Ngô Khổ sắp phát điên đến nơi rồi.
“Tại sao ngươi lại thu hồi Linh Cảnh Phong Ấn?” Ngô Khổ lập tức chỉ mũi giáo về phía Bạch Báo.
Nếu không phải Bạch Báo tự cho là đúng thì làm sao thằng ranh Mạc Phàm này thoát ra cướp mất Thủy Nguyên Tinh được?
“Là ngài bảo tôi ném nó qua đó mà!” Bạch Báo cũng không phục, dựa vào đâu mà đổ hết lỗi cho mình về chuyện xảy ra trong tích tắc vừa rồi?
Hơn nữa, tên Mạc Phàm này quả thực âm hiểm đến cực điểm.
Gã đã giải trừ Linh Cảnh Phong Ấn được một lúc, nếu không bị thương thì hoàn toàn có thể đánh trả, đánh cho Damon một trận trở tay không kịp, nói không chừng còn có thể hạ gục được pháp sư Quang hệ Siêu giai như Damon.
Nhưng Mạc Phàm không động thủ, cứ để cho Damon cùng đám thuộc hạ tùy ý công kích, đợi đến khi mình đưa Thủy Nguyên Tinh cho Ngô Khổ mới xuất hiện để cướp giật.
Rất nhiều khi, những chuyện tưởng chừng không thể xảy ra lại bắt nguồn từ một sai sót nhỏ hay một bất ngờ không đáng kể, nhưng hậu quả thì lại vô cùng nghiêm trọng.
“Thiên hỏa của hắn không phá được viên nguyên tinh này đâu, đại ca cứ việc yên tâm, xin Vũ Thiên Sư cũng cứ yên tâm.” Lãnh Hổ nói.
Phá hủy?
Mạc Phàm không có ý định phá hủy.
Nếu Ngô Khổ có quá nhiều người bảo vệ thì mình cứ mang viên Thủy Nguyên Tinh này cao chạy xa bay là được rồi. Sau đó nghĩ cách ngăn nước ở Nhiệt Hà cùng những dòng sông trên dãy núi kia, chẳng mấy chốc mưa sẽ ngừng sau vài ngày.
Làm như vậy, dù Ngô Khổ có chạy thoát thì cũng đủ để người dân nơi đây tỉnh táo lại, làm rõ kẻ địch mà họ sắp phải đối mặt không phải là quân liên bang, mà là hải yêu cùng Hắc Giáo Đình.
“Vậy thì giết hắn, lấy lại Thủy Nguyên Tinh!” Ngô Khổ tức giận nói.
Ngô Khổ thực sự muốn phát điên.
Trước đó, hắn đã nghe mấy vị cao tầng nói Mạc Phàm chính là khắc tinh tối thượng của Hắc Giáo Đình, chuyên phá hoại đủ mọi chuyện mà mạng lại dai hơn cả gián.
Lúc đó, Ngô Khổ chỉ cười mà không nói gì.
Hắn hủy diệt cả Bác Thành, chẳng lẽ muốn một tên Mạc Phàm nho nhỏ phải chết lại là chuyện khó sao?
Nhưng hiện tại, Ngô Khổ đã cảm nhận sâu sắc sự đáng ghét của gã này rồi.
Mưa nhân tạo cái gì, hiện tại Ngô Khổ không còn tâm tư nào nữa.
Hắn chỉ muốn Mạc Phàm phải chết ngay lập tức!
“Đại ca, làm thế nào mà tên này lại thoát khỏi đòn tấn công như vậy?” Lãnh Hổ nghi ngờ hỏi.
Sắc mặt Bạch Báo cũng không tốt.
Bây giờ chuyện gì Ngô Khổ cũng đổ lên đầu mình. Trước đó Bạch Báo vẫn kiên trì muốn từ từ mài chết Mạc Phàm, nhưng hiện tại hắn bắt đầu bực bội rồi.
“Giả như ngay cả pháp sư Quang hệ Siêu giai như Damon cũng không có tác dụng với hắn, thì đại khái là do siêu nhiên lực Ám Ảnh hệ của hắn.” Bạch Báo gượng gạo giải thích.
Nổi giận thì nổi giận, nhưng hắn cảm thấy mình đã quá coi thường kẻ địch này rồi.
“Siêu nhiên lực có thể lợi hại như vậy sao?” Lãnh Hổ có chút há hốc mồm.
“Không phải ngươi đã thấy Linh Cảnh Phong Ấn của ta rồi sao?” Bạch Báo nói.
Ma pháp Băng hệ mang thuộc tính phong ấn rất mạnh, nhưng cũng tồn tại một vấn đề là băng sẽ ngăn cản những ma pháp khác tấn công. Phong ấn kẻ địch cũng đồng nghĩa với việc cho kẻ địch một lớp bảo vệ cứng rắn.
Sau khi Bạch Báo lĩnh ngộ được siêu nhiên lực thì đã khắc phục được vấn đề này, điều này làm cho hắn trở thành nhân vật mà tất cả các đoàn đội Siêu giai đều phải tranh giành.
“Nhưng Linh Cảnh Phong Ấn của ta tiêu hao rất lớn, ta cũng không thể nào liên tục sử dụng bản lĩnh đặc thù này được.” Bạch Báo nói.
Nếu siêu nhiên lực không có hạn chế thì chẳng phải là vô địch thiên hạ sao, mấy ngàn vạn pháp sư từ Siêu giai trở xuống cũng không thắng nổi một siêu nhiên lực giả.
“Đại ca, thương thế của em đã khá hơn một chút, để em ra tay cùng Damon, còn anh khống chế từ xa. Không thể để tên này làm xằng làm bậy trong khu đóng quân của chúng ta được.” Lãnh Hổ hoạt động cánh tay của mình một chút.
Vết bỏng do Thiên hỏa gây ra đau đớn đến mức ảnh hưởng tới khả năng chiến đấu của hắn.
“Để Khôi Bái cùng tới, ba người vây công hắn. Ta sẽ điều động mấy đội tinh nhuệ tới đây, tiến hành quần pháp áp chế.” Bạch Báo đã trở nên nghiêm túc.
Nếu không nhanh chóng để mưa rơi xuống, Đại thủ lĩnh nhất định sẽ nổi giận.
Đáng tiếc là chỉ huy Cook bị giết quá sớm, có hắn ở đây, tên kia dù có bản lĩnh mạnh hơn cũng không thi triển ra được. Trước mắt, toàn bộ binh sĩ ở nơi đóng quân đều đang đối phó với Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn hoặc ở trên chiến trường chính, khu vực của bọn họ quả thực không có bao nhiêu pháp sư Tâm Linh hệ cùng pháp sư Âm hệ có tu vi cao.
Cũng không phải là hoàn toàn không có, chỉ là pháp sư Tâm Linh hệ và pháp sư Âm hệ từ Cao giai trở xuống rất nhanh sẽ bị khóa chặt dưới siêu nhiên lực Ám Ảnh của đối phương. Triển khai được vài ma pháp đã bị đối phương trảm sát, ý nghĩa không lớn.
“Gọi Khô Hoàng trở về.” Ngô Khổ nói với Bạch Báo.
“Cô ta đang đối phó với chủ tướng của Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn.” Bạch Báo nói.
Nhắc tới cũng kỳ lạ, vốn dĩ Khô Hoàng đối phó với cường địch chưa bao giờ tốn thời gian quá lâu, nhưng lần này giống như từ đầu đến cuối không bắt được nhân vật trọng yếu của đối phương. Lẽ nào đã gặp phải nhân vật khó nhằn của quân liên bang?
“Ngươi cảm thấy đám ưng mã như ruồi bọ kia quan trọng, hay là Thánh Vũ quan trọng?” Ngô Khổ hỏi ngược lại.
Bạch Báo suy nghĩ một chút.
Xác thực, nếu không có Thánh Vũ, rất nhiều nhân viên chính quyền vốn đang do dự chắc chắn sẽ lạnh nhạt. Trận chiến dịch này vô cùng quan trọng, nếu bọn họ thua sẽ bị đuổi tới bờ bên kia của Nhiệt Hà, chỉ có thể tử thủ ở Bán Lĩnh Sơn Thành làm căn cứ. Quân liên bang tới thảo phạt cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn rất phiền phức, chỉ hận không thể khiến toàn bộ khu đóng quân tán loạn.
“Được, để tôi gọi Khô Hoàng trở về.” Bạch Báo gắng hết sức gật đầu.
Bạch Báo cảm thấy gọi Khô Hoàng trở về đối phó Mạc Phàm thực ra có chút dùng dao mổ trâu để giết gà. Nếu cho bọn họ thêm một ít thời gian nữa, họ cũng sẽ giết được Mạc Phàm.
Nhưng để Thánh Vũ trở lại, cũng đành để Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn sống lâu thêm một chút nữa.
…
Bầu trời hỗn loạn tưng bừng, bão táp nguyên tố vừa mới lặng yên để tầng mây trở về màu xám, nhưng một hồi lôi pháp kéo tới lại biến nó thành màu xanh xám.
Ưng Mã Kỵ Binh Đoàn qua lại giữa những đám mây trắng xám, bọn họ tử thương cực kỳ nặng nề, đặc biệt là những ưng mã tướng lĩnh khá cao cấp, từng người bọn họ như bị một ác ma đáng sợ nào đó nhìn chằm chằm.
Mỗi khi họ tập trung vào những kẻ địch khác, một chiếc hắc trảo sẽ hạ xuống cướp lấy tính mạng của họ.
Đã có vài tướng lĩnh chết vì hắc trảo, nhưng đến bây giờ bọn họ vẫn không biết chủ nhân của nó là ai.
Là ma pháp hắc ám hay là một loại sinh vật đáng sợ nào đó?
Trên một đám lôi vân, Triệu Mãn Duyên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hít một hơi thật sâu nhưng toàn là mùi máu tươi nồng nặc. Cách đây không lâu, vài ám ảnh kỵ binh trưởng hộ tống hắn đã tan xương nát thịt.
“Thêm một hai lần nữa thì tôi cũng không chịu nổi đâu.” Triệu Mãn Duyên nói với vị Quân Ty Viễn Ưng Duệ Nhãn.
“Hình như... hình như nó đi rồi.” Viễn Ưng Duệ Nhãn nhỏ giọng, như trút được gánh nặng.