Thư Lang Vương nhìn Mạc Phàm, thấy quanh người Mạc Phàm bao phủ một quầng hào quang màu bạc mang theo sát ý ngút trời, tựa như có hàng ngàn hàng vạn thanh kiếm bạc sắc lẻm đang chĩa thẳng vào bộ lông của nó.
Một nhân loại bình thường lại có thể tỏa ra khí thế mạnh mẽ đến thế, khiến Thư Lang Vương không khỏi chấn động.
Đến lúc nó ý thức được đối phương là một cường giả nhân loại, Mạc Phàm đã xuất hiện sau lưng nó từ lúc nào không hay.
Chiếc đuôi màu xám của nó không biết tự lúc nào đã bị một sức mạnh kỳ lạ siết chặt lấy, theo sau là cơn đau nhói xé ruột, cả nửa thân dưới đang đứng trên đỉnh núi bị kéo phăng đi.
Mạc Phàm lơ lửng giữa không trung, ánh sáng bạc bao phủ toàn thân, trông như một thần đấu sĩ khoác áo bạc. Hắn túm lấy đuôi Thư Lang Vương nhấc bổng lên không trung, rồi quật mạnh xuống sườn núi sắc nhọn.
Rầm!
Sườn núi nát tan, Thư Lang Vương ngã nhào vào vực sâu, bộ lông màu xám bay lả tả, máu tươi văng tung tóe khắp sườn núi.
Trên tường thành pháo đài, các quân pháp sư cùng đám thợ săn đều lộ rõ vẻ mặt khiếp sợ tột độ.
Người kia là cuồng thần phương nào vậy, lại có thể ném một con Thư Lang Vương cấp quân chủ như ném một con chó hoang!
Thư Lang Vương vừa rồi còn ngông cuồng tự đại đã bị áp chế ngay lập tức. Dưới ánh sáng thần bí màu bạc, huyết sát cùng bầy đom đóm độc không còn dám vênh váo hung hăng nữa.
"Các hạ cẩn thận, con súc sinh này có tốc độ cực nhanh, hơn nữa còn vô cùng xảo quyệt!" Đoàn trưởng Chu Viên vội vàng cao giọng nhắc nhở.
Trong sơn cốc toàn là những khối đá lớn, chúng lăn từ sườn núi xuống, chồng chất lên thân thể của Thư Lang Vương.
Trên mình Thư Lang Vương bê bết máu, trông như bị đè phía dưới không thể động đậy, nhưng trong khe hở giữa những tảng đá, một tia sáng tàn nhẫn chợt lóe lên.
Đá nổ tung tóe, Thư Lang Vương giả vờ bị thương, chợt bay vọt lên, huyết sát toàn thân bung tỏa, cái miệng đẫm máu há toang.
Cái miệng ấy như một vực sâu đỏ tươi mọc chi chít răng nanh trắng ởn, dường như có thể nuốt chửng cả mấy ngọn núi nhỏ trập trùng.
Mạc Phàm thấy nó tấn công bất thình lình, không khỏi cười gằn.
Súc sinh chính là súc sinh, làm sao xảo quyệt hơn con người được?
"Lôi Phạt - Thập Nhị Giới Cấm!"
Mạc Phàm ngâm xướng ma pháp Lôi hệ.
Từ Cửu Giới Chi Cấm nâng cấp lên Thập Nhị Giới Cấm, bất kể là uy lực hay khí thế đều vượt xa trước đó.
Phía dưới, vực sâu răng nanh đã kéo tới, cây kích sấm sét màu tím khổng lồ vung lên trong tay Mạc Phàm, đột nhiên vẽ ra một vệt lôi quang màu tím hẹp dài.
Một kích này đánh bay bản thể Thư Lang Vương, vô số hồ quang điện mang theo hiệu ứng tê liệt thấm sâu vào cơ thể nó.
Thư Lang Vương bay sang một bên thung lũng khác để né tránh, nó vừa điều chỉnh lại thân hình, định lao tới lần nữa, vung vuốt nghênh chiến.
Thế nhưng lôi kích trong tay Mạc Phàm đã nhanh hơn một bước, bay thẳng xuống chỗ Thư Lang Vương.
Vòng điện quang mờ ảo mang theo một lực cực mạnh giáng thẳng vào đầu Thư Lang Vương. Nó nào ngờ được luồng sấm sét kinh hoàng này lại nặng nề đến vậy, bị đánh cho ngã sấp xuống đất.
Xì xì xì xì xì!
Từng thanh lôi kích lần lượt xuất hiện, mỗi lần rơi xuống đều mang theo sự rung chuyển sấm sét cực kỳ mãnh liệt. Hồ quang điện chói lòa đến cực điểm, giống như có hàng vạn con xà long sấm sét đang điên cuồng đan xen vào nhau giữa dãy núi và thung lũng.
Mười hai chuỗi lôi kích khổng lồ, đứng sừng sững giữa dãy núi, khí thế hào hùng, chấn động tới cực điểm.
Thư Lang Vương bị lôi cấm giam chặt trong trận lôi phạt này, giới lôi điên cuồng quất vào người nó, hồ quang điện không ngừng xuyên qua da thịt.
Rất nhanh, Thư Lang Vương đã thịt nát da tan, trên lưng và bụng chi chít những vết thương cháy đen.
"Pháp sư thật cường đại!"
Ở pháo đài Bác Thành, mọi người quả thực không thể tin vào mắt mình.
Mấy ngàn người bọn họ đối mặt với Thư Lang Vương đều run như cầy sấy, tựa như một bầy cừu non chờ bị làm thịt, dù có phản kháng cũng dễ dàng bị lật đổ.
Nhưng vị pháp sư này còn cuồng dã bá đạo hơn cả Thư Lang Vương. Con sói cường thịnh đến cực điểm kia đối mặt với người này chỉ vài phút đã thương tích đầy mình.
"Xem ra là mình đã quá nông cạn." Chu Viên tự giễu nói.
Vừa nãy ông còn lo lắng vị cường giả kia bị đánh lén, chịu thiệt về sức mạnh, ai ngờ cường giả cuồng bạo này lại vận dụng năng lực Lôi hệ như lôi thần giáng thế, trực tiếp cầm chân con Thư Lang Vương xảo quyệt đang định phản kích, khiến nó không thể nào triển khai được tốc độ của mình.
"Gàoooo!"
Thư Lang Vương chịu thiệt lớn, mùi khét lẹt bốc lên đầy người, những con đom đóm độc ẩn giấu dưới lớp lông cũng đã chết sạch. Không có khí tức của đom đóm độc, nó không cách nào nhanh chóng chữa trị vết thương.
Bầy đom đóm sau khi bay ra ngoài hút lấy sức sống, trở lại lớp da lông của Thư Lang Vương sẽ giúp vết thương của nó hồi phục cực nhanh, nhưng trận lôi phạt quá mức hung mãnh đã làm toàn bộ đom đóm độc trên người nó chết hết.
Phẫn nộ, sỉ nhục! Thư Lang Vương vốn nghĩ giẫm đạp nhân loại trong thành thị này là chuyện dễ như trở bàn tay, kết quả vừa mới đặt chân lên lãnh thổ loài người đã đạp trúng một khối sắt lớn.
"Dời núi!"
Thế tiến công của Mạc Phàm như sóng sau dồn sóng trước. Thư Lang Vương vừa thoát khỏi gông xiềng sấm sét, ai ngờ cách đó không xa, một ngọn núi cực kỳ hùng vĩ bỗng nứt ra.
Ngọn núi nứt toác đã là cảnh tượng khá dọa người, ai ngờ cả ngọn núi này lại bay lên không, bị Mạc Phàm đẩy một cái rồi rơi thẳng vào người Thư Lang Vương.
Thái Sơn áp đỉnh!
Toàn bộ ngọn núi do đá cứng tạo thành, phía trên che kín cây cối, dây leo, đập mạnh vào thân thể Thư Lang Vương. Nó vừa mới thiên tân vạn khổ thoát khỏi màn điện giật, cú đập này đã làm gãy cả xương sống của nó.
"Gàooooo!"
Thư Lang Vương hét lên thảm thiết. Ngọn núi dưới chấn động xuất hiện vô số vết nứt, thung lũng nhỏ đón nhận ngọn núi rơi xuống cũng hiện ra những vết nứt đáng sợ, kéo dài không biết mấy cây số.
"Thi triển ma pháp quần thể của các người vào trong vòng xoáy của ta!" Mạc Phàm bỗng nhiên cao giọng nói với các ma pháp sư ở pháo đài Bác Thành.
Chu Viên cùng Nam tướng quân ban đầu còn chưa hiểu ý của Mạc Phàm, tới khi con đường quanh núi bỗng nhiên từ từ hiện ra một vòng xoáy hỗn độn thì bọn họ mới vội vàng ra lệnh.
Trên pháo đài có hàng ngàn ma pháp sư không thể đối đầu chính diện với Thư Lang Vương, nhưng không có nghĩa là ma pháp của bọn họ không có tác dụng.
"Tất cả mọi người nghe lệnh, rót ma pháp hủy diệt của mình vào trong vòng xoáy hỗn độn của tiền bối!" Nam tướng quân cao giọng ra lệnh.
Bất kể là quân pháp sư hay thợ săn, bọn họ đều tận mắt chứng kiến con súc sinh này tác oai tác quái, giận mà không dám nói. Càng nghe lời Thư Lang Vương nói muốn đồ sát một tòa thành, hung tàn bạo ngược đến cực điểm.
Làm sao mà bọn họ không phẫn nộ cho được?
Rõ ràng là một con súc sinh nhưng lại tự cho mình là một vị quân chủ tàn bạo, trong tay nắm giữ sinh mạng của tất cả mọi người. Lẽ nào pháp sư nhân loại thật sự không chịu nổi một đòn như thế?
Nhưng Mạc Phàm đã xuất hiện, cảnh tượng hắn hành hung Thư Lang Vương đập vào mắt, khiến cho tâm trạng của mọi người đang rơi xuống đáy vực bỗng chốc dâng trào trở lại.
Cũng không biết tại sao, máu trong người lại sôi trào lên.
Ma pháp được triển khai, ban đầu chỉ như ánh sáng đom đóm, giờ đây lại rực cháy như ngọn lửa cuồng nộ, từng luồng một kịch liệt bay vào vòng xoáy hỗn độn.
"Ta sẽ dẫn dắt mọi người giết chết Thư Lang Vương!" Âm thanh của Mạc Phàm vang vọng khắp núi Tuyết Sơn.
Giết một quân chủ, là Lang Vương của Nam Lĩnh! Ngông cuồng đến cực hạn, nhưng cũng cực kỳ phấn chấn lòng người