nhìn sang, sau khi thấy Mạc Phàm thì sắc mặt hắn liền thay đổi.

Sao lại là hắn?

Sao hắn có thể tìm được đến tận đây?

Là người gọi mưa trong toàn bộ kế hoạch, hướng đi của Ngô Khổ chắc chắn được bảo mật nghiêm ngặt. Cho dù nơi này có xuất hiện một thác nước chảy ngược thì cũng không có nghĩa là chưởng giáo Ngô Khổ hắn đang ở đây.

Nhưng từ ánh mắt của Mạc Phàm, Ngô Khổ biết người này đến là vì mình.

– Chưởng giáo.

Khôi Bái cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc khi nhìn Mạc Phàm.

Chỉ huy Cook cùng dàn đồng ca đối phó với mấy người Mạc Phàm, cuối cùng lại bị ma pháp Lôi hệ siêu giai của hắn cho bay màu toàn bộ.

Tên này là con riêng của Lôi Thần hay sao, dựa vào cái gì mà thao túng được sấm sét mạnh đến thế?

– Ngươi có biết kết cục khi phá hỏng cơn mưa của chúng ta là gì không? – Khuôn mặt Ngô Khổ lạnh đi, không còn vẻ giả nhân giả nghĩa như trước nữa.

– Nếu hắn đã tới, có lẽ sẽ biến thành một con chó già dở sống dở chết, bị ta lôi đến trước mặt ngài để ngài xử lý, – Khôi Bái nói.

Nói xong, Khôi Bái đạp lên lòng sông khô cạn mà đi tới.

Mạc Phàm cũng không lùi bước, giẫm lên mảnh đất cháy đen, hoàn toàn không để ý đến câu hỏi của gã mặc trường bào bạc.

Người Mạc Phàm muốn giết là Ngô Khổ, những kẻ khác dám cản đường đều sẽ có kết cục giống như Cook.

– Đại ca, đã xảy ra chuyện gì, tên kia là ai? – Lãnh Hổ cưỡi một con giác mã đi tới.

– Tên này đã giết Cook cùng đoàn đội của hắn, – gã mặc trường bào bạc nói.

– Vậy ra chính hắn là người đã gây ra động tĩnh lớn như vậy, haha! – Lãnh Hổ bước xuống giác mã, đi về phía Mạc Phàm.

Lãnh Hổ bẻ các khớp tay, xương cốt vang lên tiếng răng rắc.

Toàn thân Lãnh Hổ tỏa ra một khí tức cuồng bạo. Rốt cuộc cũng thấy có kẻ chạy vào đây muốn chết, khuôn mặt hắn biểu lộ vẻ hưng phấn cuồng nhiệt.

– Đại ca, nếu tôi xử lý tên này thì anh sẽ không có ý kiến gì chứ? – Lãnh Hổ nói xong còn nhe miệng, để lộ hàm răng ố vàng như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ.

– Trước tiên hỏi hắn thuộc phe nào đã, – gã mặc trường bào bạc nói.

– Không cần tra hỏi làm gì, hắn là chướng ngại vật của giáo hội chúng ta, giết hắn thì giáo chủ sẽ ban cho thủ lĩnh các ngươi một phần đại lễ, – Khôi Bái cười âm hiểm.

Quả thật vừa nãy hắn đã bị ma pháp Lôi hệ hủy thiên diệt địa kia làm cho chấn động, nhưng giờ tỉnh táo lại, Khôi Bái cảm thấy hành động này của Mạc Phàm thật nực cười.

Giết Cook cùng dàn đồng ca thì sao chứ? Nơi này có vài ngàn phản quân tinh anh, lại còn có hai đại tướng lĩnh phản quân là Lãnh Hổ và Bạch Báo tọa trấn. Không cần Khôi Bái ra tay, Mạc Phàm cũng đã bị ngũ mã phanh thây rồi.

Năng lực một người dù có mạnh đến đâu, sao có thể địch nổi thiên quân vạn mã?

– Vừa nãy là ma pháp Lôi hệ của ngươi sao? Khà khà, cuối cùng cũng có một đứa ra hồn, – Lãnh Hổ đi tới trước mặt Mạc Phàm, vừa khởi động vừa làm ra bộ dạng của một võ sĩ quyền anh hung hăng, lắc cổ vung quyền với hắn.

Đương nhiên Lãnh Hổ không phải võ sĩ quyền anh, mọi người đều là pháp sư, hắn bày ra tư thái này đơn giản chỉ để biểu lộ nội tâm sung sướng của mình.

– Ta cho ngươi thời gian thi pháp, ngươi dùng cái ma pháp vừa nãy đi, để ta xem đuôi lôi long của ngươi có giết được ta không, – Lãnh Hổ tiếp tục vung nắm đấm, nhảy những bước nhỏ xung quanh khiêu khích Mạc Phàm.

– Mày thích quyền anh à? – Mạc Phàm nhìn hành vi quái dị của Lãnh Hổ, hỏi.

– Đúng, giả sử trên thế giới này không có pháp sư, ta sẽ trở thành một võ sĩ quyền anh cấp thế giới, kẻ thù gặp ta không chết thì cũng nát xương mặt, – Lãnh Hổ hứng thú dào dạt nói.

– Tao cũng thích.

Ngữ khí của Mạc Phàm bỗng tăng lên, sấm sét trên tay trái còn chưa tiêu tan, nắm đấm cũng đã siết chặt.

Oành!

Một cú đấm tung ra như một quả bom sấm sét.

Ngay lập tức, gã tráng hán cao hai mét tên Lãnh Hổ đang nhảy nhót trước mặt Mạc Phàm liền bay ngược ra sau, đập mạnh vào lớp bùn dưới đáy sông, để lại một vệt hồ quang điện trên đường bay.

✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!