Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2472: CHƯƠNG 2406: SÓNG TO ĐÃI CÁT

“Còn ta, ta biến lũ ký sinh trùng này thành những con ong thợ cần cù.”

“Ngay cả chính phủ cũng trao tặng ta danh hiệu doanh nghiệp xuất sắc nhất.”

“Ngươi dựa vào cái gì mà lấy danh nghĩa thợ săn đến tiêu diệt ta?”

“Đừng quên, ngươi cũng đã từng ở nơi này.”

“Chính ngươi cũng là một trong số lũ ký sinh trùng đó.”

Hồng ma Lục Côn không ngừng dùng những hình cụ màu đỏ tấn công Mạc Phàm, đồng thời dùng lời lẽ sắc bén xoáy sâu vào nội tâm hắn.

“Từ ký sinh trùng biến thành ong thợ, từ sâu bọ hóa thành rồng, đã tưởng mình phi phàm rồi sao? Đã cho rằng mình có thể đứng trên lập trường chính nghĩa mà ra tay à?” Lục Côn lại giơ hình cụ lên.

Lúc này, tay hắn đã cầm vô số hình cụ màu đỏ, gần như không ngừng nghỉ mà quất vào thân thể Mạc Phàm.

Đối với Lục Côn mà nói, đây chẳng phải cũng là một cách “giáo hóa” hay sao?

Kể từ khi những đốm lửa oán niệm nảy sinh từ Mạc Phàm, Lục Côn đã có thể thu thập được những mảnh vỡ ký ức của hắn.

Nhờ vậy, hắn biết được Mạc Phàm cũng từng sống ở khu tái định cư này, có thể nói là xuất thân từ đám người di tản đó.

Điều này khiến Lục Côn mừng rỡ như điên, giống như nắm được điểm yếu chí mạng của đối phương, rồi quất từng roi vào đúng vết thương đau đớn nhất.

Không một ai có thể trụ vững nổi. Đây không đơn thuần là một trận chém giết, mà là một cuộc tra khảo linh hồn.

“Ồ?”

“Ngươi đã từng đến khu tái định cư kia dò hỏi rồi sao?” Hồng ma Lục Côn tiếp tục moi móc ký ức của Mạc Phàm.

Dường như Hồng ma Lục Côn không thể nhìn thấy toàn bộ ký ức của Mạc Phàm, mà chỉ có thể thông qua những đốm lửa oán niệm sinh ra từ hắn để xem từng đoạn ngắn.

“Để ta xem nào…”

“Chà chà, thật nhiều cô gái đáng thương.”

“Cô bé này đang ở trong nhà vệ sinh của một căn hộ tái định cư, một cái nhà vệ sinh có ổ khóa đã hỏng.”

“Một cô bé thật thông minh. Tự làm mình nhem nhuốc, ăn mặc như con trai, cắt tóc ngắn, chỉ vì gã hàng xóm là một tên trung niên dâm ô thất nghiệp khoảng 50 tuổi.”

“Còn bị bạn học cười nhạo, bị các bà thím trong xóm mắng là đồ nhà quê, ngay cả người cha cũng coi cô bé là một gánh nặng, đến mức lười cả về thăm nhà.”

“Một hạt giống rất tốt.”

“Trưởng thành trong hoàn cảnh như vậy, để xem trong lòng nó chất chứa bao nhiêu oán niệm.”

“Chắc chắn nó hận không thể giết chết gã dê già 50 tuổi kia, chắc chắn nó oán hận bạn học và giáo viên, và càng căm ghét người cha vô dụng của mình, tại sao không thể thuê nổi một căn nhà tử tế mà phải nhận sự bố thí của chính phủ.”

“Ngọn lửa oán niệm của cô bé này, không biết ngươi có chịu nổi không?”

“Thật buồn cười, ngươi bảo vệ đám người này, mà đám người này lại sắp giết ngươi. Ngươi đã hiểu mình đang đối mặt với thứ gì chưa?”

Lục Côn không ngừng cười gằn, tiếp tục dùng lời lẽ công kích.

Oán niệm màu đỏ do Mạc Phàm sinh ra, sau khi được Hồng ma Lục Côn cường hóa sẽ tạo thành một đòn xung kích cực lớn vào linh hồn hắn. Một người làm sao có thể phòng ngự được đòn tấn công từ chính oán niệm của linh hồn mình?

Tương tự, nếu lấy oán hận và những suy nghĩ dơ bẩn của một người mà chính Mạc Phàm đặc biệt ngưỡng mộ và kính phục, hóa chúng thành những tia sét oán hận màu đỏ, thì có thể tạo thành tổn thương càng nặng nề hơn cho linh hồn hắn.

Linh hồn của một người vốn được cấu thành từ vô số ý niệm.

Hồng ma không chỉ muốn xé nát thân thể Mạc Phàm, mà càng muốn xé nát cả linh hồn hắn.

Hai chiếc vòi của hắn lại xoắn vào nhau lần nữa.

Hồng ma Lục Côn lại thả ra làn sóng oán niệm màu đỏ, khơi dậy oán hận trong nội tâm của tất cả mọi người.

Lần này, Lục Côn muốn tìm những người có quan hệ với Mạc Phàm, lấy cô bé đen thui mà Mạc Phàm từng gặp qua làm mục tiêu chính.

Dùng ngọn lửa oán hận của những người hắn từng gặp gỡ quen biết để tấn công Mạc Phàm.

Không có gì tàn nhẫn mà lại hữu hiệu hơn thế.

Lục Côn không nhịn được mà trở nên hưng phấn, mình thực sự là một thiên tài, tại sao lúc trước không nghĩ tới cách này để đánh bại Lãnh Liệp Vương, làm thế thì đã đỡ tốn bao nhiêu công sức.

Lãnh Liệp Vương trước đây từng khiến Lục Côn trọng thương, làm cho Hồng ma Lục Côn không thể không quy củ làm người, mấy năm qua cũng không dám hành động thiếu thận trọng.

Hiện tại thì khác.

Hắn đã cường đại hơn rồi.

Làn sóng oán niệm màu đỏ bao phủ, bên trong thị trấn, tội ác sâu trong nội tâm bọn họ đều bị Lục Côn khơi dậy.

Trong phút chốc, những đốm lửa oán niệm đỏ đến mức ngả sang màu đen tùy ý lan tỏa khắp thị trấn. Oán niệm chỉ là cảm xúc tiêu cực nhất thời, còn tội ác là những ý nghĩ phạm tội được sinh ra từ sự tích tụ oán hận lâu dài trong nội tâm.

Ý nghĩ tội ác ẩn giấu cực sâu, cho dù là người hiền lành chất phác nhất khi phải chịu bất công và khuất nhục lớn lao, nội tâm cũng sẽ nảy sinh ý nghĩ này, muốn hóa thành kẻ ác.

“Thật mỹ diệu đến tột cùng!” Lục Côn không nhịn được mà cảm thán.

Một thị trấn nho nhỏ mà có thể sinh ra nhiều mầm mống tội ác như vậy, huống chi là xã hội biển người ngoài kia, đông hơn nơi này gấp vạn lần?

Oán niệm màu đỏ của những người khác chỉ gây trọng thương cho thân thể Mạc Phàm, Lục Côn đang chuyên tâm gặt hái những oán niệm có thể xé nát được linh hồn của Mạc Phàm.

Trước tiên, bắt đầu từ cô bé đó.

Khi Mạc Phàm nhìn thấy nội tâm ác độc của cô bé này, chắc chắn hắn sẽ thất vọng đến tột cùng.

Oán niệm màu đỏ của cô bé tóc ngắn.

Lục Côn có chút không thể chờ đợi được nữa.

Chỉ là…

Khi Lục Côn tham lam muốn rút lấy đốm lửa tích oán trong nội tâm của cô bé tóc ngắn, thì phát hiện trên đỉnh đầu cô bé trống rỗng.

Không có gì cả?

Ngay cả gã du thủ du thực 50 tuổi cách đó một bức tường, đốm lửa oán niệm trên đầu lão ta gần như muốn ngưng tụ thành một tia chớp màu đỏ, nhưng trên đầu cô bé lại không có gì.

Nhiều nhất cũng chỉ là vài sợi khí màu đỏ lất phất.

Những sợi khí này chỉ là những lời oán giận nho nhỏ vì không giải được bài toán khó, là nỗi buồn khi hai ba ngày rồi mà cha chưa về nhà, là sự phiền muộn không biết phải đối mặt với những lời chế nhạo vào ngày mai ra sao.

Tâm tư nhỏ nhặt như vậy hoàn toàn là suy nghĩ của một thiếu nữ cực kỳ đơn thuần, không thể xem là mặt tối được.

Đốm lửa oán niệm còn không hình thành được, chứ đừng nói tới tích tụ thành hình cụ tội ác.

“Đáng ghét, con nhỏ này bị thiểu năng à?” Hồng ma nhất thời gào lên.

Một đứa trẻ 13, 14 tuổi, đang trong thời kỳ dễ nổi loạn và dao động nhất, chỉ cần một chút tác động từ bên ngoài, tuyệt đối có thể khiến ác niệm trong nội tâm bén rễ sâu.

Tại sao trong đầu con nhóc nhà quê này toàn mấy chuyện vặt vãnh ngu xuẩn thế?

Cái tâm cơ và sự tính toán khi giả làm con trai đâu rồi?

“Mày có đau mặt không?” Thấy Hồng ma Lục Côn tức đến nổ phổi, Mạc Phàm không khỏi bật cười.

Sự đơn thuần chân chính không phải là ngây thơ khờ dại, cũng không phải không biết gì cả, mà là thấu hiểu sự xấu xí của thế gian nhưng vẫn giữ được một trái tim thiện lương và trong sáng.

Mạc Phàm chẳng thèm để vào tai những lời Lục Côn nói.

Cái gì mà tham lam.

Cái gì mà lười biếng.

Cái gì mà không có chí tiến thủ.

Chăn nuôi một đám ký sinh trùng ư?

Sóng to đãi cát, giữa dòng sông lớn cuồn cuộn bùn đất, tro cặn, rác rưởi, nhưng chỉ cần đãi được một hạt vàng…

Mạc Phàm có đốm lửa oán niệm, có tia sét phẫn nộ, nhưng cô bé kia thì không.

Chưa bao giờ Mạc Phàm tự cho mình là một người vĩ đại, hoàn mỹ, nhưng hắn đã gặp không ít người như vậy. Điều càng khiến hắn vui mừng hơn là cô bé tóc ngắn kia chính là một trong số họ.

Mặc cho những người khác oán niệm ngút trời, chỉ cần trong thị trấn này còn một người có tâm hồn thuần khiết, thì cũng đáng để Mạc Phàm…

Máu nhuộm xiêm y, ác chiến tới cùng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!