"Như vậy thì anh vẫn sẽ bị thương mất!" Mục Ninh Tuyết thấy cảnh này, vội vàng nói.
"Mệnh anh cứng lắm, đừng phân tâm, cố dồn sức tạo ra một mũi tên," Mạc Phàm nói.
Lôi trùy đánh tới, quần áo trên người Mạc Phàm nổ tung, da thịt hằn lên những vết thương sấm sét như bị vô số ngọn roi quật vào.
Mạc Phàm hít một hơi khí lạnh.
Đau hơn trong tưởng tượng nhiều.
Đây là lôi lực đã bị hai ma pháp phòng ngự là Ý Chí Sắt Thép và Thiên Môn Nham làm suy yếu, lại còn là loại sức mạnh sấm sét quen thuộc đánh vào người mình, mà vẫn thống khổ như phải chịu cực hình quất roi thời cổ đại.
Hai kẻ địch này quả thật mạnh đến mức dị thường, lấy thực lực hiện tại của hắn để đối kháng vẫn có chút miễn cưỡng.
Nhưng mà, đã đứng ở đây rồi thì phu thê đồng lòng, cùng nhau chiến đấu.
Mạc Phàm hiểu rõ chức trách của mình.
"Lôi huyệt, đến lúc làm việc rồi!"
Cơ thể ngày càng phải chịu nhiều gánh nặng, Mạc Phàm bắt đầu chuyển hóa, thúc giục luồng sấm sét đang giày vò cơ thể dồn hết vào tay mình.
Đôi mắt hắn đen kịt, tia chớp cuồng bạo lóe lên. Mạc Phàm ngẩng đầu, thấy hai đạo lôi điện trắng xám bay vút lên trời xanh. Dưới bầu trời ngập tràn băng tuyết, bầy lôi điện cuồng bạo tựa mãng xà xuyên qua tầng mây.
Lôi Long Vĩ!
Hắn gầm lên, toàn thân lôi huyệt lấp lóe, dùng các huyệt vị để liên kết thành một tinh cung óng ánh rực rỡ.
Mục Ẩn Phượng trên không trung đang nỗ lực dùng phượng ngâm để áp chế Mạc Phàm, nhưng không ngờ ma pháp lần này của hắn không dùng lực lượng tinh thần để tạo thành tinh cung, mà dùng chính lôi huyệt trong cơ thể để tạo thành tinh quỹ, tinh đồ.
Trong sương mù dày đặc che kín bầu trời, những tia chớp khổng lồ lúc ẩn lúc hiện, để lộ ra hồng quang hủy diệt đáng sợ.
Càng lúc càng nhiều hồng quang chớp giật hủy diệt tụ hợp lại, cuối cùng tạo thành một cái đuôi rồng diệt thế hung hãn chém xuống, khiến dãy núi trong chớp mắt hóa thành bột phấn.
Mục tiêu của Lôi Long Vĩ là Mục Ẩn Phượng. Nàng ta dùng tốc độ cực nhanh để né tránh, nhưng đuôi rồng quá khổng lồ, do mấy trăm tia chớp giật tạo thành, làm sao có thể thoát khỏi phạm vi công kích của nó.
Ong ong ong!
Thiên địa rung động liên hồi, ánh chớp chói lòa khiến tất cả mọi người ở núi Mục Bàng khó mà mở mắt nổi.
Băng phượng vũ sau lưng Mục Ẩn Phượng như muốn gãy lìa, cuối cùng vẫn bị đánh rơi xuống. Sấm sét như mãng xà vô cùng vô tận quấn chặt lấy thân thể, lôi nàng ta ngã vào khe nứt sông băng do mũi tên của Mục Ninh Tuyết tạo ra.
Khe nứt vốn hẹp và dài, nhưng sau cú va chạm lại hiện ra một cái hố khổng lồ hình đuôi rồng trên sườn núi, lớn đến mức cho dù là con cháu Mục gia trốn ở đằng xa cũng có thể thấy rõ.
Vốn tưởng rằng trận chiến giữa ba người Mục Ninh Tuyết, Mục Phi Loan và Mục Ẩn Phượng đã là thần tiên đánh nhau, nào ngờ sức phá hoại của Mạc Phàm cũng không hề thua kém. Một ma pháp Lôi hệ như vậy có thể tùy tiện quét sạch cả trăm ngàn yêu thú.
Nhìn thấy Mục Ẩn Phượng rơi vào cái hố do Lôi Long Vĩ tạo ra, Mục Phi Loan cũng có chút sững sờ.
Cứ tưởng Mạc Phàm đã bị đánh cho trọng thương, nào ngờ hắn phản kích lại kinh hoàng đến thế. Uy lực của Lôi Long Vĩ e là đã đạt tới cấp thứ ba của Siêu Giai rồi.
Điều khuếch đại hơn là, lôi của Mạc Phàm còn không phải Thiên Chủng.
Chờ một ngày Mạc Phàm gặp được đại cơ duyên, sở hữu Thiên Chủng Lôi hệ, ma pháp tung ra như vậy quả thực là hủy thiên diệt địa.
Hai người kia làm sao có thể mạnh như vậy, Học Phủ Chi Tranh mới qua được bao lâu chứ?
Giá như không phải ép buộc mang Mục Trác Vân tới núi Mục Bàng, ép Mục Ninh Tuyết tới đây, đợi thêm một thời gian nữa thì có lẽ bọn họ chẳng cần đến Băng Tinh Sát Cung cũng dám nghênh chiến với Mục gia rồi sao?
...
"He, chặn được rồi!" Mạc Phàm cười, để lộ hàm răng trắng.
Chủ yếu là do khuôn mặt bị điện giật cho cháy đen, thành ra hàm răng trông đặc biệt sáng.
Mục Ninh Tuyết cũng không biết Mạc Phàm lấy đâu ra tâm tư để cười. Chỉ thấy hắn vì chịu đựng đòn hợp kích bão táp của Mục Ẩn Phượng và Mục Phi Loan mà thương tích đầy người, trong lòng nàng chua xót vô cùng.
Những năm gần đây, Mạc Phàm luôn liều mình chiến đấu bên cạnh nàng, bất kể là khi gặp phải khuất nhục, hay đối mặt với kẻ địch khó lòng chiến thắng.
Còn nàng, lại luôn chỉ vì bản thân, chưa bao giờ trả giá cho Mạc Phàm bất cứ điều gì.
Kể cả lúc nhỏ không chịu nổi khổ cực, không hiểu được dụng ý của mẹ, lựa chọn chạy trốn, vẫn là Mạc Phàm đã mang nàng thoát đi.
"Lúc đó, anh biết rõ chúng ta không thể trốn thoát, đúng không?" Mục Ninh Tuyết hỏi.
Ban đầu Mạc Phàm nghe còn không hiểu.
Dù sao từ đầu tới cuối, Mục Ninh Tuyết chưa bao giờ nói với hắn về chuyện bỏ trốn ngây thơ năm đó.
Tiểu tử nhà nghèo mang tiểu thư nhà giàu đi trốn ư?
Thực ra, tính cách Mạc Phàm trưởng thành từ sớm, đương nhiên biết hành vi đó rất ngu ngốc, và Mục Ninh Tuyết cũng không thể thật sự chạy trốn cùng mình để phiêu bạt giang hồ.
Mục Ninh Tuyết sẽ mãi là cô công chúa nhỏ trong pháo đài của mình, nhiều nhất chỉ bị mắng vài câu. Còn kết cục của Mạc Phàm thì phức tạp hơn nhiều, nếu là thời cổ đại thì bị đánh chết cũng là chuyện bình thường. Còn hiện tại, tuy không bị đánh chết nhưng cũng mất hết tôn nghiêm, dù sao người nghèo mãi mãi chỉ là kẻ làm công cho người giàu.
"Đương nhiên là biết," Mạc Phàm trả lời.
Tuy rằng không biết tại sao Mục Ninh Tuyết lại nhắc tới chuyện đó vào lúc này, nhưng nói chuyện cũng không ảnh hưởng tới việc hắn điều tức.
"Vậy tại sao lại muốn hủy đi tiền đồ của bản thân như vậy?" Mục Ninh Tuyết hỏi.
Lúc đó là vì nàng tùy hứng, suýt nữa đã hủy đi cơ hội được vào trường ma pháp của Mạc Phàm.
"Không làm như vậy, thì làm sao biết được sự chênh lệch."
"Không làm như vậy, thì làm sao có động lực cắn răng liều mạng để tranh đấu."
"Trái tim em giờ đã thuộc về anh, mà thứ anh thiếu chính là thực lực... Nói đi cũng phải nói lại, là do anh chưa đủ mạnh, nếu không đã sớm nhấn đầu hai con cẩu tạp chủng này xuống đất để mài đế giày rồi," Mạc Phàm nói.
"Mục thị không chỉ có hai người bọn họ, bên trong tộc hội còn có không ít nhân vật khủng bố hơn," Mục Ninh Tuyết nói nhỏ.
"Không sao, anh cũng không phải không có chuẩn bị. Cùng lắm thì cho bọn họ mở mang tầm mắt, xem thế nào là Ác Ma!" Mạc Phàm tu một ngụm lớn thánh dược của Thần Miếu Parthenon vào miệng.
Có thánh dược chúc phúc gia trì, uống vào như có một pháp sư Trì Dũ hệ dùng Tinh Linh Điệp chữa trị cho mình, thương thế rất nhanh đã khôi phục.
Bản thân hắn có thuộc tính kháng lôi mạnh, hơn nữa thể chất Ác Ma sẽ không để thương thế tồn tại lâu trên cơ thể, cũng sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn.
Lúc Mạc Phàm đang ừng ực nốc thánh dược, Mục Ninh Tuyết đã rút Trấn Linh Tiễn đã mất đi tác dụng ra.
Xem ra, nó đã khôi phục.
Mũi tên nằm trên lòng bàn tay, Mục Ninh Tuyết rạch một đường, máu tươi lập tức rỉ ra.
Mạc Phàm sửng sốt, không biết Mục Ninh Tuyết đang làm gì.
Nhưng Mục Ninh Tuyết đã dùng bàn tay phải đẫm máu cầm lấy mũi tên, vuốt từ đầu đến cuối.
Xì xì xì!
Trấn Linh Tiễn nhìn qua rất bình thường nhưng sau khi thấm máu, đột nhiên trở nên nóng rực.
Rõ ràng là một mũi Băng Tinh Tiễn, nhưng linh văn bên trong lại trở nên cuồng nhiệt lạ thường, như thể một lực lượng thượng cổ đang thức tỉnh.
"Huyết Thích chính là tầng phong ấn cuối cùng của cây cung này."
"Tuy rằng bây giờ dùng đến nó còn quá miễn cưỡng, nhưng em không muốn anh vì em mà bị thương nữa."
Toàn thân Mục Ninh Tuyết rực lên màu đỏ, bao gồm cả ma cung trong tay cũng trở nên tà hồng yêu dị đến cực điểm, tựa như hồn lực trên người đang thiêu đốt, múa may như những lưỡi cưa.
Màu đỏ đốt hồn này không có nhiệt độ, nhưng đủ khiến cả đất trời trong phút chốc rơi vào một trạng thái tà dị và lạnh lẽo, như thể toàn bộ thế giới bị đánh vào vực sâu băng hàn.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà