Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2495: CHƯƠNG 2429: HIỆN TẠI ANH CHẲNG LÀ CÁI THÁ GÌ

A.

Một tiếng hét thảm vang lên, trên ngực Cát Hùng xuất hiện một vết thương hệt như bị lưỡi dao sắc bén cắt qua, máu tươi phun trào.

Thân thể Cát Hùng cũng mất hết sức lực trong nháy mắt, chậm rãi khuỵu xuống, rồi đổ gục xuống đất như một kẻ không xương, máu đỏ tươi tiếp tục loang ra thành vũng.

Cách đó không xa, vài pháp sư của Giới Luật Đường đang đỡ Mục Đình Dĩnh bị trọng thương.

Mục Đình Dĩnh cố chấp không chịu rời đi, cắn răng chịu đau, chỉ muốn được thấy Mục Ninh Tuyết cũng có kết cục thảm hại như mình, nhưng cảnh tượng mà ả mong chờ lại không hề xảy ra.

Cát Hùng đã thất bại.

Cát Hùng là Đường chủ của Giới Luật Đường, được xem là cường giả hàng đầu trong Mục thị thế tộc, vậy mà cũng không phải là đối thủ của Mục Ninh Tuyết sao?

Mục Ninh Tuyết chẳng thèm để mắt đến Cát Hùng, tiếp tục bước về phía trước.

Phía trước là lâm viên lưng chừng núi được tu sửa vô cùng tinh xảo, một rừng trúc cổ thụ xanh tươi bốn mùa phủ kín sườn núi. Cành cây, lá cây đều một màu xanh biếc, lại thêm tuyết trắng phủ lên khiến mảnh rừng trúc này càng thêm thi vị.

Đi qua rừng trúc này là có thể thấy được tòa chủ lầu của Mục thị thế tộc. Là một thế tộc cường thịnh nhất Đế Đô với bề dày lịch sử không biết bao nhiêu đời, tòa chủ lầu của họ có thể sánh ngang với cung điện cổ đại.

Tường cao, đá xanh, ngói lưu ly ánh vàng. Một dòng suối trong vắt chảy từ trên núi xuống, con đường dẫn đến chủ lầu men theo dòng suối, đi trên đó còn có thể thấy đàn cá tung tăng bơi lội.

Lúc này, Mục Ninh Tuyết đang đi trên con đường ấy. Biển trúc bạt ngàn che kín cả bầu trời đang không ngừng đung đưa theo gió, tựa như những con sóng xanh cuồn cuộn trên đỉnh đầu ở độ cao bốn mươi, năm mươi mét.

Càng lúc càng có nhiều pháp sư của Giới Luật Đường vây quanh Mục Ninh Tuyết.

Đáng tiếc là Đường chủ Giới Luật Đường Cát Hùng vừa bị đánh bại, ngã trên mặt đất bất tỉnh nhân sự, các đệ tử Giới Luật Đường không dám manh động, chỉ có thể bu lại như một bầy quạ đen.

Ngay lúc đó, trên bậc thềm của tòa chủ lầu lộng lẫy, Mục Ninh Tuyết thấy một người mặc áo dài không cổ màu đỏ tím đang đứng trước mặt mình.

Các pháp sư Giới Luật Đường không dám chắn đường Mục Ninh Tuyết, họ chỉ dám đi theo sau lưng và hai bên, bởi vì bất kỳ ai ngáng đường cô đều bị đánh cho trọng thương.

Người kia rõ ràng là một cao thủ được Mục thị phái tới để đối phó với Mục Ninh Tuyết. Trông hắn vô cùng trẻ tuổi, trên khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười nhạt đầy tự tin, dù thấy Mục Ninh Tuyết đằng đằng sát khí nhưng vẻ mặt hắn vẫn không hề thay đổi.

“Ghê thật đấy, có thể đánh bại Cát Hùng trong thời gian ngắn như vậy.”

“Những năm nay Giới Luật Đường quả thật không có chút khởi sắc nào, có lẽ cũng vì có những thứ rác rưởi như Cát Hùng tồn tại, đã đến lúc cần phải thay máu toàn bộ rồi.”

Gã mặc áo đỏ tím lên tiếng, những lời này dường như là nói cho các pháp sư Giới Luật Đường nghe.

“Mục Ninh Tuyết, kỳ thực cô vẫn luôn xuất sắc. Nếu như không làm ra những chuyện làm sỉ nhục Mục thị chúng ta, ta tin rằng cô có thể trở thành người tiếp theo giống như ta.” Gã bình tĩnh nói.

“Cô cũng không cần phải oán hận Mục thị. Mục thị thế tộc có thể đứng vững ở địa vị cao nhất bao năm qua là vì chúng ta sẵn lòng dồn hết tài nguyên và tâm huyết cho những hậu bối có tiềm năng, đồng thời cũng đủ can đảm để quả quyết vứt bỏ những thứ cần phải vứt bỏ khi gia tộc bị uy hiếp từ bên ngoài.”

Gã vẫn tiếp tục nói với Mục Ninh Tuyết.

“Hầu Trạch.” Mục Ninh Tuyết nhận ra người này.

Mục thị có chi nhánh ở khắp các thành thị trên cả nước. Cứ bốn năm một lần, sẽ có một nhóm người phụ trách bồi dưỡng đến từng nơi để tuyển chọn con cháu trong tộc.

Những người được chọn sẽ được đưa tới núi Mục Bàng để cạnh tranh với hàng ngàn con cháu Mục thị khác.

Hầu Trạch được xem là sư huynh của lứa Mục Ninh Tuyết và Mục Đình Dĩnh. Mỗi khi cần một tấm gương để học tập, cái tên Hầu Trạch sẽ luôn được các đạo sư của Mục thị nhắc đến.

Lúc trước, khi Mục Ninh Tuyết tài nghệ trấn áp quần hùng, cô thường được ví von là Hầu Trạch phiên bản nữ của lứa con cháu Mục thị này.

Hầu Trạch cũng không phải con cháu dòng chính của Mục thị, hắn từ khắp trời nam biển bắc bộc lộ tài năng của mình, cuối cùng đã vươn lên đỉnh cao trong nhóm con cháu Mục thị.

Chỉ có điều, Hầu Trạch may mắn hơn Mục Ninh Tuyết.

Hắn không những không bị Mục thị thẳng tay vứt bỏ, mà còn nhiều lần lập công, trở thành một nhân vật đứng trên đỉnh cao của Mục thị.

Bây giờ Hầu Trạch đã tiến vào Tộc Hội, là một thành viên quan trọng trong hội nghị nội bộ của Mục thị thế tộc khổng lồ, thậm chí địa vị đã rất gần với những nhân vật cấp thủ lĩnh như Mục Thanh Loan.

Nói không chút khoa trương, Hầu Trạch chính là Mục Ninh Tuyết của bốn năm về trước, nghiền ép cả thế hệ, một đường thẳng tiến, hưởng thụ sự ưu ái và tài nguyên dồi dào nhất của Mục thị. Dù cho rất nhiều thiên tài cùng thời đã bước vào Siêu Giai, nhưng những pháp sư Siêu Giai đó vẫn không cách nào đấu lại được Hầu Trạch.

“Chuyện của cô ta vẫn luôn theo dõi, kỳ thực ta cũng rất khâm phục dũng khí của cô. Nếu là người ngoài nói muốn đối kháng với Mục thị thế tộc thì đó chỉ là lời khoác lác không biết trời cao đất dày, vì dù sao bọn họ cũng không biết Mục thị thế tộc khổng lồ đến nhường nào, nắm giữ quyền thế ra sao…” Hầu Trạch nói tiếp.

Ở Mục thị, Hầu Trạch đã thấm thía điều này.

Dù cho Hầu Trạch có bỏ xa những người cùng thời đến đâu, cuối cùng bước vào Tộc Hội của Mục thị thế tộc, nhưng khi đó, hắn mới nhận ra mình chỉ vừa bước qua ngưỡng cửa quyền lực thực sự của núi Mục Bàng.

Có rất nhiều thành viên Mục thị mạnh hơn hắn, vẫn có những kẻ đứng trên đỉnh cao điều khiển vận mệnh của hắn.

Mục Ninh Tuyết đang lấy trứng chọi đá.

“Ngay cả ta khi đối mặt với một số lãnh đạo trong nội tộc Mục thị cũng đều phải khúm núm, vậy Mục Ninh Tuyết cô dựa vào cái gì mà dám đại náo núi Mục Bàng, liên tiếp đả thương hai thành viên quan trọng của Mục thị? Cô nghĩ rằng nếu thất bại, thì chỉ đơn giản là biến thành một phế nhân không có ma pháp thôi sao? Vậy thì cô đã quá coi thường Mục thị rồi!” Ngữ khí của Hầu Trạch rõ ràng đã thay đổi.

Hầu Trạch và Mục Ninh Tuyết trong quá khứ cũng từng là sư huynh sư muội.

Lúc trước, Hầu Trạch từng để mắt đến vẻ tuyệt sắc cùng tiềm lực của Mục Ninh Tuyết, quả thực đã có ý tiếp cận và chỉ điểm.

Nhưng Mục Ninh Tuyết thì tính tình lạnh nhạt, trong mắt chỉ có tu luyện.

Hầu Trạch lại không phải người có kiên nhẫn, đối với hắn, mỹ nữ tuyệt sắc trên thế gian này không phải chỉ có mỗi Mục Ninh Tuyết, không cần phải lãng phí quá nhiều thời gian vào một băng sơn mỹ nhân.

Vì thế hai người miễn cưỡng chỉ được coi là người quen. Nhưng khi hội nghị nội tộc quyết định phế bỏ tu vi của Mục Ninh Tuyết, Hầu Trạch lại không hề có ý kiến phản đối.

Lúc đó, hắn có đủ quyền lực để lên tiếng, ít nhất là đề nghị Giới Luật Đường đợi sau khi cuộc thi Học Phủ Chi Tranh kết thúc rồi mới thi hành, nhưng Hầu Trạch đã không làm vậy.

Hầu Trạch cũng không biết nguyên nhân là gì.

Hay là hắn hy vọng sau khi Mục Ninh Tuyết biến thành một người bình thường, không còn vẻ ngạo khí thì sẽ dễ dàng ra tay hơn… Hoặc là hắn có chút lo ngại, rằng vài năm nữa, một ma pháp sư Băng hệ với thiên phú siêu phàm và Thiên Sinh Linh Thể, lại được Mục thị dồn tài nguyên khổng lồ bồi dưỡng, sẽ uy hiếp đến vị trí của mình.

“Vừa tới Mục thị, tôi từng lấy anh làm gương, kỳ vọng một ngày nào đó có thể sánh vai cùng anh.” Mục Ninh Tuyết nói với Hầu Trạch: “Còn hiện tại, anh chẳng là cái thá gì.”

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!