—
"May là còn sống. Đổng tướng quân, ông biết người này sao? Là người của chúng ta trong hành động lần này à?" Trương Tiểu Hầu vội hỏi.
Nơi này có Mục Bạch biết một ít về thuật chữa trị, nhưng cậu ta cũng phải dựa vào mấy con trùng kỳ quái kia.
Mục Bạch làm cho người kia tỉnh lại. Gã ngâm trong nước biển một thời gian, miệng khô đến nứt nẻ, liên tục đòi uống nước.
"Không phải người của chúng ta." Đổng tướng quân rất quả quyết.
"Huynh đài, sao anh lại trôi dạt ở vùng biển này?" Mạc Phàm hỏi.
"Đây là đâu? Tôi đến lục địa rồi sao? Tôi đã đến lục địa rồi phải không?" Người bị nạn này hỏi một cách vô cùng kích động, vẻ mặt cũng rất quái dị, không biết đã bị thứ gì kích thích.
"Nơi này là khu vực quỷ vụ, cách lục địa còn xa lắm," Mạc Phàm nói.
"Đưa tôi về! Đưa tôi về! Mau đưa tôi về!" Gã kia la hét.
Mạc Phàm giải thích một hồi, rằng trước khi tiêu diệt Hải Vương Khô Lâu thì sẽ không quay trở lại. Nhưng thần trí của người này không tỉnh táo, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu thảm thiết quái lạ, hoàn toàn không thể giao tiếp bình thường.
Thở dài một hơi, Mạc Phàm nháy mắt với Apas.
Apas gật đầu, dùng ánh mắt khiến người bị nạn kia trực tiếp mê man.
Chờ cho gã không còn giãy giụa, Apas mới đặt tay lên trán gã.
"Tư duy của hắn rất hỗn loạn, thông tin ta đọc được cũng rất hạn chế..." Apas nói với Mạc Phàm.
"Không sao, nếu chỉ là người qua đường thì vứt hắn xuống biển ngâm tiếp vậy," Mạc Phàm nói.
Mục Ninh Tuyết lườm Mạc Phàm một cái.
Mạc Phàm cười khan.
"Đi về hướng này," Apas bỗng chỉ về phía sau, "Trong đầu hắn có ký ức về đảo sương mù."
"Hướng này không phải là đường về sao... Không thể nào, chúng ta lệch hướng nghiêm trọng đến thế ư?"
Mọi người quay đầu lại, đi chưa được mấy hải lý thì trên mặt biển vốn phẳng lặng như hồ đột nhiên xuất hiện một bóng đen.
Là đảo.
Dù chỉ là một hòn đảo nhỏ màu đen, nhưng nó cho thấy bọn họ không còn đi lòng vòng nữa.
"Haha, cuối cùng cũng coi như là..." Triệu Mãn Duyên vừa định cười, nhưng nghĩ đến việc kẻ đang nghỉ ngơi dưỡng sức trên đảo là Hải Vương Khô Lâu thì vẻ mặt lập tức trở nên sầu não.
Cũng không biết mình vui mừng cái quần què gì nữa.
"Đừng qua đó! Van xin các người đừng qua đó! Các người sẽ chết đó, cả tôi cũng sẽ chết theo!" Người bị nạn kia hét lên như phát điên, cả người trông như sắp loạn thần.
Apas khoát tay. Mọi người còn tưởng nàng lại dùng thuật thôi miên, ai ngờ nàng lại thẳng tay đánh một cái vào gáy gã kia, khiến gã trợn mắt rồi ngất lịm.
"Không thể nhẹ nhàng hơn một chút sao?" Mạc Phàm trách.
"Tiết kiệm được chút nào hay chút đó," Apas nói.
Sắp có đại chiến, Apas không muốn lãng phí tinh thần lực để thôi miên người này, dù cũng chẳng tốn bao nhiêu yêu lực.
Cứ thế lên đảo, bọn họ cũng không có kế hoạch đặc biệt gì, cứ thế mà làm thôi.
Nhưng Đổng tướng quân lại nhíu mày, nhìn chằm chằm vào một vũng máu còn khá mới trên đảo.
"Người kia... người kia không phải là pháp sư Cát sao!" Không biết Đổng tướng quân đã nhìn thấy gì mà bỗng nhiên kinh hô.
Mọi người lại gần, phát hiện trong đống máu thịt bầy nhầy có một Huân chương Tháp Minh Châu, hơn nữa còn là của một Thượng Vị Giả.
"Bên này cũng có. Xem ra không phải bọn họ không tìm thấy đảo sương mù, mà là không trốn thoát được khỏi đảo, nên đều chết cả rồi." Linh Linh chỉ vào những thi thể nằm rải rác quanh hòn đảo sương mù màu đen này.
Phần lớn thi thể đều đã biến dạng, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra là người tham gia hành động lần này thông qua trang phục.
Một người là Thượng Vị Giả pháp sư Cát, một số khác là thuộc hạ của Đổng tướng quân, có thể nói là đội ngũ chuyên tìm đường.
Mà những người này đều đã chết cả. Đổng tướng quân còn tưởng rằng bọn họ vẫn chưa tìm được đường.
"Không thể nào, không thể nào! Hải Vương Khô Lâu bị thương nặng như vậy, dù có đánh không lại thì cũng không đến mức chết hết chứ! Tại sao không trốn thoát được? Tại sao?" Đổng tướng quân có chút khó chấp nhận sự thật này.
Hơn nữa, Đổng tướng quân lại nghĩ đến một khả năng khác.
Có phải vị Đế Vương kia đã xuất hiện lần nữa, giết chết tất cả mọi người ở đây?
Nếu vậy thì bọn họ đến đây chẳng khác nào tự đi nộp mạng.
"Anh Phàm, nó ở phía trước." Không biết từ lúc nào, Trương Tiểu Hầu đã từ phía trước quay về.
Dường như cậu đã hoàn thành việc thăm dò hòn đảo sương mù này, cũng đã khóa chặt vị trí của Hải Vương Khô Lâu.
"Mọi người ở lại đây, sáu người chúng ta đi, Apas cũng ở lại," Mạc Phàm lo lắng có tình huống bất ngờ xảy ra, nên không để Linh Linh và Tương Thiếu Nhứ có sức chiến đấu yếu hơn đi cùng.
Apas gật đầu.
Thực tế Apas có đi cũng không có tác dụng lớn, Hải Vương Khô Lâu hẳn là có nguyên tố sinh mệnh, lại mang thêm thuộc tính vong linh. Loại sinh vật này hoàn toàn miễn nhiễm với bất kỳ đòn tấn công tinh thần hay tâm linh nào.
Trương Tiểu Hầu đi trước dẫn đường, rất chuyên nghiệp lợi dụng sức gió, tạo thành một màn chắn gió vững chắc, che giấu khí tức của năm người đi phía sau.
Đi tới một chỗ hơi cao, phía trước xuất hiện một vách núi cheo leo.
Dưới vách núi là nước biển vỗ vào, độ cao khoảng trăm mét.
Hải Vương Khô Lâu đang ở ngay bên dưới. Nó ngồi trong làn nước biển không ngừng xô tới, dù vậy thân hình nó cũng cao gần bằng vách núi này.
Tựa như một pho tà phật khổng lồ, bất động, tạo ra một áp lực cực lớn.
"Hình như nó đang ngủ say, nhưng nếu chúng ta động thủ thì nó sẽ tỉnh. Mọi người nhìn sang bên kia đi," Trương Tiểu Hầu chỉ tay xuống vách núi.
Phía dưới có một bãi biển nhỏ, trên bờ toàn là đá màu đen.
Vốn tưởng rằng những người đến gần đây đều sẽ bị Hải Vương Khô Lâu sát hại tàn nhẫn, ai ngờ bên cạnh nó lại là từng bóng người pháp sư nhân loại nhỏ bé như tôm tép.
"Những người kia đang thi triển pháp thuật gì với Hải Vương Khô Lâu vậy? Là thuật thôi miên sao? Cho nên nó mới ngủ say như thế?" Mạc Phàm khó hiểu nói.
"Ánh sáng trên người họ, em cảm thấy giống như ma pháp hệ Trị Dũ," Mục Ninh Tuyết nói.
"Đúng vậy, là ma pháp hệ Trị Dũ. Vừa nãy em có đến gần một chút, bọn họ đúng là pháp sư hệ Trị Dũ. Bọn họ dường như bị thứ gì đó điều khiển, không ngừng chữa trị cho Hải Vương Khô Lâu," Trương Tiểu Hầu gật đầu.
Mạc Phàm vỗ vào gáy Trương Tiểu Hầu.
"Em có ngốc không thế? Sao vừa nãy không ngăn cản bọn họ? Chẳng trách những người đến trước đều chết sạch, thực lực hiện tại của Hải Vương Khô Lâu đã khôi phục được hơn một hai phần rồi!" Sắc mặt Mạc Phàm thay đổi.
Những người này đang chữa trị cho Hải Vương Khô Lâu.
Rất rõ ràng là bọn họ đang bị điều khiển tinh thần, những pháp sư hệ Trị Dũ này đã bị hải yêu nô dịch.
Có những pháp sư hệ Trị Dũ đặc thù như vậy, Hải Vương Khô Lâu chẳng cần đến mấy ngày là sẽ hồi phục, quay trở lại hải vực.
E rằng cả Nghị Trưởng Thiệu Trịnh và Đổng tướng quân cũng không ngờ tới chuyện này.