Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2446: CHƯƠNG 2380: MẶT CÔ KHÔNG ĐỦ LỚN

Tinh Hải Thiên Mạch bán thành phẩm có xác suất 10% đưa một Pháp sư Cao Giai đỉnh phong trở thành Pháp sư Siêu Giai.

Nếu là thành phẩm, còn phải xem phẩm chất.

Tỷ lệ thành công dao động từ 30% đến 60%.

Cường giả cấp Siêu Giai, bất kể là quốc gia hay các thế lực lớn đều ra sức tranh đoạt.

Phải biết rằng, một thế lực có thể được gọi là thế gia trong nước thì đều phải có một Pháp sư Siêu Giai tọa trấn, cũng có thể nói, một Siêu Giai Pháp sư là có thể sáng lập nên cả một thế gia.

Một ủy thác cấp châu Á mà phần thưởng trả trước đã là một viên Tinh Hải Thiên Mạch bán thành phẩm, đủ để thu hút vô số cao thủ khắp châu lục, chưa kể còn có cả các Liệp Vương.

Người đưa ra ủy thác lần này tuyệt đối là một phú hào ở châu Á, có thể nói mấy chục năm rồi chưa thấy ai chơi lớn đến mức này.

Mạc Phàm cũng cực kỳ tò mò, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến vị phú hào này phải tập hợp những cao thủ thợ săn hàng đầu châu Á, chẳng lẽ thật sự là đi săn Đế Vương?

Khả năng này không lớn, cấp Đế Vương vượt xa ngoài sức tưởng tượng, dù có tập hợp nhiều cao thủ như vậy cũng không đủ để Đế Vương hành hạ tới chết trong mấy phút. Mạc Phàm lắc đầu.

Không thể nào là cấp Đế Vương.

Đế Vương mạnh đến mức vô lý, bất kể là Hắc Long Đại Đế phá nát thiên địa cùng vị diện không gian, hay Trảm Không, Khufu, Đại Thiên Sứ Thánh Thành, bọn họ đều mạnh đến mức Mạc Phàm cảm thấy đến tận bây giờ mình vẫn không tài nào chạm tới được.

Mạc Phàm vốn tưởng rằng chỉ được nghỉ ngơi trong nước hai ngày rồi lại phải xa nhà, ai ngờ Linh Linh lại báo cho hắn biết, điểm tập kết của các thợ săn tham gia ủy thác lại ở ngay tại Ma Đô - Thượng Hải.

Chẳng trách Linh Linh lại dụ dỗ lôi kéo.

Treo giải thưởng lớn, lại ở ngay trong tầm tay, không ăn thì quá phí.

Tới gần Côn Sơn.

Nơi này là một khu chợ ma pháp, tuy quy mô chỉ như một trấn nhỏ nhưng lại cực kỳ phồn hoa.

Việc kiến tạo khu căn cứ Ma Đô đã khiến rất nhiều khu chợ từ khắp nơi tụ tập về đây, hình thành nên những trấn ma pháp rất đặc trưng.

Nào là trấn Phong, trấn Hỏa, trấn Thủy... cùng với những khu chợ ma pháp chuyên giao dịch các loại vật phẩm ma pháp kỳ quái.

Chợ Côn Sơn, một biệt viện tư nhân.

Cửa sắt kiểu Âu với hoa văn Mạn Đà La tinh xảo, mang theo biển số nhà to lớn.

Mạc Phàm không nhìn kỹ, lái xe thẳng vào bên trong.

Hai bên là những thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, xanh mướt đẹp mắt, khiến người ta cảm thấy thư thái.

Đi qua một đài phun nước, hắn đến trước một tòa kiến trúc được mô phỏng theo biệt thự lâu đài châu Âu. Có rất nhiều siêu xe đang đậu ở đó như một buổi triển lãm vậy, dường như có người trông coi riêng, dù đậu ngoài trời nhưng cũng không dính một hạt bụi.

Mạc Phàm tùy ý liếc qua, chợt thấy chiếc xe Miami màu lam quen thuộc.

"Nơi này là của Lục gia à?" Mạc Phàm hỏi một câu.

"Anh tới rồi à?" Linh Linh nói.

Lúc này, từ trên cầu thang có một cô gái mặc váy dạ hội diễm lệ bước xuống, tao nhã nhấc váy lên như đang hoan nghênh.

Khi thấy Mạc Phàm, cô ta lộ ra vài phần kinh ngạc, rồi lại mỉm cười, lướt qua Mạc Phàm, trịnh trọng nghênh tiếp mấy người đàn ông dáng vẻ hiên ngang ở phía sau hắn.

Mạc Phàm nhìn lại phía sau, thấy một chiếc Jaguar màu đen, có mấy gã ăn mặc theo phong cách Trung Đông đang đi tới.

"Mấy vị khách quý từ phương xa tới đây, Lục Khinh Diêu tôi được đón tiếp mấy vị thật là niềm vinh hạnh, cũng là vinh quang vô thượng cho Lục gia chúng tôi. Mời các vị theo tôi vào đại sảnh, chúng tôi đã chuẩn bị tiệc rượu để đón gió tẩy trần cho các vị." Lục Khinh Diêu cười, ánh mắt lúng liếng, quyến rũ chết người.

Mấy gã người Trung Đông từ lúc đến đều giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng khi thấy Lục Khinh Diêu như vậy thì cũng nở nụ cười, lồng ngực không tự chủ được mà ưỡn lên.

"Cầm cẩn thận, để nhẹ nhàng thôi, đừng làm hỏng thiết bị của tôi." một gã mặc áo trắng khoác áo choàng, đầu quấn khăn lên tiếng.

Mạc Phàm đứng đó, ngẩn người nói.

Tình huống gì đây, mình cũng đến dự tiệc mà, đâu phải người gác cổng.

"Xin lỗi, xin lỗi, vị này không phải người gác cổng, cũng là khách của chúng tôi. Tiểu Đông, đừng lau mấy chiếc xe cũ kia nữa, không thấy khách tới sao, lại đây xách hành lý đi." Lục Khinh Diêu vội vàng giải thích.

"Không phải người gác cổng, nhưng trông rất giống." gã đầu quấn khăn trắng nói, chẳng hề cảm thấy áy náy vì câu nói vừa rồi.

"Mặt mày gợi đòn thật." Mạc Phàm không chút khách khí đáp lại.

"Cậu nói cái gì? Cậu có biết tôi là ai không?" gã kia lập tức nổi giận, trừng mắt nhìn Mạc Phàm.

"Nếu đã đến Trung Quốc, đến Thượng Hải, thì cũng nên dùng não mà hỏi xem ở cái đất này, ai là người không thể chọc vào." Mạc Phàm không hề sợ hãi.

"Tôi là Anyaza, đến từ Liệp sở Ganrudder ở Dubai, còn cậu thì là cái thá gì?" Anyaza chất vấn.

Vào lúc này, Lục Khinh Diêu đứng giữa Anyaza và Mạc Phàm, mỉm cười, nhưng trong đôi mắt lại liên tục đổi sắc.

"Mạc Phàm, đây là vương tử, em họ của tù trưởng quốc gia Aziman, có thể nói là thế tử địa vị cực cao, không cần thiết phải gây xung đột. Anh lùi một bước, xem như cho Khinh Diêu này một chút mặt mũi được không?" Lục Khinh Diêu khuyên bảo.

"Cái mặt V-line của cô không đủ lớn đâu. Đổi cái mặt khác to hơn đi rồi tôi nể cho." Mạc Phàm nói.

Lục Khinh Diêu vừa nghe, nụ cười dịu dàng trên mặt dần tan biến, trở nên lạnh ngắt, nhưng lại không thể tắt hẳn đi ngay được, trông vô cùng quái dị.

Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng. Lục Khinh Diêu này vẫn tự cho mình là nhân vật tầm cỡ. Cái việc ả ta lờ đẹp hắn để chạy ra đón mấy vị khách kia, Mạc Phàm vốn cũng chẳng thèm để vào mắt.

Vậy mà còn không biết xấu hổ bảo hắn cho một cái mặt?

Đúng là ảo tưởng mình là tiên nữ thật rồi.

"Hai vị, đều là đến vì ủy thác, nếu bây giờ gây chuyện không vui, e rằng cũng chỉ tốn công tốn sức, làm lợi cho những thợ săn khác mà thôi." lúc này, trên bậc thang có một người đàn ông trung niên mặc Đường trang lên tiếng.

Mặc Đường trang trong một kiến trúc kiểu Âu, trông có chút kỳ quái, nhưng có thể thấy người này chính là chủ nhân nơi đây, cũng là người đưa ra ủy thác lần này.

"Tiểu tử, chờ ta xử lý xong chuyện ở đây, ta sẽ bẻ gãy xương bánh chè của ngươi, để ngươi chỉ có thể quỳ xuống nói chuyện với ta." Anyaza chỉ vào Mạc Phàm, tiện tay đẩy Lục Khinh Diêu ra rồi đi vào bên trong.

Lục Khinh Diêu bị đẩy suýt nữa ngã xuống đất, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Mạc Phàm có thể đưa tay ra đỡ, nhưng hắn lười không thèm đỡ.

Anyaza muốn tiến lên, Mạc Phàm lại bước tới trước mặt hắn, khiến Anyaza cảm thấy khó chịu.

Thời đại này có phải là người trong nước đối đãi với người nước ngoài quá thân mật khiêm tốn, nên kẻ nào đến Trung Quốc cũng ra vẻ ta đây như vậy.

Cũng không nhìn xem đây là địa bàn của ai.

"Anyaza, vị này chính là Mạc Phàm. Ngoài việc là Pháp sư trẻ tuổi mạnh nhất, cậu ấy còn là một vị Thất Tinh Liệp Sư Đại Sư. Lần này, cậu ấy sẽ đại diện cho Thanh Thiên Liệp Sở của quốc gia chúng tôi tham gia ủy thác. Xin thế tử không nên tùy tiện phá hoại sự hòa thuận giữa các thợ săn với nhau." người đàn ông trung niên mặc Đường trang cố ý dặn dò một câu.

"Ồ, hắn chính là Mạc Phàm à?" Anyaza có chút bất ngờ.

Danh tiếng của Mạc Phàm, không nói đến tầm quốc tế, nhưng ít nhất là gần như toàn bộ thanh niên châu Á đều biết đến.

Trước đó có Học Phủ Chi Tranh, sau lại có trận quyết đấu với Tổ Hướng Thiên, có thể nói là những sự kiện này đã đẩy Mạc Phàm lên đỉnh sóng gió.

"Đúng vậy, những người có thể đến đây đều là cường giả." người đàn ông trung niên mặc Đường trang gật đầu.

Anyaza "Xì" một tiếng bằng mũi: "Ngay cả bảng xếp hạng châu Á còn chẳng có tên mà cũng dám tự xưng là pháp sư trẻ tuổi mạnh nhất à? Chắc là do quốc gia của các người bế quan tỏa cảng, tự tâng bốc lên một tên kiêu ngạo như vậy thôi. Hơn nữa, nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy giống một thằng gác cổng."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!