*
Gừ! Gừ!
Tiểu bạch hổ bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, liền cắn vào ống quần Mạc Phàm, kéo hắn quay lại.
"Làm gì, đổi ý à?" Mạc Phàm hơi bực, nói.
Bộ lông của tiểu bạch hổ dày và rậm, nó rùng mình một cái, sau đó vang lên tiếng lanh lảnh như kim loại va vào nhau, cũng không biết trong bộ lông trắng muốt ấy giấu biết bao nhiêu là thứ.
"Grừ grừ grừ..." Tiểu bạch hổ khua chân múa tay.
"Tiểu Viêm Cơ, con dịch xem, nó có bất ngờ gì đây."
Tiểu bạch hổ cúi thấp đầu, ngậm một chiếc vòng lưu ly nho nhỏ, chạy tới chỗ Mục Ninh Tuyết đang tịnh dưỡng trong phòng.
Nó cẩn thận đặt chiếc vòng lưu ly đặc biệt trước cửa phòng, sau đó chạy về.
"Cái gì, mày theo bọn tao đến Mục Bàng Sơn à?" Mạc Phàm trừng mắt: "Đống này đều là mày chôm trong bảo khố của họ à?".
Tiểu bạch hổ lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.
Nó nói với Mạc Phàm rằng nó thực ra đã lén đi theo Mục Ninh Tuyết, dự định là nếu xảy ra tình huống nguy cấp sẽ nhảy ra trợ giúp, ít nhất là để cho Mục Ninh Tuyết chạy trốn.
Ai ngờ Mục Ninh Tuyết lại lấy ma cung ra so tài, nó không có việc gì làm nên đã chạy tới nhà lớn của tộc hội, mang đi một ít bảo bối.
Nếu không phải trong Mục thị có một nhân vật cấp Bán Cấm Chú nhận ra được khí tức của nó, có lẽ nó đã khoắng sạch cả bảo khố của Mục thị rồi.
Mạc Phàm dở khóc dở cười.
Tiểu bạch hổ là Thánh Hổ Thiên Sơn, sao lại toàn đi làm mấy trò trộm gà trộm chó thế này.
"Chiếc vòng lưu ly băng vừa nãy có lợi cho việc tu dưỡng của Mục Ninh Tuyết đúng không, vậy mấy thứ còn lại là để hiếu kính ta à?" Mạc Phàm nói.
Tiểu bạch hổ lập tức gật đầu, lần này có được "sổ hộ khẩu" ở Phàm Tuyết Sơn là nhờ có Mạc Phàm, nên nó không giấu giếm chút của riêng nào.
"Chẳng trách mẹ ngươi muốn ngươi trở về, chắc là sợ mày ở bên ngoài bị người ta đánh chết chứ gì," Mạc Phàm nói.
Mắt nhìn của tiểu bạch hổ rất tinh, không phải bảo bối thì nó không lấy.
Còn bốn món bảo vật nhỏ, tuy không bằng chiếc vòng lưu ly băng kia nhưng mỗi một món đều đủ để mua đứt cả một doanh nghiệp nhỏ.
Vừa hay gần đây mình đang thiếu tiền.
Gừ! Gừ!
Tiểu bạch hổ biểu thị nó biết trong Thiên Ngân Băng Sơn có một nhánh Thánh Liên cực kỳ hiếm có, qua một mùa đông nữa là đủ ngàn năm tu vi, hái về bồi bổ cho Mục Ninh Tuyết, đảm bảo kéo dài tuổi thọ, thanh xuân vĩnh trú.
Mạc Phàm vô cùng hài lòng, con hổ con này đúng là có lòng, đã giải quyết được vấn đề mà hắn lo lắng nhất.
Ở Phàm Tuyết Sơn mấy ngày, Mạc Phàm vẫn quay về Ma Đô.
Dù sao Thanh Thiên Liệp Sở cũng ở Ma Đô, lúc rảnh rỗi có thể kiếm vài nhiệm vụ treo thưởng lấy chút tiền, bổ sung cho túi tiền thủng đáy của mình.
Cứ ngỡ làm ma pháp sư sẽ giàu nứt đố đổ vách, nhưng khi lên đến Siêu Giai, Mạc Phàm mới phát hiện không có chỗ nào là không tiêu tiền, mà mỗi lần tiêu đều là những khoản cực lớn.
"Mạc Phàm, có hàng ngon, qua đây xem mau!"
Vừa tới Ma Đô thì Triệu Mãn Duyên đã gọi tới.
Xem ra Triệu Mãn Duyên đã kết thúc đợt khổ tu, gần như đã khống chế được Thủy Cốt Phật Châu của Ngô Khổ rồi.
Mục Bạch gần đây cũng ở Ma Đô.
Là Pháp sư Nam Dực, hiện tại tổng bộ Pháp sư Nam Dực ở Ma Đô, đoán chừng gần đây anh ta qua lại tổng bộ, còn cụ thể làm gì thì không biết được.
"Không phải là chui xuống lòng đất biểu diễn cái gọi là 'nghệ thuật cơ thể' đặc biệt nào đó chứ?" Mạc Phàm hỏi.
"Đương nhiên là không phải," Triệu Mãn Duyên nói.
"Vậy thì không đi."
...
"Kêu cả Mục Bạch qua chỗ tao đi."
Triệu Mãn Duyên là dân Ma Đô gốc, có một vài con đường đặc biệt.
Vô cùng thần bí nói là "hàng ngon", phần lớn đều là mấy em gái "đặc biệt", nhưng lần này lại không phải, lại khiến người ta không khỏi ngạc nhiên.
Một đàn thiên ưng bay qua bầu trời Ma Đô làm vô số người kinh ngạc thốt lên, dù sao cưỡi thú bay cũng khác với ngồi máy bay, có thể điều khiển thuần thú bay lượn trên bầu trời thành thị, không đơn thuần là pháp sư được tôn kính, mà càng là quân quan có địa vị phi phàm.
Những con thiên ưng hùng dũng, lông vũ màu trắng tuyết, một dải màu bạc hoang dã kéo dài từ đầu tới lưng, lộ ra một đường cong hoàn mỹ.
Chúng nó bay qua Ma Đô một cách ngay ngắn, có trật tự, bay về phía một bán đảo gần đất liền.
Thuần thú đáp xuống bán đảo, rất nhanh đã có những người đàn ông mặc âu phục và phụ nữ trong trang phục dạ hội tới đón.
"Hẳn ngài là Tướng quân Trương, mời đi bên này," người đàn ông mặc áo khoác đen cung kính nói với một người đàn ông trung niên.
"Hiểu lầm rồi, vị kia mới là tướng quân của chúng tôi," vị quan quân trung niên kia cười, chỉ vào một chàng trai có làn da ngăm đen nói.
Chàng trai trông không quá tuấn tú, nhưng lại toát ra một luồng anh khí, làn da ngăm đen không những không làm ảnh hưởng đến hình tượng, trái lại còn càng tôn lên vẻ trưởng thành, quyết đoán và dày dạn sương gió.
Người đàn ông áo khoác đen phụ trách đón khách kinh ngạc.
Vị tướng quân này lại trẻ tuổi như vậy.
Trong tài liệu có ghi đối phương đóng quân thời gian dài ở Bắc Cương, Tần Lĩnh, mà những nơi đó đều là những nơi hung hiểm có tiếng trong nước, trong khoảng thời gian có người đóng giữ, không có bộ lạc yêu ma nào dám xâm lấn.
"Tướng quân Trương, chúng tôi nhận được tin tức là ngài cảm thấy có hứng thú với những thuần thú quý giá này của chúng tôi, vì thế gia chủ Bạch gia chúng tôi đã cố ý ở đây đợi, không biết Tướng quân Trương đại diện cho quân đội Tần Lĩnh hay với tư cách cá nhân?" Người của Bạch gia hỏi.
"Chúng tôi gia nhập Tử Cấm Quân, mỗi một thành viên Tử Cấm Quân ngoài thiên ưng ra thì cần thuần thú mạnh hơn, vì thế muốn tới xem sự kiện triển lãm thuần thú mà các vị đứng ra tổ chức một chút," Tướng quân Trương lộ ra nụ cười khá ôn hoà, không giống như phần lớn các sĩ quan mặt sắt kiêu ngạo.
"Tử Cấm Quân..." Người của Bạch gia hơi kinh ngạc, dù sao thì một nhánh quân đặc chủng mạnh mẽ như vậy sẽ không tùy tiện xuất hiện, số người tuy không nhiều nhưng lại chuyên chấp hành những nhiệm vụ không tầm thường.
"Mời vào, mời vào, còn một ít khách mời chưa đến đủ, nếu tướng quân không để ý thì xin hãy đợi một lát, dù sao triển lãm lần này của chúng tôi không nhỏ, mời tới những nhân sĩ trên toàn quốc," người của Bạch gia nói.
"Không sao, rất lâu chưa được ngủ, phiền các vị chuẩn bị vài căn phòng cho anh em của tôi nghỉ ngơi một lát."
"Đó là điều đương nhiên," người của Bạch gia lập tức ra hiệu bằng ánh mắt cho cô gái mặc sườn xám đứng bên cạnh.
Mỹ nữ mặc sườn xám có gương mặt đào hoa, dặn dò các cô nương khác đi trước dẫn đường.
"Vị tướng quân này có gì thì cứ phân phó, nơi này của chúng tôi hiếm khi được đón tiếp người có thân phận hiển hách như ngài," mỹ nữ sườn xám cười, đôi mắt linh động như nước chảy, phong tình vạn chủng.
"Nghe nói nơi này của các vị sắp có long thú, là thật sao?" Tướng quân Trương hỏi.
Mỹ nữ nháy mắt một cái.
Hóa ra vị này không phải tay chơi lão luyện, ám chỉ rõ ràng như vậy rồi mà không biết.
"Đúng vậy, chúng tôi hợp tác với gia tộc thuần long nổi danh nhất Anh quốc, bọn họ đưa ra long thú thế hệ mới nhất."
"Tạp long hay ngụy long?" Tướng quân Trương hỏi.
Mỹ nữ sườn xám nở nụ cười, đặt ngón trỏ lên đôi môi đỏ bừng khiêu gợi của mình, nói: "Đó là bí mật kinh doanh đấy ạ."