Sau khi điều chỉnh xong, Mạc Phàm ở lại thành Fahrenheit gần nửa tháng.
Cũng không phải hắn mê mẩn mấy em chân dài Nam Mỹ, mà là để học kỹ năng sao chép của Hệ Hỗn Độn.
Kỹ xảo này đối với Mạc Phàm cực kỳ quan trọng, có thể phát huy ma pháp hủy diệt đến mức tận cùng.
Hơn nữa, với một pháp sư bạo lực như hắn, Hệ Hỗn Độn không chỉ dùng để biểu diễn vài ảo thuật ma huyễn, mà chủ yếu là để tăng cường sức mạnh.
Để bạo lực càng thêm bạo lực, ai không phục thì giẫm chết kẻ đó.
Ngồi trên máy bay đặc phái của Chúc Mông, Mạc Phàm phát hiện làm nghị viên ma pháp thực ra cũng rất thoải mái, ít nhất đi đâu cũng có máy bay riêng đưa đón.
“Thưa các ngài, chúng ta đi đâu ạ?”
“Về Thượng Hải trước đi.”
“Thượng Hải có quản chế không lưu, trực thăng của chúng ta... nhưng với thân phận của các ngài thì bên quản lý sẽ linh động sắp xếp thôi ạ.”
“Được, bác tài, tôi gửi định vị, lát nữa đưa chúng tôi xuống thẳng chỗ đó nhé.”
“Vâng ạ.”
*
Khu Tĩnh An, những hàng ngô đồng hai bên đường bắt đầu ngả vàng, những chiếc lá hình sao vàng nhạt lấp ló sau mái hiên của những ngôi nhà cổ từ thời Dân quốc.
Gió vừa thổi, lá cây bị cuốn lên mái hiên rồi lại rơi xuống đất, lúc thì bay lượn trên vỉa hè, lúc thì lay động theo cơn gió thu.
“Đây là một quán ăn lâu đời, cậu tin tớ đi, ăn ngon tuyệt đối! Mỗi ngày tớ đều phải ăn kiêng giảm béo, nào là phối hợp dinh dưỡng, cứ nghĩ đến món salad là đã muốn nôn rồi. Vẫn là tôm hùm đất, thịt bò nướng, ốc sốt cay ngon hơn nhiều!” Ngải Đồ Đồ vừa nhảy chân sáo vừa lôi kéo Mục Nô Kiều.
Là một kẻ sành ăn chính hiệu, chỉ cần nhắc đến những món này là mắt Ngải Đồ Đồ đã sáng rực lên.
Nếu không phải lúc trước bị con yêu nữ nhà họ Lục chọc cho tức điên, Ngải Đồ Đồ còn lâu mới ăn mấy thứ khó nuốt kia.
“Đồ Đồ, tớ không ăn cay được nhiều đâu.” Mục Nô Kiều nói.
Mục Nô Kiều đang mặc một chiếc váy mùa thu, viền váy để lộ đôi chân thon thả, kết hợp với đôi giày da công chúa màu rêu sẫm. Trang phục này làm cô không còn vẻ đoan trang lạnh lùng như khi mang giày cao gót ngày thường, trông gần gũi và bình dị lạ thường, hệt như một cô chị hàng xóm xinh đẹp dịu dàng.
Bởi vì đây là một quán ăn ven đường, đôi khi trong quán hết chỗ phải ngồi ngoài hẻm nhỏ, nên ăn mặc quá cầu kỳ sẽ không phù hợp.
Vù!
Bỗng nhiên, tiếng động cơ rít lên, cuốn tung lá cây ven đường.
Một chiếc xe thể thao Miami màu xanh lam cực kỳ khoa trương chạy qua con phố nhỏ, khiến mọi người phải trầm trồ thán phục.
Nhưng dường như chủ xe đã thấy bóng lưng yêu kiều của Mục Nô Kiều, liền đạp mạnh chân ga, đỗ ngay trước mặt cô và Ngải Đồ Đồ.
“Yo, mỹ nữ... Ái chà, đây không phải Mục Nô Kiều sao?” Chủ xe vốn định đến bắt chuyện làm quen, nào ngờ lại gặp người quen.
“Lục Chính Tân, anh có việc gì thì đi đi, đừng làm phiền chúng tôi.” Ngải Đồ Đồ vừa thấy người này, liền bực bội dậm chân.
Cũng tại con yêu nữ chết bằm nhà họ Lục nói cô mập như heo.
“Ngải Đồ Đồ, tôi có nói chuyện với cô đâu. Nô Kiều, em định đi đâu à, có muốn anh cho đi nhờ một đoạn không? Anh vừa mới lấy xe từ bên Đức về, hôm nay đi thử xe, nếu có thể đi cùng một mỹ nữ như em thì còn gì bằng.” Lục Chính Tân không chút khách sáo, trực tiếp xuống xe mời.
Cửa xe mở lật lên, gầm xe vốn đã sát mặt đất trông rất ấn tượng, khoảnh khắc cửa xe mở ra càng khiến người qua đường thi nhau chụp ảnh.
“Không cần đâu, chúng tôi đến quán bên kia, chỉ cách vài bước chân thôi.” Mục Nô Kiều vẫn giữ lễ tiết, khéo léo từ chối Lục Chính Tân.
“A, trùng hợp vậy, anh cũng đến đó, hahaha! Anh thích nhất là lái xế cưng đi ăn vặt vỉa hè. Cùng đi thôi, anh đã cố ý bảo chủ quán giữ lại một chỗ rồi.” Lục Chính Tân vui mừng nói.
Ngải Đồ Đồ và Mục Nô Kiều tỏ vẻ không tình nguyện lắm.
Nhưng khi đến quán, họ phát hiện bên trong đã chật kín người, chỉ còn lại duy nhất chỗ mà Lục Chính Tân đã đặt.
“Hừ, ăn thì ăn, anh mời, tôi ăn cho anh sạt nghiệp!” Ngải Đồ Đồ đồng ý.
“Cứ việc gọi món. Để tôi gọi em gái tới, nghe nói hai người quan hệ không tệ.” Lục Chính Tân cười nói.
“Gọi đi, anh gọi con yêu nữ chết bằm đó đến đây cho tôi! Nếu cô ta không tới, tôi lấy sốt cay này bôi vào mắt anh!” Ngải Đồ Đồ dậm chân, hoàn toàn không sợ chuyện bé xé ra to.
Lục Chính Tân gọi điện thoại.
Chưa đợi tôm hùm hấp được bưng ra, một chiếc Ferrari màu đỏ đã lao như bay tới. Một cô gái cao gầy, lạnh lùng quyến rũ mang giày pha lê bước xuống, tháo kính râm, buộc tóc cao lên, để lộ chiếc cổ trắng như tuyết, trông lộng lẫy rạng rỡ, cực kỳ nổi bật.
“Vừa nghe con mập nào đó réo tên mình là tôi phải tự mình đến xem. Cũng lạ thật, ngày nào cô cũng đi cùng Mục đại tiểu thư, vóc dáng người ta đến con gái nhìn còn mê, sao Ngải Đồ Đồ cô lại không biết xấu hổ chút nào vậy, còn định tiếp tục thế này à?” Lục Khinh Diêu đi như catwalk tới, chưa ngồi xuống đã bắt đầu châm chọc Ngải Đồ Đồ.
Ngải Đồ Đồ vừa nghe vậy, bao nhiêu câu từ chuẩn bị sẵn để ra đòn phủ đầu đều bị chặn họng.
“Hiếm thấy nha, Mục Nô Kiều cũng ăn đồ dầu mỡ à, tôi còn tưởng cô chỉ uống sương mai thôi đấy.” Lục Khinh Diêu nói tiếp.
Mục Nô Kiều không đáp lời.
Cô biết mấy người này đến chẳng có ý tốt gì, chỉ không hiểu sao Ngải Đồ Đồ lại dại dột đi ăn uống với họ, thế này chẳng phải tự dưng chuốc lấy bực mình, để người ta mang ra làm trò tiêu khiển hay sao.
“Khinh Diêu, lát nữa em dẫn Ngải Đồ Đồ đi trải nghiệm xe mới của em, dạo quanh một vòng nhé. Anh với Nô Kiều có hẹn rồi, đi xa một chút hít thở không khí trong lành trên núi. Anh có mua một căn biệt thự trên đó, tiện thể tham quan luôn.” Lục Chính Tân khoe khoang một cách trắng trợn.
Bây giờ theo kế hoạch căn cứ, giá nhà đất tăng vọt, muốn mua được biệt thự trên núi không phải cứ có tiền là được... Đương nhiên, nhân vật chính hôm nay là chiếc xe của hắn, chiếc xe này còn đắt hơn cả một căn biệt thự.
Phành phạch... phành phạch... phành phạch...
Đúng lúc này, không biết từ đâu truyền đến tiếng ầm ầm, ngày một gần hơn.
“Xe cùi nào thế, tiếng động cơ như máy cày mà cũng dám chạy ra đường à?” Lục Chính Tân lập tức mắng.
Rất nhiều thanh niên vô vị lúc nào cũng thích nẹt pô ầm ĩ, thực chất chỉ làm phiền dân chơi xe. Mà thứ tiếng gầm rú đó đúng là đồ nhà quê, làm sao so được với xe của Lục Chính Tân hắn.
Phành phạch... phành phạch... phành phạch...
Âm thanh càng lúc càng gần, thậm chí còn có cảm giác chấn động màng nhĩ.
“Wow!”
“Ai vậy, ai mà dám lái máy bay trong nội thành thế?”
“Mau nhìn lên trời kìa! Mau nhìn kìa!”
Lúc này, những người qua đường đang chụp ảnh xe sang đều đồng loạt chĩa camera lên bầu trời.
Một cơn cuồng phong bắt đầu ập xuống, tiếng ầm ầm đã ở rất gần, hơn nữa còn truyền đến từ ngay trên đầu.
Lục Chính Tân ngó đầu qua cửa sổ, vừa ngẩng lên thì suýt nữa hóa đá.
Hắn thấy một chiếc trực thăng toàn thân phủ màu bạc đang lơ lửng trên con phố, bay rất thấp, cánh quạt khổng lồ trông như có thể gọt phăng mấy tòa nhà thấp tầng xung quanh bất cứ lúc nào.
“Ông chủ, cho bảy cân tôm hùm đất, bỏ đầu nhé! Tôi xuống ngay đây!”
Trên trực thăng, một giọng nam hào sảng vang lên, vì để át đi tiếng cánh quạt mà phải gào rất to, cả con phố đều nghe thấy rõ.
Ngay cả ông chủ quán mập mạp cũng há hốc mồm.
Ngày hôm nay có hai chiếc siêu xe đến ăn tôm hùm của ông đã là chuyện khoa trương lắm rồi.
Nhưng lái cả trực thăng đến gọi món giữa không trung thì đúng là lần đầu tiên ông thấy
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ