Mạc Phàm không có thời gian nhiều lời với gã thanh niên này, hắn dùng Dịch Chuyển Tức Thời lần thứ hai, thân ảnh lập tức xuất hiện giữa không trung, ánh sáng màu bạc phác họa ra bóng người, hiện rõ trong đêm đen.
Dịch Chuyển Tức Thời những hai lần.
Ở đầu con phố, viên đội trưởng thợ săn trung niên của thành phố không khỏi kinh ngạc.
Hoàn toàn chỉ trong nháy mắt.
Rõ ràng Mạc Phàm đang ở trên đường phố, sau đó xuất hiện trên nóc nhà ngăn cản gã thanh niên kia, rồi lại vọt tới không trung, xuất hiện bên cạnh nữ pháp sư và Hấp Huyết Quỷ Sion.
Hàm răng của Sion chỉ còn chút nữa là cắm vào cổ nữ pháp sư Chu Lệ, Mạc Phàm đột nhiên túm lấy tóc của lão già này từ phía sau.
Kéo mạnh một cái, không cho Hấp Huyết Quỷ Sion tiếp tục hành hung, ngay sau đó vung tay, cuốn theo một luồng sóng khí khổng lồ ném văng Sion ra ngoài.
Uỳnh!
Hấp Huyết Quỷ Sion bị ném thẳng xuống mặt đất, nền xi măng nát tan, những chiếc xe đậu ven đường đều bị chấn động làm vỡ kính.
Có thể thấy cánh tay của Mạc Phàm được gia trì thêm niệm lực hệ Không Gian kinh người đến mức nào.
“Mỗi một lần, mỗi một lần, cứ mỗi một lần ta đang chuẩn bị thưởng thức món ăn ngon miệng thì đều có những tên đáng chết như ngươi đến quấy rối!” Hấp Huyết Quỷ Sion tức giận như một con sư tử điên, áo choàng bay phần phật, râu tóc cũng dựng đứng cả lên.
Ma khí màu đen đang khuếch tán, bên trong có vô số đôi cánh đang đập loạn xạ.
Từng con mắt u ám phát ra ánh sáng xanh biếc, Mạc Phàm vừa định tiếp cận Hấp Huyết Quỷ Sion thì đã bị bầy dơi ma khí màu đen đẩy lùi về sau.
Vô số con dơi phát ra tiếng kêu chói tai, chúng nó không chỉ từng đàn bay về phía Mạc Phàm, mà còn bay về phía những người dân trong các tòa nhà, trong tiểu trấn.
Phá cửa, chui qua khe hở, xuyên qua lỗ thông gió, dường như đã không còn thỏa mãn với những luồng khí tức chậm rãi tỏa ra nữa, Hấp Huyết Quỷ Sion cần nhiều máu tươi hơn, vậy nên đã để bầy dơi trực tiếp đi săn mồi.
Số lượng dơi đen rất nhiều, mấy ma pháp Liệt Diễm của Mạc Phàm cũng chỉ tiêu diệt được một nửa, nửa còn lại đã xông vào những khu nhà ở xung quanh.
Kỳ thực Mạc Phàm có chút bó tay bó chân, dù sao ma pháp Siêu Giai cũng có thể san bằng cả con đường này, nếu thật sự ra tay sẽ khiến rất nhiều người bị liên lụy.
Mà tên Hấp Huyết Quỷ buồn nôn này đang lợi dụng điểm đó, trắng trợn săn lùng người sống ngay trước mắt hắn.
Mạc Phàm nhìn về phía căn nhà tái định cư cách đó 300 mét.
Nơi đó chính là nơi ở của cô bé đầu nấm, số lượng dơi đen đã thành họa, một mình Mạc Phàm căn bản không thể ngăn hết được.
Nhưng bầy dơi đen tham lam này chắc chắn sẽ không buông tha một giọt máu nào trong thân thể con người, gây nguy hiểm đến tính mạng.
“Đây… đây rốt cuộc là quái vật gì?” Gã thợ săn trẻ tuổi kinh ngạc hỏi.
Trong nháy mắt đã triệu hồi ra một đàn dơi đông nghịt, cảm giác toàn bộ tiểu trấn đều bị những sinh vật nguy hiểm này bao phủ.
“Đây là cấp Quân Chủ,” Mạc Phàm bình tĩnh nói: “Mấy người đi bảo vệ các cư dân đi.”
“Dơi nhiều quá, chỉ với mấy người chúng tôi căn bản không tài nào bảo vệ hết được,” viên đội trưởng thợ săn trung niên nói.
Vốn tưởng rằng chỉ là một vụ gây rối tầm thường, đội săn yêu thành thị bọn họ cũng không phải ngày đầu đi làm, chạy tới xử lý là được.
Ai ngờ lại gặp phải huyết tộc cấp Quân Chủ.
Sự tồn tại của huyết tộc, trong tay đội săn yêu thành thị bọn họ có không ít vụ án bí ẩn, tám chín phần là do huyết tộc gây ra, nhưng không có cách nào bắt được.
Nhưng bọn họ tiếp xúc đều là tiểu huyết tộc, huyết tộc trăm năm cấp Thống Lĩnh đã đáng sợ tới cực điểm, chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp được một huyết tộc ngàn năm cấp Quân Chủ.
Giống như nữ pháp sư Chu Lệ, chỉ hơi tới gần một chút chẳng khác nào dâng đồ ăn tận miệng cho người ta.
“Huyết Lồng.”
Một giọng nói êm tai mang theo vài phần uy nghiêm vang lên.
Toàn bộ tiểu trấn Nhạc Hoạt đang ầm ĩ bỗng nhiên chỉ còn nghe được tiếng thì thầm của cô ấy, sau đó mọi người thấy từng vệt máu bện thành một chiếc lồng trời đất, bao trùm lấy trung tâm tiểu trấn.
“Éc!”
“Éc!”
“Éc!”
Những con dơi đen kia đột nhiên nổ tung, trước khi chết đều phát ra âm thanh thảm thiết.
Chúng nó đang chuẩn bị hấp thụ máu của người sống, phần lớn cư dân đều đang đứng ngây như phỗng, mặc cho chúng tùy ý hút máu.
Chỉ tiếc là chúng còn chưa kịp cắn hút được giọt máu nào thì toàn bộ đã bị nổ chết một cách kỳ dị.
“Là ai?”
“Là ai?”
“Là tiểu bối nào to gan dám khiêu khích Công tước Sion ta đây?” Sion giận dữ gầm lên.
Rõ ràng là có một huyết tộc khác đã giết toàn bộ dơi đen của Sion.
Trong bầu trời đêm đỏ ngầu, một thân ảnh thướt tha bay xuống, sau lưng là đôi cánh tựa như của tinh linh bóng đêm, ngay cả đôi mắt và vành tai cũng lộ ra vẻ yêu dị khác hẳn con người.
Sự kết hợp giữa yêu dị và thánh khiết này, tuyệt đối không phải là vẻ quái dị nguyên thủy buồn nôn như Hấp Huyết Quỷ Sion, mà hoàn toàn là một vẻ đẹp tinh xảo khác loại.
“Lại là ngươi, lại là ngươi! Thân là huyết tộc cao quý vậy mà lại đi làm nô lệ cho nhân loại!” Công tước Sion nổi trận lôi đình.
“Lão quái vật, lần này ngươi đừng hòng bò ra từ trong quan tài nữa, ta sẽ đánh cho linh hồn ngươi tan nát!” Liễu Như từ trên lầu cao bước xuống.
Liễu Như không đi cầu thang, mà bước xuống dọc theo mặt tường, tựa như đang nhàn nhã đi dạo.
“Cô từng giao thủ với lão già kia à?” Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.
“Ừm, một trong những kẻ cầm đầu không tuân theo quy củ, mấy năm gần đây tôi mới biết đến sự tồn tại của gã. Hắn hút máu, giết người, giam cầm chăn nuôi người sống, làm rất nhiều việc buồn nôn. Tôi đã đi thỉnh cầu Thẩm Phán Hội, nhưng kỳ lạ là Thẩm Phán Hội lại không để tâm tới lão quái vật này,” Liễu Như nói với Mạc Phàm.
“Xem ra Ma Đô vẫn có quá nhiều dơ bẩn hắc ám mà chúng ta không nhìn thấy,” Mạc Phàm nói.
Xác thực.
Một nhân vật như Sion làm sao có thể yên phận chỉ hút một ngụm máu rồi lập tức ẩn mình làm người được, răng nanh của hắn đã từng cắm vào cổ bao nhiêu người, thật khó mà tính cho xuể.
Dù sao Ma Đô thực sự quá lớn.
Hơn 10 triệu người, hơn nữa sau khi xây dựng các khu căn cứ, nhân khẩu tăng vọt, chẳng ai đoái hoài đến những người mất tích, mấy trăm người, mấy ngàn người, mấy vạn người… rơi vào bàn ăn máu của Sion cũng là chuyện quá bình thường.
“Sau lưng tên này còn một kẻ càng đáng sợ hơn,” Liễu Như khẽ nói với Mạc Phàm.
“Bọn tôi cũng đoán được đại khái rồi,” Mạc Phàm đáp.
“Bọn chúng nhằm vào những người di cư mà ra tay, cũng lợi dụng sức ảnh hưởng của chúng trong xã hội, thành lập những xí nghiệp trông có vẻ cực kỳ chính quy để che mắt thiên hạ,” Liễu Như nói tiếp.
Những tin tức này đều là Liễu Như nghe được từ một vài nơi trong thế giới bóng tối, nhưng tiếc là từ đầu đến cuối vẫn không tiếp xúc được với chân tướng.
Những đại lão thực sự của thế giới bóng tối là những lão yêu quái ở Thánh Thành, hoặc trông không khác gì nhân loại, hoặc không bao giờ thấy được bóng dáng của họ.
Sion tồn tại nhưng mãi tới ngày hôm nay Liễu Như mới gặp được, mới dám triệt để xác định.
“Ngươi quản lý thế giới bóng tối, nhưng đối với những kẻ như bọn ta thì cũng chỉ là trò trẻ con, bọn ta hà cớ gì phải chịu gò bó?” Công tước Sion nói.
“Gò bó?”
Lúc này, một ma ảnh đỏ rực khác xuất hiện phía sau Sion, thân thể khôi ngô, to lớn cân xứng, khí tức máu đỏ cực kỳ khoa trương phác họa ra một bóng lưng đáng sợ như tượng thần, tựa như ngai vàng sau lưng quân vương vậy, vừa toát lên vẻ cao quý, lại vừa uy nghiêm.
“Bọn ta chính là kẻ lập ra quy tắc,” hồng ảnh kia lên tiếng.