Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2573: CHƯƠNG 2507: BUFFET HẢI SẢN

Đinh Vũ Miên và Ngụy Vinh đã đi vào hầm trú ẩn. Thấy các cư dân đều bình an vô sự, bọn họ không khỏi vui mừng.

Chỉ là, cả hai nhanh chóng phát hiện ra rất nhiều người lớn tuổi đang nhịn đói, nhường phần lương khô ít ỏi cho con cháu. Ai nấy đều phờ phạc, bụng đói cồn cào, khiến họ càng cảm thấy xót xa và bất lực.

Nhất định phải tìm tên trưởng lão Diệu Tân kia tính sổ, gã ta thật quá đáng!

Mọi người đều đang khổ sở bám trụ, chờ đợi một cơ hội sống sót, cố hết sức đè nén nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng. Vậy mà tên Diệu Tân, ngồi ở vị trí cao như trưởng lão Liên Minh Thợ Săn, lại là một kẻ tham sống sợ chết, đến vận chuyển chút đồ ăn cũng không dám.

"Thầy, chúng ta vẫn nên báo tình hình nơi này ra bên ngoài đi, có lẽ vẫn còn những người nhiệt huyết sẵn lòng giúp chúng ta đưa mọi người thoát khỏi khốn cảnh." Đinh Vũ Miên nói.

Ngụy Vinh thở dài một hơi.

Ngụy Vinh biết rằng dù có liều mạng xung đột với Diệu Tân cũng không thể thay đổi được bản tính tham sống sợ chết của gã.

"Này này, phiền mọi người dọn trống khu vực trung tâm ra nhé!" Giọng Mạc Phàm bất chợt vang lên.

Người bên cạnh đều giật mình.

Mạc Phàm xuất hiện từ lúc nào vậy? Kể cả dùng Độn Ảnh của hệ Ám Ảnh cũng không thể nào im hơi lặng tiếng đến thế được.

Mọi người nhìn kỹ lại mới thấy, bên cạnh Mạc Phàm vẫn còn một nếp gấp không gian đang gợn sóng. Dường như hắn đã dùng Dịch Chuyển Tức Thời để vào đây, hoàn toàn không một dấu hiệu báo trước.

"Dọn trống để làm gì vậy?" Cô nàng đội viên tóc đuôi ngựa hỏi.

"Không có chỗ thì bày tiệc ra sao được?" Mạc Phàm hỏi ngược lại.

"Có đồ ăn sao?" Một đội viên của đội săn yêu kích động hỏi, mắt sáng rực lên.

Thực tế, bọn họ đều đói sắp lả đi rồi.

Vòng tay không gian là vật phẩm khá hiếm, ít nhất với đồng lương ít ỏi của đội săn yêu thì không thể mua nổi. Mà vòng tay không gian của Mạc Phàm sức chứa cũng không lớn, không thể dùng để vận chuyển vật tư, nhiều nhất chỉ đủ cho hắn tự cung tự cấp.

"Ừm, nhường chỗ này ra nào, đúng rồi, đúng rồi, lùi thêm chút nữa. Này đồng chí kia, không né sang bên là bị đuôi nó quật chết bây giờ đấy... Rồi, tạm thời thế là ổn."

Mạc Phàm chỉ huy, sau khi có đủ không gian thì đột nhiên búng một cái vào không trung.

*Tách!*

Tiếng búng tay giòn tan vang lên. Ngay lập tức, không gian phía trước Mạc Phàm xuất hiện những tia sáng bạc, chúng uốn lượn theo một cách kỳ lạ để phác họa ra những đường cong đặc thù, rồi nhanh chóng nối liền với nhau.

Những đường cong bạc biến thành một vùng không gian hư ảo với ánh sáng đan xen, vật thể bên trong đang từ từ hiện ra.

"Không gian truyền tống?" Mọi người kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Đặc biệt là Đinh Vũ Miên và Ngụy Vinh, họ không thể ngờ tu vi hệ Không Gian của Mạc Phàm lại cao đến mức này, có thể dịch chuyển vật thể đến một vị trí xác định.

Vật thể còn chưa hiện rõ hoàn toàn, nhưng một mùi thơm nức mũi đã lan tỏa khắp nơi. Đó là mùi thịt nướng làm người ta phấn chấn, không hề tanh, cũng không ngấy.

Vốn dĩ mọi người vẫn còn cố kìm nén được, nhưng khi ngửi thấy mùi thơm này, ai nấy đều không kìm được mà nuốt nước bọt ừng ực.

"Trời ơi, thơm quá! Có người đang nướng đồ ăn!"

"Tôi đói, tôi đói quá..."

"Là mùi cá nướng!"

Các cư dân của trấn Bân lập tức xôn xao. Giữa lúc bụng đói cồn cào mà ngửi thấy mùi thơm này thì đúng là đòn tấn công chí mạng.

Ngụy Vinh, Đinh Vũ Miên, đội trưởng Mã Vinh và cô nàng tóc đuôi ngựa chỉ biết đứng ngây ra, sững sờ nhìn không gian trước mặt bị lấp đầy bởi một con cá nướng khổng lồ, vàng ruộm, béo ngậy và phủ kín gia vị.

"Đây... đây là cá voi sao?"

"Sao mà nó to thế này?"

"Trông thứ này có vẻ quen mắt?" Ngụy Vinh tỉ mỉ quan sát.

Khi nhận ra phần xương sọ đặc thù của con cá nướng, ông ta nhất thời trợn tròn hai mắt, kinh hãi tột độ.

"Trời ạ!"

"Đây chẳng phải là Thôn Lư Thú sao?"

"Chẳng phải đây là loài hải yêu khiến Liên Minh Thợ Săn e ngại, không dám vận chuyển đồ ăn tới đây sao?"

"Sao... sao nó lại bị nướng chín thế này?"

"Mà điều khó tin hơn là nó còn tỏa ra mùi thơm nức mũi như vậy?"

"Mạc Phàm, cậu... cậu... cậu lại đem hải yêu đi nướng à?" Ngụy Vinh lắp bắp, kinh ngạc đến ngây người.

"Yên tâm, thịt nó ngon lắm, người già cũng nhai được. Hơn nữa Trương Trác thử rồi, không có độc đâu." Mạc Phàm nói.

"Vấn đề không phải là thịt có độc hay không... mà nó, nó là hải yêu! Là hải yêu đó!" Ngụy Vinh gần như hét lên.

Đội trưởng đội săn yêu Mã Vinh cùng những đội viên khác nghe được cuộc đối thoại này, ai nấy cũng nhìn Mạc Phàm như nhìn quái vật.

Đúng là thần nhân mà! Thần nhân thật sự!

Người khác thấy hải yêu thì chạy mất dép, còn vị đại thần này lại đem nó đi nướng, mà lại còn nướng thơm nức mũi thế này nữa chứ.

Cái tay nghề này khiến người ta quên bẵng đi hình ảnh hung ác, đáng sợ của hải yêu, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Ăn!

"Đừng nói nhảm nữa, bảo mọi người xếp hàng lấy đồ ăn đi." Mạc Phàm nói.

"Đây là... 'buffet hải sản' mà cậu nói lúc trước đó à?"

"Đúng vậy. Bà con đã vất vả như vậy, lại còn rất biết điều và thông cảm, mời họ một bữa buffet hải sản thì có gì quá đáng đâu." Mạc Phàm nói.

"Là không quá đáng, không hề quá đáng..." Ngụy Vinh lẩm bẩm.

Đúng là không quá đáng, nhưng Mạc Phàm thì lại "quá đáng" lắm rồi!

Hải yêu cũng có sĩ diện chứ bộ! Cậu đem một cự tướng dũng mãnh của chúng đi nướng như thế này, có nghĩ đến cảm nhận của mấy con hải yêu có trí tuệ cao khác không hả?

Mọi người đều đã trải qua gian nan khốn khổ, lúc này có cái ăn là tốt rồi, chẳng ai kén cá chọn canh làm gì.

Hơn nữa, tài năng nướng của Tiểu Viêm Cơ cũng tiến bộ hơn nhiều, thành phẩm cực kỳ đạt chuẩn.

Con Thôn Lư Thú to bằng cả chiếc xe tải chẳng mấy chốc đã bị người dân trấn Bân xẻ thịt, chỉ còn trơ lại bộ xương.

Bộ xương cũng được nướng giòn rụm, thơm ngon. Một vài người chưa có phần, hy vọng có thể gặm tạm bộ xương.

"Không cần, không cần! Cá đâu phải chỉ có một con. Đã nói là buffet hải sản thì sao có thể để mọi người không đủ ăn được chứ?" Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm lại búng tay một cái. Tiểu Viêm Cơ vừa nướng xong con Thôn Lư Thú thứ hai, lập tức dịch chuyển nó tới. Con cá vẫn còn nóng hổi, mỡ chảy ra óng ánh vàng rượm, khiến cả đội săn yêu, Ngụy Vinh và Đinh Vũ Miên cũng phải nhìn mà nuốt nước bọt.

"Ăn đi, khách sáo làm gì! Bên ngoài còn bảy, tám con nữa... Mà nếu vẫn còn thiếu, tôi lại đi săn thêm vài con, mọi người chờ một lát là có ngay." Mạc Phàm cười híp mắt nói.

Mùi cá nướng tràn ngập khắp hầm trú ẩn. Trong hoàn cảnh chật chội, gian khổ và ngột ngạt thế này mà được thưởng thức mỹ vị, mọi người càng cảm thấy may mắn và hạnh phúc. Chỉ cần được lấp đầy cái bụng, nỗi sợ hãi dường như cũng tan biến.

"Cái đó... đại pháp sư, để tôi giúp ngài một tay rắc gia vị nhé! Thịt cá này ngon thì ngon thật, nhưng không thể lãng phí nguyên liệu tốt như vậy được. Nhà lão Tùng tôi trước đây mở tiệm cá nướng, đảm bảo tay nghề của tôi sẽ khiến món này ngon hơn mấy bậc!" Một vị đại thúc tự đề cử, dường như đã quên hết mọi sợ hãi xung quanh, chỉ muốn trổ tài nấu nướng.

"Thế thì còn gì bằng! Tôi cũng chỉ là tay mơ trong việc nướng cá, gia vị tẩm ướp cũng không được chuẩn lắm." Mạc Phàm gật đầu.

"Cậu cứ nướng chín cá rồi đưa tới đây, gia vị cứ để cạnh, tôi sẽ rắc cho." Vị đại thúc nói.

"Được."

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!