"Có người bảo vệ ư?"
Mạc Phàm nghe xong cảm thấy hơi hoang mang.
"Cũng có thể là tớ tưởng tượng, hoặc là một người nào đó trong trường ngưỡng mộ cậu ấy. Tóm lại, người kia không có ác ý với cậu ấy. Tớ cũng dám chắc người đó không phải là người của Hắc Giáo Đình. Thật ra tớ cũng chỉ vô tình phát hiện ra thôi." Linh Linh nói.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu nói rõ ràng cho tớ xem nào."
Mạc Phàm trở nên vô cùng căng thẳng khi có chuyện liên quan đến Tâm Hạ.
"Cụ thể thế nào tớ cũng không nói rõ được."
Mạc Phàm hỏi tới hỏi lui mấy lần nữa, nhưng Linh Linh đều nói mình không biết rõ lắm, chỉ là một loại cảm giác mà thôi.
Mạc Phàm lại gọi điện hỏi Tâm Hạ. Tâm Hạ nói nàng cũng không thấy có người nào khả nghi xung quanh mình cả. Chuyện này làm Mạc Phàm thấy bực mình.
Bảo vệ Tâm Hạ là chuyện của ta. Tên khốn kiếp nào dám xía vào chuyện của người khác, tốt nhất là cút đi cho khuất mắt. Đừng để ông đây bắt được ngươi.
Nói cho hay là bảo vệ, chứ nói khó nghe thì chính là theo dõi!
"Có thể là mẹ của Tâm Hạ đấy. Lúc đó bà ấy đột ngột bỏ đi nên cảm thấy áy náy, hổ thẹn trong lòng, không dám gặp con bé. Vì vậy bà ấy chỉ dám lén lút nhìn Tâm Hạ từ xa. Mạc Phàm, con cũng không cần phải lo lắng quá làm gì..."
Mạc Gia Hưng sau khi nghe chuyện này, người đầu tiên ông nghĩ tới chính là mẹ của Tâm Hạ.
Sau đó Mạc Phàm cũng hỏi một chút về chuyện của mẹ Tâm Hạ, Mạc Gia Hưng lại thở dài một hơi, nhưng cũng không nói rõ nguyên nhân.
Tóm lại, Mạc Gia Hưng kể cho Mạc Phàm rằng, ban đầu ông vốn muốn đi bước nữa với mẹ của Tâm Hạ. Nhưng ngay khi quan hệ vừa xác lập không được bao lâu, bà ấy đột ngột bỏ đi không một lời từ biệt, bỏ lại Tâm Hạ ở nhà cùng với Mạc Gia Hưng.
Mạc Gia Hưng là người hiền lành, đôn hậu. Dù bị phụ bạc, ông cũng không nỡ để Tâm Hạ bơ vơ một mình, nên đã nhận nàng làm con gái nuôi, thay người mẹ vô trách nhiệm kia chăm sóc cho nàng.
Mạc Phàm sau khi biết chân tướng thì cũng chỉ biết im lặng.
Cha của hắn quả thật là một người đàn ông lận đận! Vất vả lắm ông mới tìm được cho mình một người phụ nữ, kết quả lại gặp phải một người lòng dạ sắt đá, nhẫn tâm vứt bỏ cả con gái ruột của mình.
Sau khi biết chuyện và nghe Linh Linh miêu tả, có lẽ người âm thầm theo dõi, bảo vệ Tâm Hạ rất có thể là mẹ của nàng. Mặc dù trong lòng vẫn có chút bận tâm, nhưng hắn cũng không thể hiện ra ngoài.
Mạc Phàm ở lại Hàng Châu lâu hơn một chút. Có lẽ vì chứng kiến hình ảnh thê lương của Hứa Chiêu Đình và Trương Lộ Lộ, hắn càng thêm trân trọng Tâm Hạ – người con gái mà hắn đã liều mình cứu ra từ thảm họa ở Bác Thành.
Linh Linh hình như rất hứng thú với chuyện xảy ra ở Tây Hồ nên đã bắt đầu điều tra thông tin về nó.
Đáng tiếc, dù nàng có trổ hết bản lĩnh thì từ đầu đến cuối cũng không điều tra được gì. Vì vậy, nàng chán nản, ủ rũ cả người, cũng không muốn ở lại đây quấy rầy Mạc Phàm và Tâm Hạ anh anh em em, nên đành phải quay về Ma Đô trước.
…
"Mạc Phàm, cậu mau về trường đi. Viện trưởng Tiêu bán quách chúng ta đi rồi, bắt chúng ta làm trao đổi sinh ở Đế Đô một thời gian." Triệu Mãn Duyên nói qua điện thoại.
"Cái gì, sinh viên trao đổi?" Mạc Phàm nghi hoặc hỏi lại.
"Haiz, nói cho sang thì là sinh viên trao đổi, còn nói thẳng ra là một trận đại chiến giữa các học viện với nhau. Năm nào cũng thế." Triệu Mãn Duyên giải thích một hơi.
"Vậy tại sao lại là chúng ta với Học phủ Đế Đô?" Mạc Phàm thắc mắc.
"Nói thừa! Cậu nhìn khắp cả nước xem, có mấy trường đủ sức đối đầu với Học phủ Đế Đô chứ? Năm nay rút thăm, chúng ta bốc trúng bọn họ. Cả hai bên sẽ cử ra một nhóm học sinh ưu tú của mình tới trường đối phương để học tập trong vòng ba tháng. Lần này chúng ta phải đến Học phủ Đế Đô đấy. Quái thai, yêu nghiệt ở trong đó nhiều không đếm xuể. Ngay cả lãnh đạo trường chúng ta còn kém họ một bậc. Vì không muốn học viện mất mặt, Viện trưởng Tiêu đã đích thân chỉ mặt đặt tên cậu rồi!" Triệu Mãn Duyên nói.
"..."
Mạc Phàm cạn lời, vội vàng quay về trường học.
Sau khi tìm được hai vị lãnh đạo là Viện trưởng Tiêu và Chu Chính Hoa, Mạc Phàm liền tỏ rõ sự bất mãn:
"Hai vị sư trưởng, em nói cho hai thầy biết nhé, tại sao các thầy không thèm hỏi ý kiến em một tiếng mà đã ghi thẳng tên em vào danh sách trao đổi sinh rồi? Em có nói là em muốn đi à? Em không muốn tới Đế Đô để người khác coi thường đâu!"
"Mạc Phàm, em đừng khiêm tốn. Dựa vào thực lực của em, người ở Đế Đô có thể đánh bại được em cũng không có mấy người. Em còn là học viên nổi bật nhất mới vào Chủ Giáo Khu. Em không đi thì ai đi?" Chu Chính Hoa nghiêm túc nói.
"Viện trưởng Tiêu, thầy biết đó, từ trước đến giờ em sống rất khiêm tốn. Chuyện học viện đánh lộn... à nhầm, chiến đấu vì danh dự thế này, chắc chắn có nhiều người thích hợp hơn em." Mạc Phàm không muốn đi.
Cuộc sống ở Ma Đô rất tuyệt. Ban ngày vừa có thể kiếm tiền từ các ủy thác, vừa có thể hàng yêu trừ ma, lại còn có thể tu luyện bốn hệ, nâng cao thực lực. Cuộc sống như vậy quả thật vô cùng sung sướng. Tội gì phải chạy đến Đế Đô, ăn nhờ ở đậu, bị người khác xem thường. Bọn học viên ở Học phủ Đế Đô tên nào tên nấy mắt đều mọc trên đỉnh đầu. Ở chung với đám người này, Mạc Phàm không dám đảm bảo mình sẽ không đánh chết một hai tên!
"Mạc Phàm à, em cũng đừng từ chối vội. Lần này đến Đế Đô làm sinh viên trao đổi, ta biết sẽ tạo áp lực rất lớn cho các học viên của chúng ta. Cho nên, đối với những em tham gia lần này, chúng ta sẽ tặng cho mỗi em một phần thưởng nho nhỏ. Chỗ ta có một cái Ngưng Thần Ma Khí, có thể đảm bảo cho Pháp Sư trong quá trình khống chế tinh tử ngăn cản được một lần tấn công tinh thần, vẫn có thể phóng thích ra ma pháp hoàn chỉnh..."
Viện trưởng Tiêu quả không hổ là người từng trải, liếc mắt một cái đã biết Mạc Phàm muốn gì. Ông cũng không nhiều lời, trực tiếp đưa ra phần thưởng!
"Ngăn chặn tấn công tinh thần?"
Mạc Phàm trừng mắt, nhanh chóng nhớ lại cảnh hắn cùng lão sư Đường Nguyệt đối phó với tên biến thái Triều Hách lúc trước.
Kỹ năng hệ Nguyền rủa của tên Triều Hách kia có thêm hiệu ứng tấn công tinh thần, khiến người khác không cách nào thi triển được ma pháp.
Hiện tại Mạc Phàm không sợ những kỹ năng tấn công trực diện, hắn chỉ sợ mấy loại kỹ năng kỳ quái, âm hiểm như của tên Triều Hách. Kỹ năng loại tinh thần, khiến đối phương không thể thi triển kỹ năng mới là vấn đề lớn nhất. Có Ngưng Thần Ma Khí này, chẳng khác nào hắn có thêm một lớp bảo hộ!
"Chốt đơn!"
Mạc Phàm quyết đoán thu lấy Ngưng Thần Ma Khí.
Ngưng Thần Ma Khí là một sợi dây chuyền. Mặc dù Mạc Phàm đang có một sợi dây chuyền giấu trong áo, nhưng hình thức của Ngưng Thần Ma Khí này còn đẹp hơn cả Tiểu Nê Thu của hắn, nên đeo ở bên ngoài cũng không làm giảm đi vẻ đẹp trai.
Thật ra, Mạc Phàm cũng cân nhắc đến việc tên Vũ Ngang kia đã biết Địa Thánh Tuyền được giấu trong dây chuyền. Không chừng hắn còn đem chuyện này tiết lộ ra ngoài. Mà Ngưng Thần Ma Khí có hình dạng dây chuyền này vừa khéo có thể che mắt thiên hạ!
"Đồ em đã nhận rồi. Lần này đến Học phủ Đế Đô, tốt nhất đừng để Học phủ Minh Châu của chúng ta phải mất mặt!" Chủ nhiệm Chu Chính Hoa nghiêm mặt nói, giọng có chút khó chịu.
Các học sinh khác ai cũng tranh nhau suất làm sinh viên trao đổi này, còn tên này thì hay rồi, lại còn dám cò kè mặc cả với cả giáo sư. Chưa từng thấy loại người nào như hắn. Ngưng Thần Ma Khí cũng là một món đồ rất đắt tiền, đâu phải cứ nói tặng là tặng được.
"Thầy yên tâm, em đảm bảo sẽ đánh cho bọn ở Học phủ Đế Đô rụng hết cả răng!" Mạc Phàm đã nhận được lợi ích, đương nhiên sẽ dốc toàn lực.
Viện trưởng Tiêu lườm Mạc Phàm một cái rồi nói: "Đừng gây rắc rối."
"He he, sẽ không, sẽ không..." Mạc Phàm lúng túng cười trừ.
Viện trưởng Tiêu lại ho nhẹ một tiếng, đổi giọng nói tiếp: "Nhưng cũng không cần phải quá câu nệ. Chỉ cần hợp tình hợp lý, chúng ta cũng không nhắm mắt làm ngơ."
Mạc Phàm nhìn thần thái nghiêm trang của Viện trưởng Tiêu, không nhịn được liền bật cười.
Ý tứ đằng sau câu nói này của Viện trưởng Tiêu có thể dịch nôm na là: Cứ bị đứa nào bắt nạt thì đừng có sợ, cứ thẳng tay mà vả lại cho nó sấp mặt. Nhà trường sẽ "bảo kê" cho cậu