Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2489: CHƯƠNG 2423: ĐÃ ĐẾN LÚC KẾT THÚC

"Đại đương gia, hai người có thể ngừng phát 'cẩu lương' trước mặt chúng tôi được không?" Mục Lâm Sinh cười khổ nói.

Mạc Phàm nào có để tâm, bàn tay lươn lẹo như cá trạch đã trượt xuống bên hông Mục Ninh Tuyết, còn cố tình vuốt ve vòng eo thon gọn của nàng.

Đó là một vị trí đặc biệt nhạy cảm trên người Mục Ninh Tuyết, mỗi lần nhìn thấy vòng eo thần thánh ấy là hắn lại không kìm được lòng, dù đang ở trước mặt mọi người cũng phải đặt tay lên cho thỏa cơn thèm.

"Giết một con Thư Lang Vương thôi mà." Mạc Phàm ung dung đáp.

"Thời đại này, pháp sư có thể một mình tiêu diệt một quân chủ không có nhiều đâu." Bạch Hồng Phi nói.

Nhà họ Bạch bọn họ suýt nữa thì tán gia bại sản mới đưa được Bạch Hồng Phi lên Siêu Giai, thế nên hắn có chút đắc ý. Nào ngờ Mạc Phàm lại làm ra chuyện kinh thiên động địa như vậy, thổi bay chút kiêu ngạo của một pháp sư vừa bước chân vào Siêu Giai như Bạch Hồng Phi.

Mọi việc tốt nhất đừng nên so sánh với Mạc Phàm, nếu không chỉ có nước rút kiếm tự vẫn mà thôi.

"Mục Lâm Sinh, anh có biết đoàn thợ săn Vu Điểu không?" Mạc Phàm hỏi.

"Sao lại không biết chứ, chúng ta đã đưa ra kinh phí một năm là một ức, hy vọng đoàn thợ săn Vu Điểu có thể gia nhập Phàm Tuyết Sơn, kéo thành tích của các đoàn thợ săn chúng ta lên. Nhưng tiếc là bọn họ cảm thấy miếu của chúng ta quá nhỏ, không thèm để ý tới." Mục Lâm Sinh nói.

"Mấy ngày nữa họ sẽ đến, anh phụ trách xử lý một chút. Tôi đã trả tiền rồi, trong vòng một năm họ sẽ đóng quân ở Phàm Tuyết Sơn, cũng có nghĩa vụ hoàn thành giúp chúng ta một số nhiệm vụ treo thưởng." Mạc Phàm nói với Mục Lâm Sinh.

"Thật hay giả vậy?"

"Đúng rồi, lúc Thư Lang Vương xuất hiện, chẳng phải là đoàn thợ săn Vu Điểu ra ứng phó sao? Chẳng lẽ họ đã bị mị lực của đại đương gia chinh phục rồi?"

"Cũng gần như vậy, mọi người không có việc gì thì đừng làm phiền chúng tôi thân mật nữa." Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm trực tiếp xua đuổi những người này, ở lâu thêm nữa cũng không hay.

Mục Ninh Tuyết đợi những người khác đi rồi thì mới hờn dỗi ra mặt.

"Anh vội cái gì chứ."

"Không thể nói mấy câu sau đó được à?" Mục Ninh Tuyết tức giận.

"Không nói vậy thì bọn họ còn đứng đây mãi. Đi, về nhà 'làm'... à, về nhà thảo luận." Mạc Phàm lơ đãng để lộ bản tính.

Cái quái gì vậy.

Tuy rằng Mục Ninh Tuyết không có tư tưởng bảo thủ đến mức cử án tề mi, nhưng cũng không đến mức trơ trẽn không biết xấu hổ.

"Theo em vào thành phố." Mục Ninh Tuyết kiên quyết từ chối về nhà với Mạc Phàm.

"Được, đi khách sạn nào đó có thể ngắm biển, đúng là 'làm' ở nhà nhiều cũng hơi chán." Mạc Phàm hưng phấn nói.

"Nếu anh còn không đứng đắn nữa thì em lập tức đi bế quan tu luyện!" Mục Ninh Tuyết có chút tức giận.

"Đùa chút thôi mà. Đi, đi dạo với em một chút, dạo phố, xem phim, thưởng thức mỹ thực, lâu lắm rồi chúng ta chưa có một buổi hẹn hò ra hồn." Mạc Phàm nói.

Cuối cùng cũng nói được một câu tiếng người, lúc này Mục Ninh Tuyết mới cho phép Mạc Phàm đặt tay lên hông mình lần nữa.

...

Bầu trời vẫn một màu xanh lam, biển cả lại phảng phất một màu xám tro, đặc biệt là nơi giao nhau giữa trời và biển, mang đến cho người ta một cảm giác thần bí.

Gió biển thổi tới, làm những cánh hoa trên cây rơi rụng xuống đường, mùi hương ngào ngạt cũng theo đó bay vào mũi.

Đương nhiên, mùi hương dù ngào ngạt đến đâu cũng chẳng thể sánh bằng hương thơm cơ thể của giai nhân bên cạnh.

Mạc Phàm thừa nhận khi còn nhỏ đã bị khuôn mặt thuần khiết của Mục Ninh Tuyết hấp dẫn, nhưng bây giờ, hắn lại càng si mê thân thể của nàng hơn.

Đi bên cạnh Mục Ninh Tuyết, trong đầu hắn luôn có một con tiểu ác quỷ, mỗi giờ mỗi phút đều muốn thưởng thức con cừu non mỹ vị này.

"Thời tiết này sẽ không kéo dài được bao lâu." Mục Ninh Tuyết nhẹ giọng nói.

"Chuẩn bị đầy đủ, cố gắng hết sức là được rồi." Mạc Phàm tỏ ra khá thoáng.

Lo lắng cũng vô dụng, cái gì phải đến thì trước sau gì cũng sẽ đến.

Hiện tại, có thể kiên cường sống sót đối với Mạc Phàm đã là một tâm thái bình thường, vậy thì còn có gì khiến hắn phải buồn rầu chứ?

"Anh đi mua hai cây kem ốc quế." Mạc Phàm nói.

Mục Ninh Tuyết vừa định lắc đầu, ai ngờ Mạc Phàm đã chen vào đám trẻ con đang xếp hàng trước quầy bán hàng.

Chưa đầy một lát, Mạc Phàm đã cầm hai cây kem ốc quế, khéo léo lách qua đám trẻ đang nô đùa ầm ĩ.

Cảnh tượng này làm Mục Ninh Tuyết nhớ lại lúc nhỏ, khi đi chợ đêm náo nhiệt cũng giống như vậy.

Mục Ninh Tuyết đưa tay ra định lấy.

Ai ngờ Mạc Phàm lại cắn một miếng bên cây kem tay trái, rồi lại cắn một miếng lớn bên cây kem tay phải. Mục Ninh Tuyết đưa tay ra trước mặt, khiến Mạc Phàm tỏ vẻ nghi hoặc.

"Không phải em nói không thích sao?" Mạc Phàm lại liếm cây bên trái rồi cắn cây bên phải, ra vẻ mình mua hai cây kem là cho bản thân.

Gương mặt Mục Ninh Tuyết lạnh đi mấy phần, trong con ngươi còn mang theo vài phần sát khí.

Mạc Phàm nào dám làm càn, vội vàng đưa cây kem bị cắn miếng nhỏ cho Mục Ninh Tuyết.

"Anh liếm qua rồi."

"Không sao, kem anh liếm qua rồi thì vị của nó càng ngọt hơn chứ sao."

"... Em không muốn."

Đi qua con đường thị chính của thành phố Phi Điểu, rẽ sang bên cạnh là phố đi bộ, nơi đây trưng bày rất nhiều trang phục cổ, mỗi một bộ đều khá đặc sắc.

Mục Ninh Tuyết quả thực rất yêu thích những thứ này, chủ động vào chọn lựa.

Mạc Phàm hài lòng ăn xong hai cây kem ốc quế, hai tay gác sau gáy, lười nhác đi theo vào.

Đi tới cuối phố đi bộ là có thể thấy những quán cà phê và quán bar được trang trí rất có phong cách, ánh đèn tinh xảo dịu nhẹ mang tới cảm giác thư thái cho người ta.

Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết không đi vào, mà thong thả đi ngang qua.

Dần dần, họ đi tới một nơi ít người qua lại, gió biển thổi tới có chút lạnh lẽo. Mạc Phàm ôm Mục Ninh Tuyết chặt hơn một chút, đi qua mấy con ngõ nhỏ cũ kỹ của thành phố Phi Điểu.

"Gần đây em muốn đến Mục thị một chuyến." Mục Ninh Tuyết nói.

"Tính sổ với bọn họ?"

"Ừm."

"Vậy để anh đưa em đi."

"Được."

Có một số việc cứ để trong lòng, trước sau gì cũng khó giải quyết.

Mục Ninh Tuyết cũng không cảm thấy trận tranh đấu này với Mục thị nên chọn cách thoái nhượng và nuốt cục tức xuống bụng.

Mục thị ngày càng càn rỡ, không chỉ quấy nhiễu một mình Mục Ninh Tuyết, mà còn quấy nhiễu cả Phàm Tuyết Sơn.

Như vậy chỉ làm cho Phàm Tuyết Sơn có thêm nhiều phiền phức. Bây giờ Phàm Tuyết Sơn không còn là của một mình Mục Ninh Tuyết nữa, tất cả mọi người đều đang cống hiến, nỗ lực vì mảnh đất đặc thù này.

Không thể để bọn họ vì ân oán của mình mà phải chịu đựng cơn thịnh nộ của Mục thị khổng lồ.

Đã đến lúc kết thúc rồi.

"Nhưng mà anh đừng ra tay." Mục Ninh Tuyết nói với Mạc Phàm: "Chuyện này em hy vọng mình có thể tự giải quyết."

"Được, anh hỗ trợ cho em." Mạc Phàm gật đầu.

Ở Venice, Mục thị đã hùng hổ doạ người, muốn khiến Mục Ninh Tuyết không còn gì cả.

Những giọt nước mắt băng tuyết kia rơi xuống không hề uổng phí.

Mục Thang Loan, Mục Ẩn Phượng.

Phải khiến hai kẻ đê tiện đó trả một cái giá thật đắt cho sự ngông cuồng ngày trước.

*Cử án tề mi: Câu thành ngữ này có ý chỉ người vợ kính yêu chồng, hoặc vợ chồng cùng kính trọng và thương yêu lẫn nhau. Câu thành ngữ này có xuất xứ từ cuốn Đông Quan Hán ký - truyện Lương Hồng.*

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!