Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2429: CHƯƠNG 2363: TRẢM LIỆT KIẾM TYRFING

Cuối cùng thì Saga cũng đã ra tay.

Điều Saga khao khát đương nhiên là tất cả những kẻ xung quanh cút hết đi, để nàng được một chọi một với Mạc Phàm.

Nhưng điều đó đã không thành hiện thực, bởi đây là chiến trường.

Nói ra thì điều này không công bằng với Mạc Phàm, nhưng trên thế giới này vốn dĩ đã không có sự công bằng.

Saga không di chuyển, cũng không điều chỉnh góc độ, đôi môi nàng khẽ mấp máy như đang thì thầm một loại văn tự cổ xưa nào đó.

Điều kinh người nhất chính là trước mặt Saga thật sự xuất hiện một quyển sách.

Quyển cổ thư có bìa đen, những trang văn tự bên trên đều tỏa ra hắc khí xen lẫn ngân quang thần bí, được khảm vào bìa sách, lơ lửng ngay trước mặt Saga.

Nếu như Chỉ huy Cook có hình tượng hoàn toàn khớp với một nhạc trưởng, dùng ma pháp như đang trình diễn cho khán giả trong nhà hát, thì Saga đứng trước quyển sách lơ lửng, miệng thì thầm những văn tự bên trong lại càng giống một học sinh ưu tú đang diễn cảm trên bục giảng.

Trang phục sạch sẽ, dáng vẻ đoan trang, thanh tú.

Đương nhiên, hành động này của Saga không chỉ đơn thuần là đọc sách.

Đó là một quyển tà thư.

Thực tế, Saga giống như một nữ phù thủy châu Âu thời cổ đại, việc niệm chú thực ra là đang kêu gọi ma vật.

Thiếu nữ bị tà thư đầu độc, hai mắt vô hồn chìm đắm vào những câu chữ đầy ma lực, đến khi tỉnh táo trở lại thì thứ bên trong tà thư đã bò ra ngoài.

Ở phía bên kia, Mạc Phàm không để tâm đến hành vi của Saga.

Thậm chí hắn còn nghĩ Saga là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, nàng không thể chấp nhận có kẻ khác nhúng tay vào trận chiến, cho nên mới giúp mình giải quyết những kẻ kia, rồi sau đó sẽ cùng mình quyết một trận oanh liệt.

Đáng tiếc, Saga đẹp như một thiếu nữ tinh linh trong thế giới 2D, nhưng hành vi lại chẳng giống 2D chút nào.

Saga muốn ra tay thì sẽ ra tay, mặc kệ đối phương đang giao chiến hay vẫn còn một mình, hoặc là đối phương có thiên quân vạn mã.

Tà thư này đại khái là một loại nguyền rủa nào đó. Khi toàn bộ một trang văn tự phát ra thứ ánh sáng màu bạc quỷ dị, dường như những tinh ngấn trong nguyên tố được nối liền với nhau, sinh ra một nguồn năng lượng khổng lồ.

Một chiếc móng vuốt đen ngòm khổng lồ xuất hiện không một dấu hiệu báo trước ngay sau lưng Mạc Phàm, móng tay sắc nhọn thậm chí sắp đâm vào gáy hắn.

Mạc Phàm phản ứng cực nhanh, vội né tránh, móng vuốt đen lập tức chuyển hướng, nhắm thẳng vào yết hầu của hắn.

Miệng thì nói muốn đánh ngất mình rồi đưa ra khỏi nơi này, nhưng rõ ràng Saga đang điều khiển ma vật này để bẻ gãy cổ mình!

Viêm Kiếm!

Sau khi Mạc Phàm kéo dãn khoảng cách, hắn giơ cao tay phải lên.

Ngọn lửa hừng hực bùng lên, nhanh chóng ngưng tụ thành một cây liệt diễm ma chùy dày nặng.

Nói là kiếm vậy thôi, chứ chính Mạc Phàm cũng không hiểu tại sao khi khống chế hình dạng, nó lại biến thành một cây búa.

Có lẽ là vì búa thì thích hợp để ném hơn, Mạc Phàm hoàn toàn không có ý định dùng kiếm.

Hỏa chùy lao xuống, mục tiêu không phải là móng vuốt đen, mà là Saga đang trắng trợn đọc tà thư ở cách đó không xa.

Hiện tại Mạc Phàm không rõ Saga đang dùng ma pháp gì, là nguyền rủa, triệu hoán, hay một loại cấm thuật nào đó, nhưng nếu nàng đang thức tỉnh ma vật trong tà thư, thì cứ trực tiếp tấn công nữ phù thủy Saga là không có vấn đề gì.

Liệt diễm chiến chùy bổ xuống, Saga vừa ngẩng đầu, thân pháp mềm mại cực kỳ, liên tục linh xảo nhảy lùi về sau, không một chút hoảng hốt mà còn mang theo vài phần tao nhã.

Quyển tà thư kia đã khép lại, lượn lờ xung quanh Saga. Sau khi lùi đủ khoảng cách, nàng khẽ điểm ngón tay, tà thư lại xuất hiện trước mặt và tự động mở ra.

“Tăng Thêm!”

Mạc Phàm không chút lưu tình, ngay lúc Saga định đọc nội dung bên trong tà thư, hắn đã lợi dụng dịch chuyển tức thời để áp sát.

Lần này, trong tay Mạc Phàm đã cầm một thanh kiếm, là kiếp viêm trọng kiếm được ngưng tụ từ thiên kiếp ma hỏa. Hắn nắm chặt bằng hai tay, giơ lên cao, ngọn lửa hừng hực như muốn vẽ ra một vầng trăng tròn.

“Trong sách của em cũng có một thanh kiếm, hy vọng thầy sẽ thích nó.” Lần này Saga không lùi lại, trên mặt nàng nở một nụ cười cực kỳ tự tin.

Saga từ từ lật sang một trang khác, bên trên không còn là những hàng văn tự màu bạc quỷ dị nữa, mà là hình ảnh một thanh kiếm đen tuyền nằm ngược trên trang sách, mũi kiếm và chuôi kiếm thậm chí còn đâm xuyên ra khỏi trang giấy.

“Trảm Liệt Kiếm Tyrfing!”

Saga đọc lên cái tên của thanh kiếm. Thanh kiếm trong tà thư như được triệu hồi, thân kiếm rực lên như lửa trong lò, chỉ trong chốc lát đã bay ra khỏi sách.

Kiếp viêm trọng kiếm của Mạc Phàm chém về phía Saga.

Cũng đúng lúc đó, trảm liệt kiếm Tyrfing nằm ngang trên đỉnh đầu Saga, va chạm với kiếp viêm trọng kiếm của Mạc Phàm.

“Coong!”

Một tiếng kim loại va chạm nặng nề vang lên. Trảm liệt kiếm Tyrfing được làm từ kim loại thật, ma hỏa lấp lóe bên ngoài càng làm tăng thêm hiệu quả cho nó.

Còn kiếp viêm trọng kiếm của Mạc Phàm chỉ được ngưng tụ từ nguyên tố ma pháp, về mặt sức mạnh không cách nào so được với một thanh trảm liệt kiếm chân thực.

Cú va chạm này khiến toàn bộ hỏa diễm trên liệt diễm trọng kiếm của Mạc Phàm vỡ tan, hóa thành một đống lửa rơi vãi xuống đất. Trong khi đó, trảm liệt kiếm Tyrfing vẫn lơ lửng trên đầu Saga, thân kiếm đen tuyền bốc hỏa khẽ rung lên, phát ra những âm thanh sắc lẻm đầy đắc ý, tựa như đang khinh bỉ cười nhạo.

Vũ khí trong tay tan nát hoàn toàn, điều này khiến Mạc Phàm không khỏi sững người tại chỗ.

Trọng kiếm được ngưng tụ từ thiên hỏa, nói tan là tan.

Rốt cuộc thanh tà kiếm mà Saga triệu hồi ra là thứ gì? Quan trọng hơn là, trảm liệt kiếm Tyrfing còn giống như một sinh vật sống đang cười nhạo mình.

“Thầy à, đây là một trong những ma kiếm nổi danh nhất thế giới, nó sở hữu linh hồn, có thể một mình bay lượn trên chiến trường để giết địch, cho nên thầy phải cẩn thận đấy.” Saga vẫn là một học sinh lễ phép, trước khi chém Mạc Phàm còn không quên giới thiệu.

Quả nhiên, thanh kiếm kia tự động di chuyển.

Không cần Saga điều khiển, thanh tà kiếm đen tuyền ma sát không khí tạo ra một tia lửa chói mắt, nhanh như chớp và đột ngột chém về phía Mạc Phàm.

Mạc Phàm kinh hãi biến sắc, vội vàng nhảy lên không trung để né tránh.

Nhưng một giây sau, thanh kiếm đột ngột dừng lại, sau khi phát ra tiếng cười trào phúng, nó lại chém tới theo một quỹ đạo quỷ dị. Mạc Phàm đang ở trên không trung không biết nên dùng kỹ năng gì để chống đỡ, chỉ có thể dùng ý chí sắt thép hóa thành tường chắn.

“Xoẹt!”

Ý chí sắt thép, ý niệm thành thuẫn.

Mạc Phàm từng dùng bản lĩnh này để ngăn cản ma pháp siêu giai, nhưng trảm liệt kiếm Tyrfing chém sắt như chém bùn, ý niệm sắt thép trước mặt nó chẳng khác nào không khí, không chút trở ngại nào mà chém thẳng về phía cánh tay Mạc Phàm.

Mũi kiếm rạch một đường từ sau vai xuống cánh tay Mạc Phàm, tạo thành một vết thương dài và hẹp, máu tươi tuôn ra.

Máu điên cuồng chảy xuống, vết thương nóng rát. Nếu sâu thêm một chút nữa, xương cánh tay của hắn đã bị chặt đứt như một cành cây khô.

Mạc Phàm hít vào một hơi khí lạnh, cả cánh tay hắn đã nhuốm đầy máu tươi.

Nhưng Saga vẫn còn nương tay, bởi vì một kiếm này hoàn toàn có thể chém đứt cả bả vai và cánh tay phải của hắn.

*

Ghi chú: TYRFING - THANH KIẾM BỊ NGUYỀN RỦA

Tyrfing là một thanh kiếm báu vật trong thần thoại Bắc Âu, nhưng nó cũng mang đến tai ương và bi kịch.

Câu chuyện bắt đầu với Svafrlami - vua của Gardariki, cháu nội của Odin. Hắn đã lừa bắt được hai người lùn (Dwarf): Dvalinn và Durin. Hắn giam cầm họ, bắt họ phải rèn cho hắn một thanh kiếm có thể cắt xuyên sắt đá dễ như cắt giấy. Để bảo toàn tính mạng, hai người lùn chấp nhận, nhưng họ đã bí mật yểm lên thanh kiếm một lời nguyền: Mỗi lần rút ra khỏi vỏ, thanh kiếm phải được nếm máu người, chính nó sẽ kết liễu cuộc đời Svafrlami, và nó sẽ là nguyên nhân gây ra ba cái chết bi kịch.

Không lâu sau, một chiến binh điên cuồng (berserker) tên là Arngrim đến thách đấu với Svafrlami. Trong trận chiến, Tyrfing đã chém xuyên qua khiên của Arngrim, nhưng Arngrim nhờ đó tóm được cổ tay của Svafrlami, đoạt lấy Tyrfing và giết chết Svafrlami.

Sau khi Arngrim qua đời, thanh kiếm được truyền lại cho con cả của ông là Angantyr. Angantyr và mười một người em trong một lần đi hỏi cưới vợ đã đụng độ một chiến binh Thụy Điển tên Hjalmar. Dù công chúa đã chọn Hjalmar, nhưng Angantyr vẫn kéo đàn em đến phá tiệc. Kết quả là trong trận tay đôi, Angantyr chết dưới tay Hjalmar, nhưng bản thân Hjalmar cũng chết ngay sau đó do trọng thương - đây chính là cái chết bi kịch đầu tiên.

Một thời gian sau, con gái của Angantyr là Hervor, một nữ chiến binh (Shield-maiden), đã đến đòi lại thanh kiếm của cha. Trong cuộc hành trình, cô đã kết hôn với hoàng tử Hofund và có hai cậu con trai là Heidrek và Angantyr (thứ hai). Một lần cha mẹ đi vắng, Heidrek đã khoe với em trai thanh kiếm Tyrfing, và một khi đã rút khỏi vỏ, nó phải được nếm máu - và Angantyr (thứ hai) đã chết dưới lưỡi kiếm của anh trai mình. Đây là bi kịch thứ hai.

Nhiều năm sau, Heidrek mang theo thanh kiếm chu du thiên hạ. Ông kết bạn với tám tên thổ dân, nhưng bị chúng phản bội và bị giết chết trong lúc đang ngủ bởi chính Tyrfing - đây là bi kịch thứ ba. Con trai của Heidrek - Angantyr (thứ ba) đã trả thù cho cha và lấy lại thanh kiếm.

Sau này, Angantyr (thứ ba) có tranh chấp với một người em họ thuộc tộc Huns, gây ra cuộc chiến giữa người Goth và người Huns. Tuy bị áp đảo về quân số, nhưng nhờ có Tyrfing, Angantyr (thứ ba) đã giết được tướng địch, chấm dứt cuộc chiến.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!