Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2560: CHƯƠNG 2494: MỘT NỮ THẦN MINH CHÂU KHÁC

"Chết... chết rồi sao?" Một sinh viên tốt nghiệp đang đứng trên đường kinh ngạc nhìn sang.

Con đường nát bét, vết nứt kéo dài hàng trăm mét. Dọc ven đường vương vãi máu tươi và nội tạng nát bấy của con hải yêu ma tí.

Nó cố gắng giãy giụa thêm vài cái rồi mới chết trong không cam lòng.

Nhìn vào đôi mắt cá sấu khổng lồ của nó, có thể thấy con hải yêu ma tí này còn kinh hãi và hoang mang hơn cả đám sinh viên tốt nghiệp.

Tại sao đám sinh viên vừa mới bị nó tàn sát như cá tôm cách đây không lâu, bỗng dưng lại xuất hiện một kẻ mạnh như thần binh từ trên trời giáng xuống, tung một đòn kết liễu nó như vậy?

"Đi theo tôi, không vấn đề gì chứ?" Mạc Phàm quay đầu lại, nói với đám sinh viên bằng một giọng cực kỳ tự tin.

Đám sinh viên tốt nghiệp này ngoan ngoãn như học sinh mẫu giáo, vội vàng gật đầu lia lịa.

Mạnh như thần thế này thì còn phải nghĩ ngợi gì nữa.

Mạc Phàm vốn chẳng sợ hải yêu cấp thống lĩnh.

Hải yêu cấp thống lĩnh có trí tuệ không thua kém nhân loại, hơn nữa chúng sống trong môi trường đặc thù như đại dương, nơi chẳng khác gì một đấu trường sinh tử, sao có thể không hiểu được mưu mẹo và gian xảo.

Những con lao thẳng đến như con hải yêu ma tí vừa rồi thực sự quá ít, đó cũng là lý do Mạc Phàm để đám sinh viên này phối hợp tấn công.

Bản lĩnh của hải yêu cấp thống lĩnh thì thiên kỳ bách quái, Mạc Phàm một đường giết tới đây cũng không hề thuận lợi. Có con dời sông lấp biển, có con phun độc quấy nhiễu, lại có con trơn trượt như lươn trạch, dù dùng Tinh Cung Siêu Giai cũng chưa chắc đã giết được.

"Ngay phía trước, ở bãi đất bồi kia kìa, học trưởng." Một sinh viên trông có vẻ thật thà nói với Mạc Phàm.

Mạc Phàm nhìn sang, quả nhiên thấy một bãi đất bồi không lớn không nhỏ, rộng chừng bốn sân bóng đá.

Nhưng trên bãi đất bồi, từng đàn ngạc bì yêu đang cúi đầu điên cuồng gào thét, tập trung tấn công vào một chỗ, trông hệt như đang cùng nhau săn một con mồi.

Máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, vô số mảnh thịt vụn bị văng xuống sông. Ban đầu, Mạc Phàm còn tưởng đám hải yêu cao cấp này đã chiếm được khu dân cư và biến người dân thành thức ăn.

Nhưng sau khi nhìn kỹ những con heo đen bị gặm đến biến dạng trên mặt đất, Mạc Phàm mới thở phào nhẹ nhõm.

May là đám hải yêu này hứng thú với thịt heo, nếu không với bản lĩnh của chúng, một bữa ăn có thể ngốn tới hàng trăm nghìn người, cảnh tượng đẫm máu đó sẽ khiến người ta đau xót đến không thở nổi.

"Học tỷ, học tỷ! Đinh học tỷ vẫn chưa chết... Đinh học tỷ, bọn em quay lại cứu chị đây!" Cậu sinh viên đeo kính đột nhiên kích động hét lên.

Mạc Phàm nhìn theo hướng cậu ta chỉ, thấy trên cây cầu nối cách bãi đất bồi không xa, bốn con ngạc bì yêu đang truy đuổi một nữ pháp sư. Nữ pháp sư không ngừng lợi dụng các kết cấu thép trên cầu để né tránh, thân pháp linh hoạt, ứng phó vẫn rất bình tĩnh.

Chỉ có điều, cây cầu sắp không chịu nổi sự va chạm của đám hải yêu cao cấp này, rõ ràng là sắp gãy.

Nữ pháp sư cũng đã bị thương, thực tế nếu không phải những con hải yêu cấp cao khác đang mải mê ăn uống, e rằng cô đã không cầm cự được lâu như vậy.

"Mấy người ở dưới này, duy trì đội hình, hiểu chưa?" Mạc Phàm thấy tình thế của nữ pháp sư ngày càng nguy cấp, bèn quả quyết ra tay.

"Được... Ơ, người đâu rồi?"

"Trên cầu kìa, dịch chuyển tức thời đỉnh thật, khoảng cách này phải hơn 600 mét ấy chứ!"

Mạc Phàm xuất hiện trên cây cầu. Cũng khó trách Đinh học tỷ lại khiến cậu sinh viên đeo kính kia để tâm đến vậy, tuy bị thương nhưng vẫn có thể nhìn ra là một mỹ nhân kinh diễm.

Làn da trắng như tuyết của cô và những vệt máu tạo thành một sự tương phản rõ rệt, đặc biệt là vết thương trên mặt, đỏ rực như một tác phẩm nghệ thuật trên bình rượu hoa điêu, che đi nửa khuôn mặt, càng làm tăng thêm mấy phần quyến rũ lạnh lùng trong khí chất cao quý của cô.

"Hống! Hống! Hống!"

Bốn con ngạc bì yêu phát ra âm thanh khùng khục từ lỗ mũi, dường như đã chơi đùa chán, chúng bắt đầu một cuộc cắn xé cực kỳ dã man, đồng loạt lao tới từ bốn hướng khác nhau.

Đinh học tỷ không còn đường lui, nhưng cô chỉ đứng yên tại chỗ, bình tĩnh nhắm mắt lại, tư thế hiên ngang.

Ý Chí Sắt Thép!

Mạc Phàm từ trên cao đáp xuống, hai chân đồng thời giẫm mạnh lên mặt cầu.

Cây cầu rung lên bần bật, sau đó là bốn tiếng "rắc" vang lên liên tiếp. Cả bốn con ngạc bì yêu đều bị gãy quai hàm, răng nanh vỡ nát.

Bốn con hải yêu cao cấp này chẳng khác nào đâm đầu vào tường sắt, bản thân bị thương không nhẹ, kêu la thảm thiết.

"Là cậu sao?"

Đinh học tỷ mở mắt ra, nhìn thấy vạt áo và mái tóc của Mạc Phàm đang tung bay trong luồng không gian ý niệm, cô không khỏi kinh ngạc lấy tay che miệng.

"Tôi cứ thắc mắc Đinh học tỷ là thần thánh phương nào mà khiến cho học đệ nhà ta thần hồn điên đảo, hóa ra là bạn học cũ." Mạc Phàm cũng cười nói.

Vị học tỷ này học cùng khóa với Mạc Phàm, cũng là một pháp sư Hỏa hệ. Tuy không quá thân quen nhưng Mạc Phàm vẫn có chút ấn tượng.

Sau khi có tin đồn nữ thần không chính thức của Minh Châu học phủ là Mục Nô Kiều đã bị đại ma vương Mạc Phàm "bao nuôi", danh hiệu nữ thần Minh Châu đã thuộc về học viên Hỏa hệ - Đinh Vũ Miên.

Không scandal, trước sau như một vẫn độc thân, băng thanh ngọc khiết, ảnh của cô được không biết bao nhiêu nam sinh để dưới gối làm niềm an ủi mỗi đêm dài mệt mỏi.

Mạc Phàm nhớ ra mình đã từng giao đấu với Đinh Vũ Miên trong một cuộc thi xếp hạng của học viện, thực lực của cô không kém mình là bao.

Mạc Phàm cũng không ngờ sẽ gặp lại cô ở nơi này.

Theo lý mà nói, sinh viên khóa đó, ngoại trừ mấy kẻ "đúp chúa", hẳn là đều đã tốt nghiệp cả rồi.

"Giải quyết xong chuyện này rồi nói sau." Mạc Phàm biết đây không phải lúc để ôn lại chuyện cũ, hắn biến vật chất hắc ám thành bốn viên đạn bắn về phía bốn con ngạc bì yêu.

"Cậu chỉ cần giết bốn con đó là được." Đinh Vũ Miên nói.

"Chết cả rồi." Mạc Phàm đáp mà chẳng thèm nhìn lại.

Đinh Vũ Miên không hiểu ý Mạc Phàm, cho đến khi cô liếc mắt nhìn lại cây cầu, bỗng nhiên phát hiện sau lưng bốn con ngạc bì yêu đã xuất hiện những cái miệng đen ngòm khổng lồ.

*Phập!*

Bốn tiếng vang lên cùng lúc. Bốn con ngạc bì hải yêu căn bản không ngờ mình lại bị chính cái bóng của mình cắn nuốt. Đầu chúng nó bị nghiền nát trong luồng khí tức đen kịt, cả người bốc lên khói đen.

Ảnh Sát Xử Quyết!

Mạc Phàm không muốn lãng phí thời gian với bốn con ngạc bì hải yêu này.

Đám ngạc bì hải yêu ở bãi đất bồi rõ ràng to hơn chúng vài vòng, thứ thực sự khiến đám sinh viên kia sợ hãi chính là đám đại ngạc ma, trên người chúng tỏa ra khí tức cấp thống lĩnh.

Thống lĩnh cũng có mạnh có yếu, bốn con ngạc bì yêu trên cầu chỉ được xem như á thống lĩnh, Mạc Phàm giết chúng dễ như trở bàn tay.

Nhưng đám dưới đất kia, không ít con là đại thống lĩnh, đếm sơ qua cũng có đến 20 con.

20 con thống lĩnh tụ tập cùng dùng bữa! Hải yêu vốn đã mạnh hơn yêu ma trên lục địa cùng cấp bậc, ngay cả cách phân chia đẳng cấp cũng bắt đầu từ cấp chiến tướng trở lên. Trên lục địa, phải vào tận rừng sâu núi thẳm mới mong gặp được một con cấp thống lĩnh, còn trong quần thể hải yêu, cấp thống lĩnh lại nhiều vô kể.

"Hơi khó nhằn đây." Mạc Phàm nhìn hai mươi con đại ngạc ma hung bạo tàn ác, nhất thời cũng không biết nên ra tay thế nào.

__

*Rượu hoa điêu là rượu đựng trong chum sành có chạm trổ hoa văn, là loại rượu quý của Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.*

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!