Không gian đang xoay chuyển một cách quỷ dị.
Kẻ khoác pháp bào hắc kim hoàn thành mọi ma pháp trước đó dễ như trở bàn tay, uy lực còn vượt xa những pháp sư bốn hệ mãn tu kia.
Lần này, kẻ khoác pháp bào hắc kim đã vào thế thi triển ma pháp, dồn nén và tụ lực, có thể thấy ma pháp tiếp theo chính là sát chiêu dùng để kết liễu Hải Vương Khô Lâu.
Cách đó không xa, Đại Tướng Quân đứng ở khu vực không có nước biển.
Hắn đã làm bốc hơi toàn bộ hải lưu, điều này đồng nghĩa với việc Hải Vương Khô Lâu không còn cách nào đào tẩu theo dòng nước.
Thấy kẻ khoác pháp bào hắc kim đã vào thế thi triển ma pháp, hắn miễn cưỡng nở một nụ cười, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Hải yêu cấp Chí Cường Quân Chủ thì sao chứ, vẫn bị trảm thôi.
"Ào ào ào ào!"
Đại Tướng Quân ở phía sau Hải Vương Khô Lâu khoảng ba cây số, chẳng biết vì sao lại nghe được một âm thanh rất cổ quái từ phía xa hơn.
Hắn nghi hoặc quay đầu lại, liền bị cảnh tượng trước mắt dọa cho chết khiếp.
Một cái móng vuốt.
Một móng vuốt khổng lồ, ngưng tụ từ cả một vùng biển, tựa như đại dương đã có sinh mệnh, vươn ra thành một chiếc Thao Thiên Trảo.
Nó xuất hiện từ lúc nào, Đại Tướng Quân hoàn toàn không hề hay biết.
Móng vuốt khủng bố lơ lửng ngay trên đầu ba vị Đỉnh Vị Giả, kinh khủng hơn là cả ba vị Đỉnh Vị Giả kia đều không hề phát hiện ra.
Ảo giác sao?
Không phải ảo giác.
Đại dương thật sự đã hóa thành một cái móng vuốt, mênh mông vô tận, rộng lớn như bầu trời.
Nó đánh xuống.
Thế giới bỗng chốc tĩnh lặng, và trong sự tĩnh lặng mênh mông đến cực hạn ấy lại có một tiếng nổ vang trời --- ba vị Đỉnh Vị Giả triệt để hóa thành bột mịn màu đỏ.
Đại Tướng Quân ngước nhìn bầu trời đã tan nát.
Hắn gần như hồn phi phách tán.
Bởi vì hắn vừa lướt qua vai tử thần.
Là một cường giả đỉnh cao của nhân loại với bốn hệ mãn tu, vậy mà chiếc Thao Thiên Trảo kia lại hoàn toàn xem thường hắn.
Mục tiêu của nó chỉ là ba vị Đỉnh Vị Giả.
Âm thanh lớn đến mức cực hạn mà không một ai có tư cách nghe thấy.
Màng nhĩ bị xé toạc không phải vì âm thanh nổ vang không chịu nổi, mà bởi một sự tĩnh lặng đến mức làm nổ tung cả đầu óc.
Một khắc trước, nhân loại còn đang nhiệt huyết sôi trào, dưới sự dẫn dắt của ba vị Đỉnh Vị Giả mà hừng hực khí thế chém giết Hải Vương Khô Lâu, hào khí ngút trời biết bao, nhưng hiện tại, tất cả mọi người lại bị chiếc trảo thông thiên kia đập cho hồn phi phách tán.
Không biết qua bao lâu, mọi người mới khôi phục lại thính giác.
Hải lưu đã trở lại, bầu trời vỡ vụn đang dần tự chữa lành, tất cả mọi người trong ma uyên tử vong dần quay về thế giới hiện thực, chỉ có ba vị Đỉnh Vị Pháp Sư như thánh giả kia là không bao giờ còn gặp lại được nữa.
Bọn họ đã bị giết.
Đỉnh Vị Giả, đại diện cho những người mạnh nhất của nhân loại, là những người chỉ cách Cấm Chú một bước chân.
Vậy mà họ lại hóa thành bột mịn màu đỏ, những cường giả được người người tín ngưỡng lại chết thảm đến vậy.
Rốt cuộc đó là thứ gì?
Thứ gì có thể khiến ba vị Đỉnh Vị Giả chết trong nháy mắt?
Nhân loại rốt cuộc đã chạm tới thứ gì vậy? Một tồn tại trên thế giới này, tu luyện đến cảnh giới cao nhất, lại không đỡ nổi một đòn.
"Đế... Đế Vương!"
Mạc Phàm đứng sững tại chỗ, dường như cảm nhận được nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn, dòng máu ác ma chảy trong người lại sôi trào để bảo vệ bản thân.
Nhưng rồi, dòng máu ác ma dần dần lạnh đi.
Bởi vì kẻ đứng sau màn đã rời đi, dường như đã đạt được mục đích của nó.
Những người còn lại, nó đều xem thường.
"Anh... anh Phàm..." Trương Tiểu Hầu nhũn cả hai chân, xụi lơ ngồi bệt xuống đất.
Tương Thiếu Nhứ cùng Linh Linh cũng như vậy, sợ hãi đến mức khó mà đứng vững.
Vô số người sau đó cũng kiệt sức, không thể khống chế được mà ngất đi.
Các Thượng Vị Giả, các pháp sư cấp tướng đều ngây người như phỗng, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi tột đỉnh.
Đại dương lại nổi sóng, gió cũng bắt đầu gào thét.
Chỉ là, rất lâu sau đó không có một ai nói chuyện. Thao Thiên Trảo không chỉ bóp nát ba vị Đỉnh Vị Giả, mà còn bóp nát cả linh hồn của tất cả mọi người.
Dường như mọi cố gắng chống cự đều không có bất kỳ ý nghĩa gì.
"Nó đang đợi, nó đang đợi."
"Hải Vương Khô Lâu cũng chỉ là cái bẫy mà nó tung ra để thăm dò."
"Dụ các Đỉnh Vị Giả của chúng ta ra, sau đó giết chết họ để chúng ta mất đi chỗ dựa mạnh nhất."
Tổng Quân Sư mặt trắng bệch, sững sờ tại chỗ, hồn phi phách tán lẩm bẩm.
Kế hoạch tru sát không những không thành công, mà còn mất đi ba vị Đỉnh Vị Giả của Ma Đô, ba người bọn họ đều là những tồn tại rất có thể trở thành Pháp Sư Cấm Chú.
Chung quy lại là đã đánh giá thấp trí tuệ của hải yêu, càng đánh giá thấp sự kiên trì và sức mạnh của chúng.
Mất đi ba vị Đỉnh Vị Giả, chiến dịch tiếp theo của bọn họ sẽ càng thêm gian nan... Đáng sợ hơn là, tất cả mọi người đều không biết kẻ đứng sau màn này là ai.
Không hề có một chút tin tức tình báo nào, chỉ biết nó có thể thao túng toàn bộ đại dương thành một cái móng vuốt.
Cái kia là Thao Thiên Trảo hay chính là bản thân nó?
Từ đầu đến cuối nó đều không lộ diện, bất luận nhân loại có thăm dò bao nhiêu lần, tìm kiếm bao nhiêu lần, dù cho triển khai kế hoạch đẩy lùi Hải Vương Khô Lâu thì nó cũng chưa từng xuất hiện.
Ngay khi nhân loại phái tới ba Đỉnh Vị Giả thì móng vuốt của nó mới giáng lâm. Đây không phải là trùng hợp, mà là đối phương vẫn luôn ở sau Hải Vương Khô Lâu, như một gã thợ săn, dù cho có loài chim hiếm bay qua cạm bẫy cũng không thu lưới, mãi cho đến khi xuất hiện con mồi có giá trị nhất...
"Quân Thủ, chúng ta đã thất bại." Tổng Quân Sư mặt trắng bệch như người mất hồn, cầm bộ đàm báo cáo cho thủ lĩnh.
Bên kia vẫn trầm mặc.
"Chúng ta tổn thất ba vị Đỉnh Vị Giả, không thu được bất kỳ tình báo nào về thực lực, ngoại hình đặc thù, hay chủng tộc của nó." Tổng Quân Sư tiếp tục trần thuật, có thể thấy được trái tim của hắn đã lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ nào.
Chỉ lệnh ban đầu của Quân Thủ là thủ vững.
Nhưng cũng có thể căn cứ theo tình huống hiện trường mà đưa ra quyết định.
Tổng Quân Sư vẫn là đã quá liều lĩnh, đánh giá quá thấp hải yêu, cho nên mới gây ra thảm kịch này.
Tiếp theo, bọn họ phải chấn chỉnh lại tinh thần như thế nào, lại phải có giác ngộ ra sao mới có thể lấy lại dũng khí đối phó với hải yêu?
"Ít nhất, chúng ta cũng xác định được rằng Đông Hải có một vị Đế Vương." Bên kia, giọng Hoa Quân Thủ trầm xuống.
Tổng Quân Sư nghe được câu này, vẻ mặt cay đắng tới cực điểm.
Trả một cái giá đau đớn thê thảm như vậy mà tình báo nhận lại được nghe thật nực cười.
Một thất bại thảm hại.
...
...
Mạc Phàm, Linh Linh, Tương Thiếu Nhứ không biết làm sao để quay trở lại thành phố.
Bọn họ không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi trong đại sảnh, cảm giác tất cả đều trở nên hơi không chân thực.
Những tòa nhà cao tầng san sát, xe cộ như nước chảy, phồn hoa như gấm, những thứ này dường như cũng bắt đầu trở nên không chân thực, bởi vì sau khi tận mắt thấy cảnh tượng đó, bọn họ đều biết rõ những thứ này đều có thể bị hủy diệt trong nháy mắt.
"Thật ra chúng ta không cần phải suy sụp như vậy," Linh Linh nói. "Sở dĩ tên kia luôn ẩn nấp, lại biến mất ngay sau khi ra một đòn, chính là vì hắn kiêng kỵ các Pháp Sư Cấm Chú của chúng ta."
Mạc Phàm nhếch miệng.
Đạo lý này ai cũng hiểu.
Nhân loại có Pháp Sư Cấm Chú, mà các Pháp Sư Cấm Chú lại không lộ diện trước đại kiếp nạn này, không ra tay là vì kiêng kỵ các Hải Yêu Đế Vương.
Không biết rõ số lượng Hải Yêu Đế Vương, trước khi không hiểu được thần uy cùng chủng tộc của chúng, nhất định Cấm Chú không thể nào ra tay.
Cũng giống như ngày hôm nay.
Nếu như Pháp Sư Cấm Chú ra tay, thì người chết sẽ là ngài ấy.
Pháp Sư Cấm Chú không cách nào đơn đả độc đấu với Đế Vương.
Một khi kẻ đứng sau màn dụ được Pháp Sư Cấm Chú ra mặt, dù cho một đòn không thể thuấn sát, nó cũng sẽ dốc toàn lực xuất kích, không tiếc bại lộ bản thân để hủy diệt một vị Cấm Chú quý giá của nhân loại.
Không còn Cấm Chú, còn thứ gì có thể ngăn được Đế Vương?
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ