Con người đúng là một loài sinh vật kỳ quái.
Sau trận đại chiến trên sông Hoàng Phố, Mạc Phàm là người góp công lớn nhất. Thậm chí, không ít đàn em đã quay lại cảnh tượng hắn oai hùng chém giết hải yêu cường hãn rồi đăng lên mạng.
Những video đó toàn là cảnh hắn nghiền ép, càn quét, bá đạo vô song, xem mà mệt lả cả người.
Thế nhưng cuối cùng, chuyện mọi người quan tâm nhất lại là liệu Đinh Vũ Miên có trở thành bà vợ thứ tư của Mạc Phàm hay không.
Cũng không biết có kẻ nào tự xưng là thần thông quảng đại, tuyên bố biết cực nhiều tin tức nội bộ, liền một hơi liệt kê ra danh sách những cô gái có bằng chứng xác thực về mối quan hệ mập mờ với Mạc Phàm, còn đăng ảnh của từng người lên.
Trời ạ, mỗi người một vẻ, ai cũng kinh diễm, tuyệt sắc, đúng là trời sinh vưu vật... Người thường chỉ có thể đắn đo xem nên chọn ai, còn Đại Ma Đầu thì khác, hắn chọn tất cả. Người thường như chúng ta và thần nhân quả nhiên là có khoảng cách.
Gã tung tin này dường như rất rành về Đại Ma Đầu, ngay cả vài tấm ảnh chụp ở trời Tây cũng có. Haiz, dàn tình nhân của Mạc Phàm đã vượt qua con số bảy, vừa khéo bằng số hệ ma pháp của hắn. Lẽ nào cứ thức tỉnh thêm một hệ là Mạc Phàm lại muốn có thêm một người tình? Cứ cái đà này, muốn có thêm suất thì phải đợi đến khi hắn đột phá Cấm Chú rồi. Cố lên!
"Cố lên, Mạc Thần Nhân, anh là tấm gương sáng của cánh đàn ông chúng ta!"
Sau khi Lục Khinh Diêu cũng vào bình luận, cái gã tự xưng thần thông quảng đại kia càng khiến Mạc Phàm dở khóc dở cười.
Bảy người, vậy mà đã là bảy người rồi.
Mạc Phàm muốn xỉu luôn. Đại nạn cận kề mà sao mọi người không quan tâm chuyện đứng đắn một chút được nhỉ, sao lại có thời gian đi soi mói đời tư của mình cơ chứ?
Quan trọng là mấy tin đồn này cứ nửa thật nửa giả, không thể cứ gặp cô gái nào từng hợp tác với mình là auto biến thành tình nhân được.
Mà khoan, rốt cuộc cái tên tự xưng thần thông quảng đại này là thằng khốn nào, ngay cả ảnh của mình ở Học viện An-pơ mà cũng có?
Mẹ nó, nhất định là con chó Triệu Mãn Duyên kia rồi!
Triệu Mãn Duyên vốn là một tên tra nam, lại còn muốn kéo mình xuống bùn cùng hắn, tâm địa này đáng bị băm vằm.
Quá trình hồi phục ma năng rất chậm chạp. Giờ đây, Mạc Phàm chỉ có thể nằm trong phòng lướt điện thoại xem tin tức.
Hải yêu được xem như một loài sinh vật hoàn toàn mới, trước đây con người chưa từng tiếp xúc với chúng, vì vậy cần một lượng lớn thông tin để tìm hiểu rõ tập tính, yêu thuật và phương thức chiến đấu của chúng.
Sau khi cố gắng dập tắt mấy tin đồn nhảm về mình, Mạc Phàm cảm thấy thế giới yên tĩnh hơn nhiều.
Rầm!
Trong video vang lên một tiếng động kinh thiên.
Màn hình điện thoại tuy nhỏ nhưng cũng đủ để cảm nhận được những con sóng dữ trong video khủng khiếp đến mức nào, từng tầng từng tầng như muốn chạm tới mây xanh.
Giữa cảnh tượng kinh hoàng đó, một Hải Vương Khô Lâu toàn thân cấu thành từ nước biển xuất hiện, thân thể của nó cũng chỉ lộ ra một nửa trong khung hình.
Phải biết rằng người quay phim đã đứng ở một khoảng cách rất xa, vậy mà trong tình huống đó vẫn không thể nào thu được toàn bộ diện mạo của Hải Vương Khô Lâu.
"Ít nhất thì gã này cũng cùng đẳng cấp với Đồ Đằng Bá Hạ và Huyền Xà, Liên minh Siêu Giai của Ma Đô đã tổ chức săn lùng mấy lần nhưng đều thất bại," Mạc Phàm vừa xem đoạn video vừa lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, Hải Vương Khô Lâu đấm một quyền vào không trung, chỉ thấy một nắm đấm nước biển to như quả núi bay thẳng về phía người quay phim.
Tốc độ này, sức mạnh này, cảm giác như muốn văng ra khỏi màn hình, dọa Mạc Phàm giật mình suýt làm rơi điện thoại.
"Hóa ra là dùng cả tính mạng để livestream," Mạc Phàm thầm nói.
Nếu thủ lĩnh Hoa Triển Hồng muốn mình tìm kiếm manh mối về đồ đằng tiếp theo từ chỗ Hải Vương Khô Lâu, thì gần đây Mạc Phàm đã xem không ít video về nó. Ngoại trừ việc cảm thấy gã này có năng lực làm chủ mọi thứ, hắn vẫn chưa phát hiện ra manh mối nào đáng giá.
"Chuyện thế này thì phải tìm Linh Linh với Tương Thiếu Nhứ thôi, hai người họ chuyên nghiệp hơn nhiều," Mạc Phàm nghĩ.
Cầm điện thoại lên, Mạc Phàm tiện thể đi ra sân thượng.
Vì tầng áp mái khá cao, từ sân thượng nhìn ra, Mạc Phàm phát hiện bầu trời phía đông nam tối sầm lại, đường chân trời như được nhuộm một vầng máu đặc quánh.
Mây khói quỷ dị cuồn cuộn, không biết là yêu vật gì đang tác quái.
Thỉnh thoảng, cuồng phong gào thét như bão tố ập xuống, quất vào những tòa nhà cao tầng trong thành phố đang bị sương mù bao phủ. Cảm giác mờ mịt vô định này cũng thuận thế bao trùm lấy trái tim mỗi người.
Bên này là thành thị phồn hoa.
Còn bên kia là lãnh hải tận thế yêu dị.
Dường như thời đại văn minh yên bình đã đến hồi kết thúc, nhân loại sắp phải nghênh đón một kỷ nguyên gian nan hơn: tăm tối, lạnh lẽo, ẩm ướt, thậm chí phải học cách tồn tại cùng với những thứ đó.
Thế giới thật sự thay đổi rồi.
Mỗi người từ nhỏ đã được thầy cô gieo vào đầu tư tưởng thay đổi thế giới, nhưng thế giới xưa nay vốn không vì bất kỳ ai mà thay đổi. Vòng tuần hoàn sinh ra, hủy diệt rồi lại tái tạo của nó, vốn chẳng liên quan gì đến bất kỳ sinh mệnh đơn lẻ nào.
Sinh mệnh, chỉ có thể thích ứng với sự thay đổi này. Khi thái bình, con người theo đuổi một cuộc sống chất lượng hơn. Khi kiếp nạn ập đến, họ lại dốc hết sức để kéo dài sự tồn tại của giống loài.
Hiện tại, thế giới đã bắt đầu tan vỡ.
Như một cuộc thử thách.
Không vượt qua được thì sẽ biến mất, tàn khốc và vô tình.
Có thể xem một bên là thế giới đổ nát, còn bên này là đô thị phồn hoa như gấm. Coi như biết rõ rằng thành phố này bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào vực sâu vạn trượng, thì cứ sống như bình thường, hoặc sống theo cách mình muốn.
Cửa hàng bán tôm hùm đất không đóng cửa, quán nhậu đêm vẫn sáng đèn, giá thuê nhà không giảm mà còn tiếp tục tăng vọt, cũng chẳng thể ngăn cản anh chàng Tiểu Lâm không có tiền thuê nhà đang "vận động" đến mồ hôi nhễ nhại với cô bồ nhí của mình.
Con người luôn có cách thích ứng đặc biệt của riêng mình.
Ring... ring... ring...
Điện thoại reo lên một lúc lâu, nhưng Mạc Phàm vẫn đang chìm trong suy tư.
"Tên chết bầm này, cuối cùng cũng biết đường gọi cho người ta rồi à?" Một giọng nói quyến rũ êm tai truyền đến từ đầu dây bên kia.
Cuối cùng cũng có người bắt máy, chỉ là Mạc Phàm nghe câu nói này của Tương Thiếu Nhứ thì mặt đỏ tim đập.
Sao lại có cảm giác mờ ám như đang vụng trộm thế này nhỉ?
"Khụ khụ, chúng ta có nhiệm vụ mới, chỉ là mục tiêu lần này có chút khó xơi," Mạc Phàm lúng túng đáp.
"Bên bọn tớ cũng có manh mối mới, nhưng chắc là không trùng với bên cậu đâu. Như vậy càng tốt, chúng ta đã phát hiện ra hai loại đồ đằng mới, để xem bên nào xử lý xong trước đã. Đúng rồi, mục tiêu là gì thế?" Tương Thiếu Nhứ nói.
"Là Hải Vương Khô Lâu đang làm mưa làm gió ở vùng biển cạn Phố Đông," Mạc Phàm nói.
"Uầy, kích thích thế sao?" Ngữ khí của Tương Thiếu Nhứ thay đổi.
"Ừ, tớ còn đang ước tính thực lực thật sự của nó, nhưng tiếc là bên Hàng Châu cũng không yên ổn, nếu không đã để Đồ Đằng Huyền Xà đến do thám một phen," Mạc Phàm nói.
"Huyền Xà hiện tại bận lắm, nghe nói đã xuất hiện một loại độc yêu khác, hoàn toàn không sợ lĩnh vực khói độc của nó. Có một đám hải yêu đang cố gắng chiếm lấy Tây Hồ, chúng muốn biến nơi đó thành trạm trung chuyển để tấn công," Tương Thiếu Nhứ nói.
"Được rồi, vậy cậu với Linh Linh nghiên cứu một chút, xem Hải Vương Khô Lâu có mối liên hệ gì với đồ đằng không, như vậy chúng ta mới có thể vạch ra đối sách," Mạc Phàm nói.