"Sao anh biết được?" Hoa Nguyệt Trúc vô cùng thắc mắc.
Trương Tiểu Hầu mỉm cười, không giải thích gì thêm.
Bọn họ đương nhiên không thể ngủ sớm. Để Hoa Nguyệt Trúc ở lại trong phòng, Trương Tiểu Hầu lén ra ngoài bằng cửa sau, đi dò xét những nơi khác trước.
Hiện tại vẫn chưa có manh mối rõ ràng, chỉ có thể tùy ý thu thập tin tức, chủ yếu vẫn phải chờ tin từ phía Điền Thừa và Đàm Phong mới có thể quyết định bước tiếp theo.
Về tình hình của Long Vương Nghĩ, tài liệu của quân đội đã ghi chép rõ ràng, cho thấy chúng là loài sinh vật thích sống ở khu vực gần hải đảo và đất liền, không cần lo lắng về vùng biển sâu.
"Tướng quân, qua đo lường thì xung quanh đây quả thật có số lượng lớn Long Vương Nghĩ, nhưng dường như chúng từ nơi khác đến chứ không có sào huyệt ở đây." Điền Thừa đến báo cáo tình hình.
"Nhà xưởng bên kia đúng là có chút đặc biệt. Đầu tiên, họ tuyệt đối không làm muối để bán. Tất cả muối đều được đưa tới nhà xưởng, ban đêm lại có rất nhiều công nhân tiến hành gia công, phân loại." Đàm Phong báo cáo tình hình nhà xưởng.
Rốt cuộc bọn họ đang làm gì? Trương Tiểu Hầu càng lúc càng tò mò.
Nhân lúc đêm còn khuya, Trương Tiểu Hầu tìm đến nhà xưởng mà Đàm Phong đã dò xét.
Trong xưởng đèn đuốc sáng trưng, có nhiều công nhân đang làm ca đêm, xem ra đúng như lời lão bá nói, phần lớn công nhân ở đây đều làm việc về đêm.
Bọn họ đổ đám diêm tinh kia vào nước biển để làm gì?
Trương Tiểu Hầu chăm chú quan sát.
Lúc này, các công nhân đang đổ toàn bộ muối thu được từ các ruộng muối xuống biển. Hành động này vô cùng kỳ quái, chẳng phải bao công sức làm ra muối giờ lại đổ sông đổ biển, thành công cốc hay sao?
"Có người đang vận hành máy móc, hình như là có dây kéo." Điền Thừa nhỏ giọng nói.
Lúc này, trên mặt biển có hai chiếc cần cẩu, trên cần cẩu có những sợi dây dày đặc, đầu còn lại của dây đang chìm dưới biển.
Tiếng cần cẩu gầm rú rất lớn, công suất cũng khá mạnh, mặt biển bắt đầu nổi bọt.
Rất nhanh sau đó, có thứ gì đó bị kéo lên khỏi mặt nước. Đó là một tấm lưới sắt được đan rất dày, trong quá trình kéo lên, nước biển có độ mặn cao nhanh chóng chảy xuống.
Nhưng có một phần "nước biển" rất kỳ lạ, chúng bị lưới giữ lại, bị bắt lên bờ một cách quỷ dị.
Trương Tiểu Hầu và mọi người nhìn thấy cảnh đó mà ngây cả người.
Vớt nước biển?
Không đúng, họ đang vớt Long Vương Nghĩ!
Họ biết trong đại dương có Long Vương Nghĩ, cũng biết chúng thích muối, vì vậy đã thu mua muối biển từ nông dân với số lượng lớn, tập trung Long Vương Nghĩ lại một vùng nước nhất định.
Việc này giống như thả mồi dụ một đàn cá vào lưới, chờ cá vào đủ nhiều thì đột nhiên kéo lưới lên.
Thứ "nước biển" đang ngọ nguậy trong tấm lưới thép rõ ràng là hàng trăm con Long Vương Nghĩ.
"Lưới làm từ Tiêu Ngân Cực Lạnh, một loại vật chất đặc thù mà Long Vương Nghĩ không thể gặm nuốt được. Dân cư trên bán đảo Hoa Diêm này lại hiểu rõ Long Vương Nghĩ hơn cả quân đội chúng ta." Điền Thừa kinh ngạc nói.
Tiêu Ngân là một loại vật chất đặc thù mà Long Vương Nghĩ không thể gặm nuốt, thông tin này cũng chỉ vừa được các học giả hàng đầu của quân đội phát hiện ra. Ai ngờ cái làng chài lạc hậu, gần như biệt lập này lại có thể biết trước.
Huống hồ, nhìn thủ pháp thành thạo và các thiết bị vớt Long Vương Nghĩ của họ, rõ ràng họ đã biết về loài sinh vật này từ rất lâu trước cả quân đội.
Quả nhiên cao nhân ẩn trong dân gian.
Cách đây không lâu, huyện Lô Ninh còn kinh hoàng vì kẻ đầu sỏ Long Vương, cả thế giới vì việc này mà khiếp sợ, vậy mà dân gian đã sớm có cách thô sơ để đối phó với Long Vương Nghĩ.
"Những thôn dân này bắt Long Vương Nghĩ làm gì? Lẽ nào họ định chăn nuôi chúng?"
"Hóa ra là một đám dân đen gian ác! Giờ chúng ta đi bẩm báo quân bộ, để quân đội tới đây san bằng bọn chúng!"
Trương Tiểu Hầu nhíu mày, trừng mắt nhìn hai quân nhân trẻ tuổi, nói: "Trước khi điều tra ra sự thật, đừng vội kết luận bừa bãi."
"Tướng quân, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?" Điền Thừa hỏi.
"Mọi người tiếp tục giám sát, xem mục đích bắt Long Vương Nghĩ của họ là gì." Trương Tiểu Hầu nói.
"Rõ!"
Trương Tiểu Hầu trở lại nhà của lão bá, trong lòng mang theo nhiều nghi vấn.
Bán đảo Hoa Diêm này không đơn giản như tưởng tượng. Nếu lão bá đã nói nhà xưởng kia thu mua muối nhiều năm, chứng tỏ họ đã vớt Long Vương Nghĩ được một thời gian rồi.
Long Vương Nghĩ hiện tại đang lan tràn như cỏ dại, uy hiếp đến đường ven biển quốc gia, cũng không biết có liên quan đến những thôn dân này không.
Hơn nữa, những thôn dân này trông qua rất chất phác, liệu họ có thật sự biết sự nguy hại và đáng sợ của Long Vương Nghĩ, hay việc này thực sự có liên quan đến thảm họa Long Vương Nghĩ?
Trở lại lầu hai, Hoa Nguyệt Trúc đang buồn chán chờ đợi.
Nhìn thấy Trương Tiểu Hầu, đôi mắt Hoa Nguyệt Trúc lập tức sáng lên, nở một nụ cười rạng rỡ.
"Tướng quân, tôi đã dò la được rồi, chắc chắn anh không thể tin được những nhà xưởng thu mua muối biển kia để làm gì đâu!" Hoa Nguyệt Trúc có hơi phấn khích nói.
"Vớt Long Vương Nghĩ." Trương Tiểu Hầu đáp.
Hoa Nguyệt Trúc há miệng, lộ ra vẻ đáng yêu hiếm thấy.
Sau đó, Trương Tiểu Hầu kể lại những gì mình vừa thấy cho Hoa Nguyệt Trúc nghe.
"Hóa ra là vậy, nhưng tôi biết mục đích họ vớt Long Vương Nghĩ để làm gì." Hoa Nguyệt Trúc lại mỉm cười.
"Làm sao cô biết được?" Trương Tiểu Hầu hỏi.
"Tôi xuống nhà lấy nước uống, đúng lúc thấy con trai lão bá đang bện lưới đánh cá màu bạc. Tư duy của anh ta đơn giản hơn lão bá nhiều, chẳng tốn mấy câu đã bị tôi dụ nói ra hết mọi chuyện." Hoa Nguyệt Trúc nói.
"Cô chắc chắn không có mục đích nào khác chứ?"
"Đương nhiên là không."
Trương Tiểu Hầu cũng đành bất lực.
Rốt cuộc, mọi kế hoạch điều tra từng bước, moi móc chân tướng sự việc trên hòn đảo này, đều không hiệu quả bằng việc cô gái xinh đẹp như Hoa Nguyệt Trúc tùy tiện giả vờ đáng yêu một chút.
"Con trai lão bá nói với tôi, trong máu của thứ mà họ vớt lên có chứa rất nhiều Hải Ngân Sa. Đó là loại cát bạc biển còn nhỏ hơn cả bọt biển, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng có độ tinh khiết cực cao. Sau khi tinh luyện có thể thu được Tiêu Ngân Biển Sâu, thứ này bán trên thị trường còn đắt hơn kim cương mấy chục lần! Toàn bộ bán đảo Hoa Diêm đều dựa vào nó để làm giàu đấy. Đừng thấy họ ở trên hòn đảo hẻo lánh này mà coi thường, nhà nào cũng có mấy căn nhà lớn trong thành phố cả!" Hoa Nguyệt Trúc nói.
Trương Tiểu Hầu nghe xong, trầm tư một lúc.
Những lời của con trai lão bá chưa thể hoàn toàn tin được, vẫn phải đợi kết quả điều tra của những người khác.
Chỉ mong là như vậy, nếu không thì toàn bộ bán đảo này chính là kẻ đầu sỏ gây ra tai họa cho cả quốc gia.