Tên cảnh ngục pháp sư kia có tu vi rất cao, đối mặt với ma pháp Phong hệ quét tới tới tấp, Mạc Phàm chỉ có thể không ngừng né tránh.
Thế nhưng, Lục Côn sẽ không vì một pháp sư Phong hệ mạnh mẽ ra tay mà ngừng tấn công. Hắn di chuyển trên mặt đất, dùng tốc độ quỷ dị lượn lờ quanh Mạc Phàm.
Vô số tàn ảnh hiện ra, khiến Mạc Phàm có cảm giác như đang bị cả chục tên Lục Côn vây công bằng móng vuốt.
Những móng vuốt sắc bén đó có uy lực cực kỳ đáng sợ, một cú vồ tùy ý cũng có thể xé toạc chiếc xe tải hạng nặng thành mấy mảnh. Chỉ cần hơi sơ sẩy, cơ thể sẽ lập tức khuyết đi một mảng lớn.
May mà Mạc Phàm có Ám Mạch báo trước nguy hiểm, giúp hắn có thể phản ứng sớm giữa loạn ảnh móng vuốt đỏ lòm của đối phương. Nếu không, dưới sự công kích gọng kìm từ hai phía, Mạc Phàm đã chẳng trụ được mấy phút.
Móng vuốt đỏ tươi như máu, sắc bén tựa trăng lưỡi liềm. Sau khi những vuốt ảnh tàn khốc lướt qua, mặt đất xi măng đã bị cày lên mấy rãnh sâu hoắm.
Mạc Phàm dùng ý niệm tạo ra một bức tường không khí, gắng gượng ngăn cản vuốt ảnh xé nát cơ thể mình, nhưng vẫn bị lực lượng cường đại đẩy trượt về phía sau.
Dù chỉ là dùng ý niệm, đầu óc hắn cũng bị chấn động đến hơi choáng váng.
Lắc đầu, Mạc Phàm phát hiện tên cảnh ngục pháp sư Phong hệ kia đang xoay tròn cực nhanh trên không trung, lấy bản thân làm tâm bão, tạo ra một mũi khoan gió cuồng bạo.
Vù vù vù!
Gió rít lên trong không khí, phát ra những tiếng kêu chói tai.
Mũi khoan gió gào thét lao tới, Mạc Phàm gần như không có cách nào phòng ngự, chỉ đành gắng gượng dùng ma pháp Nham hệ, hóa lớp da của mình thành nham thạch cứng rắn.
Ầm!
Mạc Phàm bị mũi khoan gió hất văng ra ngoài, lớp nham thạch trên người cũng bị xoắn nát.
Một hàng xe phế liệu bị nghiền thành bột kim loại, văng tung tóe khắp nơi.
Cơ thể Mạc Phàm đẫm máu, chi chít những vết thương nhỏ.
Sau khi mũi khoan gió lướt qua, nó lại lơ lửng giữa không trung như con lắc, chuẩn bị tấn công Mạc Phàm một lần nữa.
Đại Địa Huyết Ước - Hóa Thạch Kình Vĩ!
Mặt đất đỏ sẫm bỗng gợn sóng, máu trên người Mạc Phàm không ngừng nhỏ giọt, những gợn sóng trên mặt đất càng lúc càng mãnh liệt.
Oành!
Một tiếng nổ vang truyền đến, mặt đất bị lật tung, một sinh vật thượng cổ vung chiếc đuôi khổng lồ che kín cả bầu trời, sau khi đạt tới điểm cao nhất liền mang theo luồng khí hủy diệt cuồng bạo ập xuống.
Đó là chiếc đuôi của một con cá voi thượng cổ, khi giáng xuống mặt đất trông không khác gì một ngọn núi sụp đổ. Toàn bộ thân thể nó không hề hiện ra, chỉ riêng cái đuôi quật xuống đã tạo ra một cú sốc thị giác cực mạnh.
Chiếc đuôi cá voi thượng cổ này không phải là sinh vật sống thực sự, mà là một khối hóa thạch, thậm chí còn lộ ra cả xương trắng.
Một đuôi nhấc lên, một đuôi đập xuống, lần này mũi khoan gió đã gặp phải đối thủ cứng cựa. Một đòn nặng tựa ngàn cân đã đánh bay tên cảnh ngục pháp sư Phong hệ kia ra xa hơn một nghìn mét.
Hóa thạch kình biến mất, mặt đất vẫn còn rung chuyển, bụi đất từ trên trời vẫn đang rơi xuống.
Mạc Phàm thở phào một hơi, cuối cùng cũng coi như phản công được một đòn. Cú này hẳn đã khiến tên cảnh ngục pháp sư Phong hệ kia gãy vài cái xương.
Ngoảnh đầu lại, Mạc Phàm tập trung sự chú ý vào Hồng Ma Lục Côn.
Tên Lục Côn này quả thực vô cùng giảo quyệt, ngay khi nhận ra sự bất thường trên mặt đất, hắn đã lùi ra rất xa.
Nếu không, Hóa Thạch Kình Vĩ cũng đã có thể khiến Lục Côn bị thương.
Bộp, bộp, bộp… Lục Côn vừa bước trở lại, vừa vỗ tay.
“Có chút thú vị.” Lục Côn có vẻ hơi bất ngờ trước năng lực của Mạc Phàm.
Rõ ràng Thổ hệ của Mạc Phàm mới chỉ là Cao Giai, nhưng sức mạnh lại vượt xa cấp Siêu Giai vài lần. Kẻ dám đến vương quốc của ta làm càn cũng coi như có chút bản lĩnh.
Chẳng trách lại có thể dễ dàng cướp đi Hồng Tà Châu của mình như vậy.
Mạc Phàm hít sâu một hơi.
Tương tự như vậy, thực lực của Lục Côn cũng khiến Mạc Phàm kinh ngạc không nhỏ.
Đại Địa Huyết Ước là một kỹ năng mang tính đột phá, gần như không thể thấy được bất kỳ dấu hiệu khởi động nào, đa số đối thủ sẽ chỉ nghĩ đó là một thủ đoạn tầm thường.
Cũng chính là lợi dụng điểm đó, xuất kỳ bất ý khiến kẻ địch bị trọng thương.
Nhưng Lục Côn lại lùi lại từ trước.
Khứu giác của Lục Côn cực kỳ nhạy bén, dường như hắn biết rõ Đại Địa Huyết Ước của Mạc Phàm không thể chống đỡ.
Quả nhiên cấp bậc càng cao thì càng nhạy cảm với nguy hiểm, hoặc là bản thân có năng lực đặc thù để nhận biết hiểm nguy, hoặc là do ý thức chiến đấu dày dạn kinh nghiệm.
Nhớ lại việc Lục Côn có thể biết trước mình sẽ đi tìm Vọng Nguyệt Thiên Huân, Mạc Phàm cảm thấy Hồng Ma Lục Côn hẳn là thuộc loại năng lực thứ nhất.
Lục Côn có thể biết trước nguy hiểm, tương tự như khả năng cảm nhận ý lạnh từ Ám Mạch của mình.
Thực ra, đối thủ như vậy khá là đau đầu.
Rất khó để gây ra vết thương chí mạng cho hắn. Dù có cố tình giả vờ trọng thương để dụ địch, đối phương cũng có thể phát hiện ra, qua đó tránh được đòn sát thủ ẩn giấu.
“Ngươi điều khiển vật chất dường như chẳng có tác dụng gì, nhưng ta điều khiển con người thì lại khác.” Lục Côn không vội tấn công.
Đôi mắt hắn lại một lần nữa tỏa ra tà quang màu đỏ.
Từ phía núi giam giữ, vài pháp sư mặc áo tù nhân cùng cảnh ngục xẹt qua màn đêm như sao băng, cực nhanh bay về phía này.
Luồng khí lưu rẽ mây thành một vệt dài, để lộ ánh sao tà dị và ánh trăng lạnh lẽo, khiến cho cả tiểu trấn Nhạc Hoạt càng thêm phần quỷ dị.
Tổng cộng có bốn tên, ba tù nhân, một cảnh ngục.
Điều khiến Mạc Phàm kinh ngạc là tất cả bọn họ đều là pháp sư Siêu Giai.
Dường như bọn họ chỉ nghe lệnh của Hồng Ma Lục Côn, bởi lúc trước khi Mạc Phàm đến núi giam giữ, hắn không hề thấy bọn họ xuất hiện.
Tu vi của bốn người này không hề yếu hơn tên cảnh ngục pháp sư Phong hệ Siêu Giai lúc nãy. Đợi đến khi tên cảnh ngục trưởng Phong hệ kia hồi phục, Mạc Phàm sẽ phải đối mặt với sáu cường giả, bao gồm cả Lục Côn.
Vẻ mặt Mạc Phàm trở nên nghiêm túc.
Vốn dĩ Mạc Phàm định dùng trạng thái Liệt Hỏa Diêm Vương để đối phó với Lục Côn, nhanh chóng kết thúc trận chiến này.
Nhưng cứ tình hình này, một khi Lục Côn nhận ra sức mạnh của Liệt Hỏa Diêm Vương, hắn sẽ lập tức quay người bỏ chạy, hoặc không ngừng gọi đám cảnh ngục và tù nhân từ núi giam giữ đến để bào mòn sức lực của mình.
Như vậy thì không thể nào giết chết Lục Côn triệt để được.
“Chỉ có thể dùng trạng thái hiện tại để đối phó với hắn. Tên này có khả năng nhận biết nguy hiểm, nếu mình kết hợp với Tiểu Viêm Cơ, khả năng hắn quay người bỏ chạy là rất lớn.” Mạc Phàm thầm nghĩ.
Mạc Phàm rất tự tin với hình thái Liệt Hỏa Diêm Vương, nhưng sau khi phụ thể với Tiểu Viêm Cơ, liệu Lục Côn có thật sự dám đánh với mình không?
Tốc độ của hắn cực nhanh, khi di chuyển còn để lại vô số tàn ảnh.
Phi Xuyên Ngai Lang nhiều lắm cũng chỉ để lại sáu tàn ảnh, huống hồ còn không biết tốc độ cực hạn của Lục Côn đã đạt tới cảnh giới nào.
Hồng Ma rất xảo quyệt, lại có thể trở mặt bất cứ lúc nào.
Lần này mà để hắn chạy thoát thì muốn tìm lại sẽ càng khó khăn hơn.
“Tiểu Viêm Cơ, con đối phó với đám cảnh ngục và tù nhân kia.” Mạc Phàm nói.
Tiểu Viêm Cơ gật đầu.
Bốn pháp sư Siêu Giai, Tiểu Viêm Cơ có thể chống đỡ được.
Còn điều Mạc Phàm muốn, là một trận quyết đấu sinh tử với Lục Côn