*
Một quyền tung ra.
Lửa giận tựa thác đổ, ầm ầm giáng xuống vách núi bên dưới, khí thế hừng hực biến cả một vùng thành đầm lửa đỏ rực.
Hắc Xác Thủy Thú vừa nhảy lên đã bị hòa tan trong thác lửa nóng bỏng, bất kể lớp giáp xác đủ sức chống lại ma pháp cao giai hay thân thể cường tráng ngoan cường của nó.
Con thủy thú triệt để bị thiêu rụi trong đầm lửa.
Đạo sư Hỏa hệ Ngụy Vinh được cứu, đáp xuống bờ sông, gương mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng khi chứng kiến Hắc Xác Thủy Thú bị một đấm thiêu rụi.
Sức mạnh của Hắc Xác Thủy Thú vượt xa dự đoán của Ngụy Vinh. Ông đã liều cả tính mạng để cứu học sinh, nào ngờ ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc lại có một pháp sư siêu cường xuất hiện, tiêu diệt nó chỉ trong nháy mắt.
Ngụy Vinh thấy Mạc Phàm từ trong ánh lửa hạ xuống mặt sông, vội vàng chắp tay.
“Đa tạ tiền bối đã...” Ngụy Vinh còn chưa nói hết câu đã sững người, biểu cảm trên mặt càng thêm đặc sắc.
“Thầy Ngụy khách sáo quá rồi, các học đệ học muội Hỏa hệ của chúng ta vẫn ổn cả chứ?” Mạc Phàm mỉm cười, ánh mắt hướng về phía bờ sông bên kia.
Bên kia bờ sông có khoảng 40-50 học sinh đều mặc đồng phục, rõ ràng là những học viên Hỏa hệ của khóa này.
Thế nhưng, đám học viên bên bờ sông ai nấy đều ngây ra như phỗng.
Bao nhiêu người chúng ta tấn công mãi không chết, thậm chí còn chẳng làm con hải yêu cấp thống lĩnh này bị thương, thế mà giờ nó chết không còn cả xác?
Đúng là mãnh nhân!
“Các em, đây là học trưởng Hỏa hệ của các em, Mạc Phàm.” Sau khi Ngụy Vinh hoàn hồn, vội vàng giới thiệu với đám học sinh.
Ngụy Vinh quay đầu lại, thấy Mạc Phàm đang giơ tay.
Ông vốn tưởng Mạc Phàm định vẫy tay chào hỏi, nào ngờ bàn tay hắn chợt siết lại như một lưỡi đao, những hồ quang điện dữ dội và hung hãn nhảy múa loạn xạ, khiến không khí xung quanh như muốn nổ tung.
“Mạc Phàm, cậu làm gì thế?” Ngụy Vinh đột nhiên kinh hãi hét lên.
Những học viên đang nhìn Mạc Phàm cũng đều lộ vẻ hoảng sợ. Đừng thấy Mạc Phàm đứng cách họ cả một con sông, chỉ một cái giơ tay của hắn cũng đủ khiến mây đen cuồn cuộn kéo đến, lôi điện còn chưa giáng xuống mà khí thế kia đã ép bọn họ đến nghẹt thở.
“Lôi Trảm!”
Mạc Phàm vẫn giữ nguyên tư thế, thủ đao chém xuống với tốc độ kinh người.
Hai luồng sét sắc lẹm đột ngột xuất hiện phía sau nhóm học viên, chém thẳng vào một bóng yêu mờ ảo như sương.
Xoẹt!
Sấm sét điên cuồng lóe lên, những tia điện nhỏ li ti đã phác họa ra bộ mặt thật của bóng yêu. Đó là một con Độc Thu Yêu toàn thân có màu như bùn đất, kích thước to bằng một con cá sấu thời tiền sử. Chỉ là nó ẩn mình trong ruộng đồng, ngụy trang thành bùn đất nên đám học sinh không hề phát hiện ra.
Nhưng đám học sinh còn chưa kịp hồn bay phách tán thì con Độc Thu Yêu đã bị Lôi Trảm cắt thành hai nửa. Vô số tia sét tựa như một tấm lưới bao bọc lấy thân thể bị xé toạc, khiến nó chết cứng ngay lập tức, chưa kịp giở trò hung ác.
“Chuyện này...” Ngụy Vinh hít một hơi khí lạnh, lời nói đến bên môi mà không thốt ra được.
Ông vốn tưởng mình đã liều mạng cứu được đám học viên, ai ngờ trong đám ruộng kia còn ẩn nấp một con thủy yêu khác, vậy mà cả đám học sinh không hề hay biết.
Nếu không có Mạc Phàm ở đây, e rằng đám học sinh này đã thành mồi trong bụng yêu quái rồi.
Càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
“Những hải yêu này cấp bậc đều không thấp, sao lại để một giáo viên như thầy dẫn học sinh đi đối phó?” Mạc Phàm hỏi Ngụy Vinh.
Ngụy Vinh thở dài, nói: “Tiêu viện trưởng và các chủ nhiệm hệ khác đều đang ở cửa biển sông Hoàng Phố. Bọn họ phải chặn đứng lũ hải yêu ở đó, nếu không chúng sẽ kết bè kết đội men theo sông Hoàng Phố tiến sâu vào lục địa của chúng ta. Có thể nói là cả trăm cây số sông dài đều đang giết hải yêu không xuể, bọn thầy chỉ có thể cố gắng cầm cự, dù sao cũng tốt hơn là để toàn bộ người dân trong trấn bị tàn sát.”
Các học viên lần lượt vây quanh, vẻ mặt ai nấy đều rất ủ rũ.
Đại nạn trước mắt, các học viên vốn tưởng rằng mình có thể trổ tài, nào ngờ ngay cả một con hải yêu bình thường nhất cũng đánh không lại. Cảm giác bất lực và thất bại khiến đám học sinh bắt đầu nảy sinh bóng ma tâm lý với hải yêu.
“Thầy Ngụy, cách phân công như vậy không hợp lý. Học viên Hỏa hệ tập trung lại đối phó với thủy thú, về mặt thuộc tính đã bị khắc chế rồi. Lẽ ra nên cố gắng phân chia các hệ khác nhau vào cùng một đội.” Mạc Phàm nói.
“Thời gian gấp gáp quá, cũng không kịp cân nhắc nhiều...” Ngụy Vinh nói với vẻ hơi xấu hổ.
“Thực ra với sức của các em, đối phó với con quái này không thành vấn đề. Nhưng hải yêu khác với yêu ma trên cạn. Trước khi hành động, phải để pháp sư Phong hệ và Ám Ảnh hệ đi do thám, sau đó đến pháp sư Thủy hệ và Quang hệ tiến hành khống chế. Tuyệt đối không được toàn bộ xông lên khi chưa nắm rõ thực lực và năng lực của hải yêu. Càng nóng vội, thương vong sẽ càng nặng nề.” Mạc Phàm nói với các học đệ học muội, đồng thời cũng là để khích lệ tinh thần họ.
“Mạc Phàm nói đúng đấy, là do chúng ta quá lỗ mãng. Chẳng những không cứu được nhiều người, mà còn để những pháp sư có năng lực chống lại hải yêu như chúng ta chết một cách vô nghĩa. Bây giờ thầy sẽ đi tập hợp các học viên khác, nhất định phải phân công hợp lý, cũng nhất định phải bình tĩnh, dùng lý trí để đối phó.” Ngụy Vinh gật đầu, nói.
Đây là hải yêu, ở nơi có nhiều nước, tổng thể thực lực của chúng không thể dùng cách đánh giá trong quá khứ để đo lường được.
Bọn họ phải thông minh hơn, phải hiểu rõ hợp tác là gì, đồng thời càng phải quý trọng mạng sống của chính mình.
“Mạc Phàm, cách đây hơn 10 cây số có một con hàng khủng có cánh màu vàng.” Triệu Mãn Duyên như một con chim ưng lượn lờ trên bầu trời, truyền tin về.
“Cấp bậc gì?” Mạc Phàm hỏi.
“E là cấp quân chủ đấy, tớ thấy rất nhiều đạo sư đang cầm chân nó.” Triệu Mãn Duyên nói.
“Chúng ta qua đó.” Mạc Phàm không chút do dự.
Cấp quân chủ.
Loại sinh vật này một khi xuất hiện gần khu dân cư, chắc chắn sẽ gây ra thương vong cực lớn.
Cấp thống lĩnh đã đủ đáng sợ, cấp quân chủ thì nhất định phải khống chế lại, trục xuất ngay lập tức, hoặc phải tiêu diệt nó trước khi nó gây ra sự hủy diệt không thể cứu vãn.
“Chính là cái con đã phát động hồng triều, nó khiến cho toàn bộ người ở khu khai thác tân thành không có cơ hội chạy thoát...” Ngụy Vinh căm hận nói.
Chiến trường mà Ngụy Vinh đến đầu tiên không phải là trấn Trương Trạch này, mà là khu khai thác tân thành kia. Đứng cách một ngọn núi nhỏ, ông đã chứng kiến một thảm kịch vô cùng đáng sợ.
Sau khi tàn sát, con quái vật hồng triều đó lập tức lặn vào vùng nước sông mênh mông như đầm lầy, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
“Sao lại có cả cấp quân chủ xuất hiện ở đây? Không phải chúng nó đang ở mặt trận chính ngoài biển sao?”
“Thật đáng sợ, ngay cả hải yêu cấp thống lĩnh chúng ta còn không đối phó nổi, nếu gặp cấp quân chủ thì chắc chúng ta cũng chẳng khác gì dân thường.”
“Học trưởng Mạc Phàm đi đến chiến khu cấp quân chủ, e rằng cũng khó mà sống sót trở về.”
Các học viên vất vả lắm mới lấy lại được chút tự tin, nhưng vừa nghe tin cấp quân chủ xuất hiện ở sông Hoàng Phố tàn phá bừa bãi, họ lập tức lộ vẻ hoảng loạn.
“Đừng tự trách mình nữa, chúng ta nhất định sẽ quét sạch toàn bộ lũ Độ Giang Yêu này. Đừng quên, chúng ta là người của học viện Minh Châu, mà học trưởng Mạc Phàm của các em cũng tốt nghiệp từ chính nơi đây!” Ngụy Vinh nói.